Ba Năm Tang Chồng Đủ Rồi
Chương 15: Hỷ Phục Đỏ Rực
Ngày lành đã định. Hôm nay là ngày đại hôn của Nhiếp chính vương Tiêu Vô Kỵ và đích nữ Thẩm gia Thẩm Nguyệt Dao.
Khắp kinh thành Đại Càn rộn ràng tiếng trống nhạc vang lừng. Mười dặm hồng trang, cờ hoa rợp trời. Từ sáng sớm, dòng người đã đổ ra hai bên đường để chứng kiến hôn lễ xa hoa bậc nhất lịch sử triều đại này. Nhiếp chính vương dùng nghi lễ cao nhất, rước kiệu hoa tám người khiêng từ phủ Thẩm gia ở Giang Nam tạm trú tại kinh thành về thẳng vương phủ.
Trong phòng tân nương, Thẩm Nguyệt Dao ngồi trước gương trang điểm. Nàng mặc trên người bộ hỷ phục đỏ rực rỡ thêu chim phượng hoàng bằng chỉ vàng lấp lánh. Mỗi đường kim mũi chỉ đều tinh xảo đến cực điểm, đuôi phượng dài quét đất, như thể đang sống dậy dưới ánh nến đỏ của ngày vui.
Hỷ phục nữ Trung Hoa · thêu phượng vàng, chụp ảnh cưới
662.000đ
Xem chi tiết →Nàng nhìn mình trong gương. Sắc đỏ của hỷ phục tôn lên làn da trắng như tuyết, đôi môi đỏ mọng cùng ánh mắt sâu thẳm, lạnh lùng. Nàng nhớ lại kiếp trước. Ngày nàng gả cho Tiêu Dực, không có mười dặm hồng trang, không có tiếng trống kèn rộn rã. Hắn vì muốn giấu diếm thân phận của nàng để bảo vệ thế lực riêng, chỉ dùng một chiếc kiệu nhỏ đi cửa hông âm thầm rước nàng vào phủ. Khi ấy, nàng ngu muội nghĩ rằng đó là sự bảo vệ của hắn dành cho nàng, nên cam lòng chịu đựng mọi tủi hờn.
Kiếp này, nàng đi cửa chính, danh chính ngôn thuận trở thành Nhiếp chính vương phi, người phụ nữ quyền lực nhất hậu cung Đại Càn sắp tới. Tất cả những kẻ từng khinh bỉ nàng, hại nàng, hôm nay đều phải quỳ gối chúc mừng nàng.
Tiếng pháo nổ vang rền ngoài cửa cắt đứt dòng suy nghĩ của nàng. Giờ lành đã đến.
Thẩm Nguyệt Dao đội mũ phượng nặng nề, tấm khăn voan đỏ che khuất tầm mắt nàng. Nàng được bà mối dắt tay bước ra ngoài, từng bước vững chãi tiến về phía kiệu hoa.
Trong lúc đó, tại một góc đường cách Nhiếp chính vương phủ không xa, Tiêu Dực đang đứng trong bóng tối của một con hẻm hẹp. Hắn mặc một bộ y phục màu đen giản dị, mái tóc rối bời, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào kiệu hoa đang từ từ đi tới.
Hắn phát điên rồi. Mấy ngày qua, hắn không ăn không ngủ, đầu óc chỉ toàn hình bóng của nàng. Nhìn người nữ nhân hắn từng yêu quý, người từng thuộc về hắn, nay lại khoác lên mình bộ hỷ phục đỏ rực rỡ nhất để gả cho thúc phụ của mình, lòng hắn như bị vạn tiễn xuyên tâm. Sự đau đớn, hối hận và ghen tị biến thành một thứ độc dược ăn mòn lục phủ ngũ tạng của hắn.
- Nguyệt Dao… nàng không thể gả cho hắn., Tiêu Dực lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc., Nàng là của ta. Cả đời này nàng chỉ có thể là của ta.
Khi kiệu hoa đi ngang qua con hẻm, Tiêu Dực không kìm chế được nữa. Hắn mất đi mọi lý trí, gạt phăng thuộc hạ đang ngăn cản phía sau, điên cuồng xông ra ngoài, chắn ngay trước đầu kiệu hoa.
- Dừng lại., Tiêu Dực gầm lên.
Đoàn rước dâu dừng lại đột ngột. Tiếng kèn trống im bặt. Người dân hai bên đường xôn xao bàn tán. Các binh sĩ hộ tống lập tức rút kiếm, bao vây lấy Tiêu Dực.
