Ba Năm Tang Chồng Đủ Rồi
Chương 17: Mặt Nạ Thâm Tình Rách Nát
Sau khi rời khỏi cung yến ồn ào và đầy giả tạo, Thẩm Nguyệt Dao một mình đi dạo về phía Ngự uyển. Nàng cần một chút không gian yên tĩnh để hít thở bầu không khí trong lành của đêm thu, giải tỏa bớt những u uất đang đè nặng trong lòng. Ánh trăng sáng vằng vặc như nước bạc, trải dài trên những lối đi lát đá cuội, chiếu sáng những khóm hoa cúc đang nở rộ trong đêm lạnh.
Tiếng bước chân dồn dập từ phía sau phá vỡ sự tĩnh lặng của khu vườn. Nguyệt Dao không cần quay đầu lại cũng biết kẻ bám theo mình là ai. Mùi hương quen thuộc pha lẫn mùi rượu nồng nặc của Tiêu Dực khiến nàng cảm thấy buồn nôn.
“Nguyệt Dao! Ta biết là nàng! Nàng đừng hòng lừa gạt ta nữa!”
Tiêu Dực chặn đường nàng ở dưới một tán cây ngô đồng cổ thụ. Gương mặt hắn đỏ gay vì rượu, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ, mái tóc hơi rối bời không còn vẻ ngăn nắp thường ngày. Hắn nhìn nàng thở dốc, trong mắt là sự hỗn loạn của nỗi nhớ nhung, sự ân hận và cả sự điên cuồng tột độ.
Nguyệt Dao dừng bước, thản nhiên nhìn hắn. Nàng không hề có vẻ gì là ngạc nhiên hay hoảng hốt, chỉ có sự lạnh lùng đến tột cùng trong đôi mắt phượng.
“Tề Vương điện hạ, ngài điên rồi sao? Bổn cung là Nhiếp chính vương phi, là thúc thẩm của ngài. Ngài liên tục gọi tên một người đã khuất trước mặt bổn cung, liệu có phải là muốn phạm thượng?” Giọng nói của nàng trong trẻo nhưng lạnh như băng tuyết trên đỉnh núi.
“Thúc thẩm? Nàng mà là thúc thẩm của ta sao?” Tiêu Dực cười lớn một tiếng, tiếng cười tràn đầy vẻ châm biếm và đau đớn. “Thẩm Nguyệt Dao, nàng đừng giả vờ nữa! Ba năm trước, nàng dùng cái chết giả để thoát khỏi cung, để ta phải đau khổ, dằn vặt suốt ba năm qua. Bây giờ nàng quay lại, khoác lên mình thân phận khác để gả cho thúc phụ của ta. Nàng làm vậy là để trả thù ta đúng không? Nàng muốn ta phải đau lòng, phải hối hận đúng không?”
Hắn tiến lên một bước định nắm lấy vai nàng, nhưng Nguyệt Dao lùi lại một bước, né tránh bàn tay của hắn như né tránh một thứ dịch bệnh dơ bẩn.
“Hối hận?” Nguyệt Dao khẽ nhếch môi, nụ cười của nàng mang theo sự mỉa mai sâu sắc. “Tề Vương điện hạ cũng biết thế nào là hối hận sao? Một kẻ lòng lang dạ thú, vì quyền lực mà có thể ra tay sát hại thê tử kết tóc của mình, lại có tư cách để nói hai chữ hối hận trước mặt ta?”
Nghe thấy lời này, Tiêu Dực như bị sét đánh ngang tai. Nàng đã thừa nhận. Nàng thực sự là Thẩm Nguyệt Dao. Sự thật này vừa khiến hắn vui mừng khôn xiết, lại vừa khiến hắn cảm thấy một nỗi sợ hãi vô hình bao trùm lấy toàn thân.
