Ba Năm Tang Chồng Đủ Rồi

Chương 16: Đêm Yến Tiệc Kinh Hoàng

Gió đêm mùa thu thổi qua những hành lang dài của hoàng cung Đại Càn, mang theo cái lạnh thấu xương thấu tủy. Đêm nay là đại yến mừng thọ Thái hậu, toàn bộ hoàng cung chìm trong ánh sáng rực rỡ của hàng vạn ngọn đèn lồng đỏ. Những dải lụa vàng rực giăng khắp các điện thờ, tiếng nhạc cung đình réo rắt vang lên, nhưng không khí bên trong điện Thái Hòa lại căng thẳng đến mức ngột ngạt.

Thẩm Nguyệt Dao ngồi bên cạnh Tiêu Vô Kỵ trên hàng ghế cao nhất dành cho hoàng thân quốc thích. Nàng mặc một chiếc y phục màu đỏ sẫm thêu chỉ vàng, cổ áo cao che đi vết sẹo nhỏ nơi cổ, mái tóc búi cao quý phái, cài một chiếc trâm phượng ngọc rủ những sợi tua vàng xuống bên thái dương. Gương mặt nàng dưới ánh nến lung linh trông như một bức tượng ngọc không chút tỳ vết, đẹp đến mức khiến người ta nín thở, nhưng cũng lạnh lùng đến mức đáng sợ.

Ở phía đối diện, Tiêu Dực ngồi đó, ánh mắt hắn từ lúc bắt đầu buổi tiệc chưa từng rời khỏi người nàng. Hắn mặc triều phục Tề Vương màu xanh đậm, nhưng sắc mặt lại nhợt nhạt, bàn tay siết chặt chén rượu đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Ba năm qua, hắn luôn tự lừa dối bản thân rằng người phụ nữ đứng bên cạnh thúc phụ mình chỉ là một kẻ có dung mạo giống Thẩm Nguyệt Dao. Thế nhưng, từng cử chỉ, từng ánh mắt, ngay cả cách nàng khẽ nâng chiếc quạt lụa che miệng cười nhạt cũng giống hệt người thê tử hắn từng bức tử trong quá khứ.

Sự nghi ngờ như một con rắn độc, ngày đêm gặm nhấm tâm can hắn. Hắn không thể chịu đựng nổi việc nàng nhìn hắn bằng ánh mắt xa lạ, lạnh lùng như nhìn một người dưng nước lã. Hắn muốn xé rách chiếc mặt nạ của nàng, muốn chứng minh nàng chính là Thẩm Nguyệt Dao, người từng quỳ dưới chân hắn khóc lóc van xin.

Chén rượu trong tay Tiêu Dực khẽ lắc lư, sóng sánh ánh sáng đỏ rực như máu. Hắn hít một hơi thật sâu, đứng dậy khỏi vị trí của mình, bước từng bước chậm rãi về phía bàn tiệc của Nhiếp chính vương. Những tiếng bàn tán xôn xao của các quan đại thần xung quanh bỗng chốc im bặt. Ai nấy đều nín thở dõi theo từng cử động của Tề Vương. Ai cũng biết mối quan hệ giữa Nhiếp chính vương và Tề Vương vốn như nước với lửa, việc Tiêu Dực chủ động bước tới chắc chắn không có ý tốt.

“Thúc phụ, thúc thẩm.” Tiêu Dực cúi người hành lễ, giọng nói của hắn khàn đặc, mang theo một sự đè nén khó tả. “Đêm nay là đại yến của Thái hậu, cháu trai muốn dâng một chén rượu để kính hai người. Chúc thúc phụ và thúc thẩm bách niên giai lão, tình thâm nghĩa trọng.”

Tiêu Vô Kỵ không thèm liếc mắt nhìn hắn, ngón tay dài thong thả gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ mun, phát ra những tiếng cộc cộc đều đặn. Sự im lặng của Nhiếp chính vương như một ngọn núi lớn đè nặng lên vai Tiêu Dực, khiến hắn cảm thấy hô hấp trở nên khó khăn.

Nguyệt Dao khẽ nâng chiếc quạt lụa trong tay, những ngón tay thon thả lướt qua mặt lụa vẽ phong cảnh Giang Nam. Nàng khẽ mỉm cười, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào mắt Tiêu Dực: “Tề Vương có lòng rồi. Chỉ là, bổn cung nghe nói Tề Vương ba năm nay vẫn luôn giữ đạo hiếu, lập mộ gió thờ phụng vong thê quá cố, chưa từng nếm qua một giọt rượu nồng trong những ngày đại tang. Đêm nay lại vì bổn cung và Vương gia mà phá giới, liệu có làm tổn hại đến danh tiếng thâm tình của ngươi chăng?”