Tiêu Vô Kỵ cưỡi trên con chiến mã màu đen đi đầu đoàn rước. Hắn mặc hỷ phục đỏ sẫm thêu rồng, gương mặt tuấn mỹ nhưng lạnh lùng như băng đá. Nhìn thấy Tiêu Dực xông ra chặn kiệu, đôi mắt hắn híp lại, hiện lên một tia sát khí đáng sợ.
Hắn thúc ngựa tiến lại gần Tiêu Dực, từ trên cao nhìn xuống bằng ánh mắt khinh bỉ.
-
Tề Vương, hôm nay là ngày đại hôn của bản vương. Ngươi mặc hắc y, xông ra chặn kiệu hoa của hoàng thẩm mình, rốt cuộc là có ý đồ gì? Ngươi muốn tạo phản sao?
-
Hoàng thúc., Tiêu Dực ngước lên nhìn hắn, giọng nói run rẩy nhưng đầy căm hận., Nàng ấy không phải là Thẩm Thanh Trúc. Nàng ấy là Thẩm Nguyệt Dao. Nàng ấy là vương phi của ta. Người cướp đoạt thê tử của cháu ruột, không sợ thiên hạ chê cười sao?
Tiếng xì xào của người dân xung quanh ngày càng lớn. Lời nói của Tiêu Dực như một quả bom nổ tung giữa phố phường kinh kỳ.
Trong kiệu hoa, Thẩm Nguyệt Dao nghe rõ mồn một từng lời nói của hắn. Nàng khẽ vén tấm khăn voan đỏ lên, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh. Nàng không hề hoảng loạn. Nàng biết Tiêu Vô Kỵ sẽ giải quyết tốt chuyện này.
Tiêu Vô Kỵ cười lạnh một tiếng. Tiếng cười của hắn vang dội, đầy sự khinh miệt.
- Tề Vương, đầu óc ngươi quả nhiên có vấn đề rồi. Tề Vương phi đã qua đời ba năm, tro cốt đã được chôn cất tại hoàng lăng. Bản vương tự mình đi viếng mộ nàng ấy cùng ngươi. Hôm nay ngươi lại ở đây nói vị hôn thê của bản vương là vương phi đã khuất của ngươi, chẳng lẽ ngươi muốn sỉ nhục hoàng thất, sỉ nhục vong linh người đã chết sao?
Hắn vung tay lên. Hàng trăm cấm quân xung quanh lập tức tiến lên một bước, lưỡi kiếm sắc bén sáng loáng dưới ánh mặt trời chỉ thẳng vào cổ họng Tiêu Dực.
-
Mau kéo Tề Vương xuống. Hắn thương nhớ vong thê quá độ, tâm trí bất định, đưa về vương phủ giam lỏng, không có mệnh lệnh của bản vương không được bước ra ngoài một bước., Tiêu Vô Kỵ ra lệnh lạnh lùng.
-
Tiêu Vô Kỵ, ngươi không được làm thế. Nguyệt Dao, cứu ta…, Tiêu Dực điên cuồng gào thét, cố gắng vùng vẫy nhưng vô ích.
Hắn bị các binh sĩ cấm quân đè chặt xuống đất, kéo lê đi như một con chó rách. Gương mặt hắn dính đầy bụi bẩn, nước mắt dâng trào làm nhòe đi tầm mắt. Hắn chỉ có thể bất lực nhìn kiệu hoa đỏ rực từ từ đi qua trước mặt mình, tiến về phía vương phủ tráng lệ.
Tiêu Vô Kỵ xoay người, thúc ngựa đi bên cạnh kiệu hoa. Hắn khẽ gõ nhẹ vào thành kiệu, giọng nói dịu dàng truyền vào trong.
- Nguyệt Dao, đừng sợ. Kẻ điên đã bị dọn dẹp rồi. Chúng ta về nhà thôi.
Thẩm Nguyệt Dao ngồi trong kiệu, hạ khăn voan đỏ xuống. Nước mắt nàng khẽ rơi, nhưng không phải vì đau buồn, mà là vì sự giải thoát. Kiếp trước đã qua. Kiếp này, nàng khoác lên mình chiếc áo cưới đỏ rực này, không phải để làm một con cờ ngoan ngoãn, mà là để trở thành người điều khiển bàn cờ quyền lực này. Nàng sẽ cùng Tiêu Vô Kỵ bước lên đỉnh cao nhất, bắt những kẻ từng nợ nàng phải trả giá bằng máu và nước mắt. Hôn lễ này, chính là điểm khởi đầu cho sự hủy diệt của Tiêu Dực.