“Dao Nhi… thực sự là nàng!” Giọng hắn run rẩy, nước mắt rốt cuộc cũng trào ra khỏi hốc mắt đỏ hoe. “Ta biết ta sai rồi. Kiếp trước… không, ba năm trước là ta hồ đồ, ta bị quyền lực che mắt, ta nghe lời xúi giục của kẻ khác mới làm tổn thương nàng. Nhưng nàng có biết ba năm qua ta sống thế nào không? Mỗi đêm nhắm mắt lại, ta đều thấy nàng hiện về oán hận ta. Ta lập mộ gió cho nàng, ta không nạp thiếp, ta cố gắng tìm kiếm mọi tung tích của nàng ở Giang Nam. Ta yêu nàng, Dao Nhi! Hãy quay về bên ta được không? Ta sẽ bù đắp cho nàng tất cả!”
Hắn quỳ sụp xuống đất trước mặt nàng, hai tay ôm lấy vạt áo đỏ sẫm của nàng, khóc lóc thảm thiết như một đứa trẻ phạm lỗi lầm lớn đang cầu xin sự tha thứ. Mặt nạ thâm tình của hắn hoàn toàn rách nát, để lộ ra một linh hồn yếu đuối, hèn nhát và đầy ích kỷ bên trong.
Nguyệt Dao nhìn kẻ đang quỳ dưới chân mình, trong lòng không hề có một chút lay động. Sự thâm tình của hắn lúc này chỉ khiến nàng cảm thấy nực cười và ghê tởm. Ba năm qua hắn đau khổ dằn vặt? Vậy còn nàng thì sao? Kiếp trước nàng đã phải chịu đựng những gì? Sự phản bội của gia tộc, nỗi đau đớn khi uống chén rượu độc, sự tuyệt vọng khi nhìn thấy hắn ôm nữ nhân khác cười vang trên xương máu của Thẩm gia. Những nỗi đau đó, làm sao một vài giọt nước mắt hèn hạ của hắn có thể rửa sạch?
“Ăn miếng trả miếng, gieo gió gặt bão.” Nguyệt Dao cúi đầu, ghé sát vào tai hắn, thì thầm bằng giọng nói lạnh lẽo như từ cõi âm ty trở về. “Tiêu Dực, ngươi cho rằng cái chết giả ba năm trước là kết thúc sao? Không, đó mới chỉ là sự khởi đầu cho cơn ác mộng của ngươi. Ngươi nói ngươi yêu ta? Ngươi yêu ta nên mới ban cho ta chén rượu độc? Ngươi yêu ta nên mới tru di cả gia tộc ta để củng cố ngai vàng?”
Tiêu Dực bỗng nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng: “Nàng… nàng nói cái gì? Kiếp trước? Tru di gia tộc? Ta chưa từng làm việc đó! Ba năm trước ta chỉ…”
Hắn chưa kịp nói hết câu thì Nguyệt Dao đã giơ tay lên, giáng một cái tát thật mạnh vào mặt hắn.
“Chát!”
Cú tát dùng hết sức lực của nàng khiến gương mặt Tiêu Dực lệch sang một bên, trên gò má trắng bệch hiện rõ năm dấu ngón tay đỏ ửng.
“Đừng dùng cái miệng dơ bẩn của ngươi để gọi tên ta nữa.” Nguyệt Dao đứng thẳng người, lấy chiếc khăn tay ra lau nhẹ ngón tay mình như thể vừa chạm vào một thứ gì đó bẩn thỉu, rồi ném chiếc khăn xuống đất. “Tiêu Dực, ngươi nghe cho kỹ đây. Người thê tử Thẩm Nguyệt Dao của ngươi đã chết từ ba năm trước rồi. Người đứng trước mặt ngươi bây giờ là Nhiếp chính vương phi, là người sẽ từng bước, từng bước đẩy ngươi xuống vực sâu, cướp đi tất cả những gì ngươi thèm khát nhất. Ngươi muốn làm Hoàng đế sao? Ta sẽ khiến ngươi chỉ có thể trố mắt nhìn ngai vàng ấy thuộc về người khác.”
“Nguyệt Dao… nàng hận ta đến thế sao?” Tiêu Dực ôm mặt, ánh mắt tràn đầy sự tuyệt vọng.
“Hận?” Nàng cười lạnh. “Ngươi không xứng để ta hận. Ngươi chỉ là một quân cờ đáng thương, một con chó hoang đang giãy dụa trong vũng bùn mà thôi.”