Lời nói của nàng vừa thốt ra, sắc mặt của Tiêu Dực lập tức biến đổi. Nàng đang chế giễu hắn, đang công khai vạch trần trò hề thâm tình mà hắn đã dày công dựng lên trước mặt thiên hạ. Hắn cắn chặt răng, cố gắng kiềm chế cơn giận đang cuộn trào trong lồng ngực, tiến thêm một bước, nâng chén rượu lên sát mặt nàng.

“Thúc thẩm quá lời rồi. Vong thê đã khuất từ lâu, người sống vẫn phải tiếp tục sống. Cháu trai kính chén rượu này, cũng là muốn cầu xin một điều.” Tiêu Dực hạ thấp giọng, ánh mắt khóa chặt vào đôi mắt trong veo của nàng. “Cháu trai nghe nói thúc thẩm có tài hoa xuất chúng, lại rất am hiểu y lý. Không biết thúc thẩm có thể nể mặt cháu trai, uống cạn chén rượu này để giải tỏa nỗi sầu muộn bấy lâu nay của cháu không?”

Hắn cố tình đưa chén rượu thật gần, ngón tay khẽ run rẩy muốn chạm vào cổ tay nàng, nơi hắn biết rõ có một vết sẹo do chính hắn gây ra trong một lần tranh chấp trước đây. Hắn muốn nhìn thấy sự hoảng loạn trong mắt nàng. Hắn muốn nàng phải thừa nhận.

Thế nhưng, Thẩm Nguyệt Dao không hề né tránh. Nàng nhìn chén rượu trong tay hắn, rồi nhìn vào gương mặt đầy vẻ cố chấp và điên cuồng kia. Trong lòng nàng chỉ có một sự ghê tởm vô hạn. Kiếp trước, chính bàn tay này đã dâng lên chén rượu độc, kết thúc cuộc đời nàng trong đau đớn và sỉ nhục. Kiếp này, hắn lại muốn dùng rượu để thăm dò nàng?

Ăn miếng trả miếng, gieo gió gặt bão, quả báo của hắn đã đến lúc phải bắt đầu rồi.

Quạt thêu 2 mặt bọc lụa · phong cách cổ trang Trung Hoa

Quạt thêu 2 mặt bọc lụa · phong cách cổ trang Trung Hoa

91.800đ

Xem chi tiết →

Nàng khẽ động ngón tay, chiếc quạt lụa gấp trong tay bỗng nhiên gõ nhẹ vào cổ tay của Tiêu Dực. Động tác của nàng cực nhanh và chuẩn xác, đánh trúng vào huyệt đạo khiến bàn tay hắn tê dại. Chén rượu vàng ròng tuột khỏi tay Tiêu Dực, rơi thẳng xuống đất.

“Xoảng!”

Tiếng chén vàng va đập vào nền gạch men phát ra âm thanh chói tai, rượu đỏ tràn ra ngoài, thấm đẫm tấm thảm thêu rực rỡ dưới chân hai người. Tiếng động này khiến toàn bộ đại điện hoàn toàn rơi vào tĩnh mịch. Các nhạc công dừng gảy đàn, các vũ công đứng im phăng phắc, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía này.

“Tề Vương thất lễ quá.” Thẩm Nguyệt Dao khẽ che miệng cười nhạt, giọng nói vang lên rõ ràng trong không gian im lặng. “Một chén rượu cũng không cầm vững, lại còn muốn kính rượu bổn cung? Rượu của kẻ bất hiếu bất nghĩa, chỉ biết dùng cái chết của thê tử để làm bàn đạp lấy lòng thiên hạ, bổn cung quả thật không xứng để uống.”

“Ngươi…” Tiêu Dực trợn to mắt, lồng ngực phập phồng dữ dội. Nàng dám sỉ nhục hắn ngay trước mặt văn võ bá quan. Nàng dám nói hắn bất hiếu bất nghĩa.

Hắn định tiến lên một bước nữa để tranh luận, nhưng một luồng sát khí lạnh buốt lập tức khóa chặt lấy hắn. Tiêu Vô Kỵ từ từ đứng dậy. Thân hình cao lớn của Nhiếp chính vương như một bức tường thành vững chãi, hoàn toàn che chở cho Nguyệt Dao ở phía sau. Ánh mắt hắn sắc lạnh như đao phong, quét qua gương mặt của Tiêu Dực.

