Ba Năm Tang Chồng Đủ Rồi
Chương 10: Một Tiếng Hoàng Thẩm
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng ban mai dịu nhẹ của mùa thu khẽ chiếu qua cửa sổ, đánh thức Thẩm Nguyệt Dao tỉnh giấc.
Nàng ngồi dậy, khẽ vươn vai, cảm nhận sự mệt mỏi sau một ngày đại hôn vất vả đã vơi đi phần nào. Nhìn sang bên cạnh, chỗ nằm của Tiêu Vô Kỵ đã trống không từ lúc nào, chỉ còn lại một chút hơi ấm vương trên tấm chăn gấm màu đỏ hỷ.
“Vương phi, người đã tỉnh chưa ạ?”
Tiếng của nha hoàn thân cận từ ngoài cửa khẽ truyền vào.
“Vào đi.” Thẩm Nguyệt Dao nhẹ giọng đáp.
Cửa phòng mở ra, một tốp nha hoàn nối đuôi nhau bưng thau nước ấm, khăn lau và trang phục tiến vào phòng. Ai nấy đều cung kính, cúi đầu không dám nhìn thẳng, thể hiện sự quy củ nghiêm ngặt của Nhiếp chính vương phủ.
Thẩm Nguyệt Dao bước đến bên bàn trang điểm, để các nha hoàn hầu hạ rửa mặt và chải tóc.
Hôm nay là ngày đầu tiên nàng làm dâu vương phủ, theo quy củ phải vào cung diện kiến Hoàng hậu và Hoàng thượng để dâng trà kính lễ. Đây là một dịp vô cùng quan trọng, nàng phải thể hiện được phong thái tôn quý, uy nghiêm của một vị Nhiếp chính vương phi, không để bất kỳ kẻ nào coi thường.
Nàng chọn cho mình một bộ cung trang màu đỏ sậm thêu chỉ vàng lộng lẫy, phối cùng chiếc vòng cổ hạt châu đỏ tinh xảo làm bằng san hô quý hiếm từ biển sâu.
Gương mặt nàng được trang điểm tỉ mỉ, đôi môi tô son đỏ nhung rực rỡ, mang lại vẻ đẹp kiêu sa, lộng lẫy nhưng cũng vô cùng sắc sảo và lạnh lùng. Ánh mắt nàng nhìn vào gương, tràn đầy sự tự tin và quyết đoán của một kẻ nắm giữ quyền lực trong tay.
“Vương phi hôm nay thực sự rất đẹp, phong thái này e là cả các nương nương trong cung cũng khó lòng sánh kịp.”
Nha hoàn chải đầu khẽ lên tiếng khen ngợi, trong lòng tràn đầy sự ngưỡng mộ đối với vị nữ chủ nhân mới này.
Thẩm Nguyệt Dao khẽ mỉm cười, nụ cười mang theo một chút lạnh lùng. Đẹp sao. Nàng trang điểm lộng lẫy thế này, không phải là để khoe sắc, mà là để đi tuyên chiến. Nàng muốn cho những kẻ trong hoàng cung kia thấy được, Thẩm Nguyệt Dao nàng đã trở lại, và lần này nàng sẽ là người làm chủ cuộc chơi.
Son bùn Mooekiss chất lì mịn như nhung · tôn da, giữ màu lâu
139.000đ
Xem chi tiết →Khi Thẩm Nguyệt Dao bước ra ngoài sảnh lớn, Tiêu Vô Kỵ đã đứng đợi sẵn ở đó.
Hôm nay hắn mặc một bộ triều phục màu đen thêu rồng bốn móng bằng chỉ vàng lấp lánh, vương miện trên đầu cố định mái tóc đen dày, trông vô cùng oai nghiêm và quyền lực. Khi nhìn thấy nàng bước tới, ánh mắt hắn thoáng qua một tia kinh diễm, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong đầy hài lòng.
“Nàng chuẩn bị xong chưa?” Hắn nhẹ giọng hỏi.
“Đã xong, thưa vương gia.” Thẩm Nguyệt Dao cúi đầu, giọng nói dịu dàng quy củ.
Tiêu Vô Kỵ bước tới, tự nhiên nắm lấy bàn tay nàng, dắt nàng bước lên cỗ xe ngựa sang trọng của vương phủ đang đợi sẵn ngoài cửa. Xe ngựa lăn bánh hướng về phía hoàng cung, mang theo hai con người dũng mãnh chuẩn bị dẫm nát sự bình yên giả tạo nơi thâm cung nội viện.
Tại Phượng Nghi Cung của Hoàng hậu, không khí vô cùng trang trọng và có phần căng thẳng.
Các phi tần trong cung cùng các vị hoàng tử, vương gia đều đã có mặt đông đủ để chứng kiến lễ dâng trà của tân Nhiếp chính vương phi. Tiêu Dực đứng ở hàng đầu bên cạnh các vị vương gia khác, gương mặt hắn vô cùng tiều tụy, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ vì cả đêm không ngủ. Hắn nhìn chằm chằm vào cửa cung, tim đập liên hồi vì lo lắng và hoảng sợ.