Trâm cài tóc bạc phối tua rua · phụ kiện cô dâu áo dài
110.000đ
Xem chi tiết →Nàng khẽ chạm tay vào chiếc trâm bạc cài trên tóc, ánh mắt lóe lên tia sáng sắc lẹm. Đúng lúc đó, một bóng người cao lớn từ trong bóng tối của rừng trúc bước ra. Tiêu Vô Kỵ thong thả bước tới, chiếc áo choàng đen bay nhẹ trong gió đêm, khí thế vương giả áp đảo hoàn toàn mọi thứ xung quanh.
Hắn nhìn Tiêu Dực đang quỳ trên đất, rồi nhìn sang Nguyệt Dao, ánh mắt lập tức dịu dàng đi nhiều: “Vương phi, đêm lạnh rồi, nàng ra ngoài lâu như vậy sẽ bị nhiễm phong hàn mất.”
Tiêu Vô Kỵ cởi chiếc áo choàng lông cáo ấm áp trên người mình ra, nhẹ nhàng khoác lên vai Nguyệt Dao, cẩn thận thắt lại dây buộc ở cổ cho nàng. Cử chỉ của hắn vô cùng tự nhiên và tràn đầy sự cưng chiều, nâng niu như nâng niu một bảo vật vô giá.
Tiêu Dực nhìn cảnh tượng đó, lồng ngực như bị một tảng đá lớn đè nặng đến mức hộc máu. Người phụ nữ từng thuộc về hắn, người từng dịu dàng mỉm cười với hắn, giờ đây lại đang ngoan ngoãn đứng trong vòng tay của người đàn ông khác, nhận lấy sự che chở của hắn ta.
“Thúc… thúc phụ…” Tiêu Dực khàn giọng gọi, cố gắng đứng dậy từ mặt đất.
Tiêu Vô Kỵ quay đầu lại, ánh mắt lập tức trở nên sắc lạnh như băng tuyết: “Tề Vương, bản vương đã cảnh cáo ngươi ở đại điện rồi. Có vẻ như ngươi vẫn chưa tỉnh rượu. Dám quấy rối Vương phi của bản vương ở nơi thanh vắng thế này, ngươi có biết tội danh phạm thượng sẽ phải gánh chịu hậu quả gì không?”
“Cháu trai chỉ là… chỉ là muốn hỏi thúc thẩm một vài chuyện…” Tiêu Dực lùi lại một bước, trước áp lực của Tiêu Vô Kỵ, hắn không tự chủ được mà run rẩy.
“Hỏi chuyện?” Tiêu Vô Kỵ khẽ nhếch môi cười lạnh. “Vương phi của bản vương không có chuyện gì để nói với ngươi cả. Tiêu Dực, đừng để bản vương phải ra tay phế đi đôi chân của ngươi vì tội dám bám theo nàng. Cút đi.”
Một chữ “Cút” nhẹ nhàng nhưng chứa đựng nội lực thâm hậu, khiến màng nhĩ của Tiêu Dực đau nhói. Hắn biết rõ bản thân không thể chống lại Tiêu Vô Kỵ vào lúc này. Hắn cắn chặt môi đến mức bật máu, trừng mắt nhìn Nguyệt Dao một lần cuối cùng rồi quay người, lảo đảo bỏ chạy trong bóng tối.
Nguyệt Dao nhìn theo bóng lưng thảm hại của hắn, trong lòng dâng lên một cảm giác sảng khoái chưa từng có.
“Thỏa mãn rồi chứ?” Tiêu Vô Kỵ ôm lấy eo nàng, nhẹ giọng hỏi.
“Chưa đủ.” Nguyệt Dao tựa đầu vào ngực hắn, nghe nhịp tim đập mạnh mẽ của hắn. “Đây mới chỉ là bước đầu tiên. Hắn cướp đi của ta những gì, ta sẽ bắt hắn phải nôn ra bằng sạch.”
“Được, ta sẽ cùng nàng đi đến cùng.” Tiêu Vô Kỵ cúi đầu hôn nhẹ lên tóc nàng, lời hứa hẹn của hắn vang vọng trong đêm đông lạnh giá, vững chãi như núi non.