“Tiêu Dực, ngươi coi bản vương là kẻ chết rồi sao?” Giọng nói của Tiêu Vô Kỵ trầm thấp nhưng chứa đựng một sức mạnh uy nghiêm không thể kháng cự, vang vọng khắp điện Thái Hòa. “Vương phi của bản vương, không đến lượt một kẻ tiểu bối như ngươi đến chỉ trỏ, thử thách. Chén rượu này rơi xuống đất, cũng giống như danh tiếng của ngươi, một khi đã vỡ thì không bao giờ nhặt lại được nữa.”

Tiêu Vô Kỵ bước lên một bước, chân giẫm thẳng lên chiếc chén vàng nằm trên đất, lực đạo mạnh đến mức khiến chiếc chén bằng vàng ròng bị bóp méo, biến dạng hoàn toàn dưới đế giày của hắn. Hành động này không khác gì một cái tát trực tiếp vào mặt Tiêu Dực trước mặt toàn bộ triều đình.

Hoàng đế ngồi trên ngai vàng phía trên, chứng kiến cảnh này thì sắc mặt tối sầm lại. Ông ta biết rõ Tiêu Vô Kỵ đang thị uy, đang cảnh cáo phe cánh của Hoàng đế không được động đến người của hắn. Nhưng trước thế lực binh quyền vạn quân của Nhiếp chính vương, Hoàng đế cũng chỉ có thể cắn răng chịu đựng, không thể ra mặt bênh vực cho Tề Vương.

“Tề Vương say rồi. Mau đưa Tề Vương xuống nghỉ ngơi.” Hoàng đế lạnh lùng lên tiếng, phá vỡ bầu không khí giằng co.

Mấy tên thái giám lập tức chạy tới, run rẩy dìu Tiêu Dực đi. Tiêu Dực không chống cự, hắn chỉ trố mắt nhìn Thẩm Nguyệt Dao đứng sau lưng Tiêu Vô Kỵ. Nàng khẽ hạ chiếc quạt lụa xuống, để lộ một nụ cười lạnh lùng, đầy vẻ mỉa mai và khinh bỉ. Ánh mắt ấy như muốn nói với hắn rằng: Trò chơi mới chỉ bắt đầu, ta sẽ từ từ bóc trần từng lớp mặt nạ thối tha của ngươi.

Hắn bị đưa ra khỏi đại điện, cơn gió lạnh tạt thẳng vào mặt khiến hắn rùng mình, nhưng ngọn lửa đố kỵ và hối hận trong lòng lại càng bùng cháy dữ dội hơn. Hắn biết rõ, nàng chính là Nguyệt Dao. Nàng đã trở lại, không phải để yêu hắn, mà là để đẩy hắn xuống vực sâu không đáy.

Trong điện Thái Hòa, tiếng nhạc lại vang lên, nhưng lòng người đã sớm thay đổi. Thẩm Nguyệt Dao ngồi xuống bên cạnh Tiêu Vô Kỵ, khẽ nâng chén trà ấm lên nhấp một ngụm nhỏ để xua đi mùi rượu nồng nặc vừa rồi.

“Nàng hôm nay hơi vội vàng rồi.” Tiêu Vô Kỵ khẽ nói, giọng nói dịu đi nhiều so với lúc đối mặt với Tiêu Dực.

“Chàng sợ ta bị hắn phát hiện sao?” Nguyệt Dao nghiêng đầu nhìn hắn, đôi mắt lấp lánh ánh sáng.

“Ta không sợ hắn phát hiện.” Tiêu Vô Kỵ nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng dưới bàn tiệc, siết nhẹ. “Ta chỉ sợ nàng vì tức giận mà làm đau chính mình. Kẻ như hắn, không đáng để nàng phải bận tâm.”

Nguyệt Dao mỉm cười, cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay hắn truyền vào tim nàng, xua tan đi cái lạnh lẽo của hận thù kiếp trước. Đúng vậy, kiếp này nàng không còn cô độc một mình nữa. Nàng có hắn, người đàn ông sẵn sàng vì nàng mà chống lại cả thiên hạ. Còn Tiêu Dực, hắn muốn diễn trò thâm tình, nàng sẽ khiến hắn phải diễn đến mức sống không bằng chết.