“Nhiếp chính vương, Nhiếp chính vương phi tới.”
Tiếng xướng danh của thái giám vang lên dõng dạc.
Cửa cung mở rộng, Tiêu Vô Kỵ dắt tay Thẩm Nguyệt Dao chậm rãi bước vào. Sự xuất hiện của hai người ngay lập tức thu hút toàn bộ ánh nhìn của mọi người có mặt trong đại điện. Tiêu Vô Kỵ uy nghiêm mạnh mẽ, Thẩm Nguyệt Dao lộng lẫy kiêu sa trong bộ cung trang đỏ rực, hai người đứng bên nhau tạo nên một áp lực vô hình vô cùng lớn, khiến ai nấy đều phải nín thở.
Tiêu Dực nhìn chằm chằm vào gương mặt của Thẩm Nguyệt Dao, bàn tay dưới tay áo siết chặt đến mức run rẩy. Giống quá. Thực sự quá giống. Bộ cung trang màu đỏ sậm kia, đôi môi tô son đỏ nhung kia, tất cả đều giống hệt ngày nàng đăng cơ hoàng hậu kiếp trước trong ký ức của hắn. Đầu óc hắn như muốn nổ tung, một nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên trong lòng.
Tiêu Vô Kỵ và Thẩm Nguyệt Dao bước tới trước mặt Hoàng đế và Hoàng hậu, khẽ khom người hành lễ:
“Thần đệ tham kiến Hoàng huynh, Hoàng tẩu.”
“Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương.” Giọng nói thanh tao của Thẩm Nguyệt Dao vang lên, như một tiếng chuông cảnh tỉnh gõ mạnh vào lòng Tiêu Dực.
Hoàng đế khẽ gật đầu, gương mặt hiền từ mỉm cười:
“Đệ muội miễn lễ. Vô Kỵ cuối cùng cũng đã chịu thành gia lập thất, trẫm thực sự rất vui mừng. Sau này hai người phải đồng lòng, cùng nhau quản lý vương phủ cho thật tốt.”
“Tạ Hoàng thượng quan tâm.” Thẩm Nguyệt Dao nhẹ giọng đáp.
Sau khi hành lễ với Hoàng thượng và Hoàng hậu xong, theo quy củ, các vị hoàng tử, vương gia thế hệ dưới phải bước lên hành lễ với hai người.
Tiêu Vô Kỵ dắt Thẩm Nguyệt Dao ngồi xuống ghế chủ vị phía dưới. Hắn nhìn lướt qua một lượt, rồi ánh mắt dừng lại trên gương mặt trắng bệch của Tiêu Dực, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý:
“Tề Vương, ngươi còn đứng đó làm gì. Chưa mau bước lên hành lễ với hoàng thẩm của ngươi sao?”
Lời nói của Tiêu Vô Kỵ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Tiêu Dực trước mặt bao nhiêu người.
Hắn rùng mình một cái, chân như đeo đá, nặng nề bước từng bước về phía hai người đang ngồi trên cao kia. Hắn nhìn Thẩm Nguyệt Dao, nhìn đôi mắt lạnh lùng không chút cảm xúc của nàng đang nhìn xuống mình như nhìn một con kiến hôi.
Tiêu Dực cắn chặt răng, đầu gối từ từ khuỵu xuống, quỳ gối trước mặt Thẩm Nguyệt Dao. Hắn cúi đầu, hai tay dâng lên trước ngực, giọng nói run rẩy, đầy vẻ nhục nhã và uất hận:
“Cháu trai Tiêu Dực… tham kiến Hoàng thúc, tham kiến… Hoàng thẩm.”
Một tiếng “Hoàng thẩm” thốt ra từ miệng Tiêu Dực, như một nhát búa đập tan toàn bộ tôn nghiêm và sự kiêu ngạo của hắn. Kẻ từng là phu quân của nàng, kẻ từng ban cho nàng chén rượu độc, giờ đây lại phải quỳ mọp dưới chân nàng, cung kính gọi nàng một tiếng hoàng thẩm.
Thẩm Nguyệt Dao nhìn hắn quỳ dưới chân mình, trong lòng dâng lên một cảm giác sảng khoái và tự mãn tột cùng.
Nàng khẽ nâng chiếc quạt lụa lên che đi nụ cười lạnh trên môi, giọng nói thản nhiên nhưng vô cùng uy nghiêm:
“Tề Vương miễn lễ. Bản cung mới đến vương phủ, sau này còn nhiều điều chưa tỏ, mong Tề Vương hãy tự trọng, giữ đúng lễ nghĩa phép tắc của một kẻ làm cháu. Gieo gió gặt bão, lưới trời lồng lộng tuy thưa nhưng khó lọt, Tề Vương sau này hành sự cũng nên cẩn thận một chút.”
Lời nói của nàng đầy ẩn ý răn đe, khiến Tiêu Dực run lên một cái, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Hắn biết, trò chơi này hắn đã hoàn toàn rơi vào thế bị động, và người phụ nữ trước mặt này sẽ không bao giờ buông tha cho hắn.