Ba Năm Tang Chồng Đủ Rồi
Chương 18: Gậy Ông Đập Lưng Ông
Sự thất bại liên tiếp trong việc thăm dò Thẩm Nguyệt Dao khiến Tiêu Dực rơi vào trạng thái điên cuồng và hoảng loạn tột độ. Hắn biết rõ, nếu không thể khống chế được Thẩm Nguyệt Dao, hoặc ít nhất là triệt tiêu đi chỗ dựa tài lực của nàng, hắn sẽ sớm bị Nhiếp chính vương phủ dồn vào đường cùng.
Sau đêm cung yến, Tiêu Dực lập tức triệu tập các mưu sĩ và thủ hạ thân tín trong vương phủ suốt đêm để bàn bạc đại kế.
“Vương gia, Thẩm gia ở Giang Nam vốn là một gia tộc thương nhân khổng lồ, nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả vùng Nam bộ. Thẩm Nguyệt Dao hiện tại là nghĩa nữ của Thẩm gia, nàng ta dám kiêu ngạo như vậy chính là nhờ vào khối tài sản khổng lồ đứng sau nâng đỡ.” Một mưu sĩ trung niên vuốt râu hiến kế. “Nếu chúng ta có thể dùng thế lực của quan phủ để phong tỏa các hiệu buôn của Thẩm gia tại kinh thành, buộc tội bọn họ buôn lậu muối lậu thiết, tịch thu toàn bộ gia sản của bọn họ, thì Thẩm Nguyệt Dao sẽ mất đi chỗ dựa. Lúc đó, nàng ta không còn tiền bạc để lấy lòng các quan lại, cũng không thể trợ giúp tài chính cho quân đội của Nhiếp chính vương được nữa.”
Ánh mắt Tiêu Dực lóe lên tia sáng độc ác: “Ý kiến hay! Thẩm gia dù có giàu sang đến đâu thì cũng chỉ là hạng thương nhân đê tiện, sao có thể đấu lại quyền lực của quan phủ? Bản vương sẽ đích thân dâng tấu chương lên Hoàng thượng, xin chỉ dụ phong tỏa toàn bộ các cửa tiệm, kho hàng của Thẩm gia ở kinh thành ngay trong ngày mai. Ta muốn xem nàng ta làm sao xoay xở!”
Hắn cười lớn một tiếng đầy đắc ý. Hắn dường như đã nhìn thấy cảnh Thẩm Nguyệt Dao phải quỳ gối trước mặt hắn, khóc lóc cầu xin hắn tha cho Thẩm gia. Hắn sẽ dùng cách này để ép nàng phải phục tùng hắn một lần nữa.
Sáng sớm ngày hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên chưa kịp xua tan đi màn sương mù dày đặc của kinh thành, Tiêu Dực đã dẫn theo một toán cấm vệ quân hùng hậu, cầm theo thánh chỉ của Hoàng đế đến thẳng hiệu buôn lớn nhất của Thẩm gia tại phố Đông kinh thành: “Vạn Hòa Đường”.
“Tất cả đứng im! Nhận lệnh của Hoàng thượng, Thẩm gia có hành vi buôn lậu muối thiết, cấu kết với địch quốc, nay phong tỏa toàn bộ các hiệu buôn, tịch thu sổ sách để điều tra!” Tiêu Dực ngồi trên lưng ngựa cao, lớn tiếng ra lệnh, gương mặt tràn đầy vẻ đắc ý và uy nghiêm giả tạo.
Thế nhưng, trái với dự đoán của hắn, bên trong Vạn Hòa Đường không hề có sự hoảng loạn hay khóc lóc van xin của các chưởng quỹ và gia nhân. Toàn bộ cửa hàng trống trơn, không có một bóng người, ngay cả các kệ hàng cũng sạch bách, không còn lại một thỏi bạc hay một tấm lụa nào.
Lúc này, một chiếc kiệu hoa lệ thong thả dừng lại trước cửa Vạn Hòa Đường. Rèm kiệu được vén lên, Thẩm Nguyệt Dao bước ra dưới sự dìu dắt của bà tử. Nàng hôm nay mặc một bộ y phục màu xanh ngọc thanh nhã, tay cầm chiếc quạt lụa khẽ che miệng cười nhạt, ánh mắt nhìn Tiêu Dực như nhìn một kẻ ngốc.
“Tề Vương điện hạ thật là tốn công vô ích rồi.” Nguyệt Dao nhẹ nhàng bước lên bậc thềm, giọng nói trong trẻo vang vọng khắp con phố. “Ngài mang theo nhiều binh lính đến đây như vậy, chỉ để phong tỏa một cửa hàng trống rỗng sao?”
“Thẩm Nguyệt Dao! Ngươi dám chuyển tẩu tài sản trước sao?” Tiêu Dực biến sắc, lập tức xuống ngựa, điên cuồng lao tới trước mặt nàng. “Các hiệu buôn khác của Thẩm gia đâu? Sổ sách đâu? Ngươi đã giấu chúng đi đâu rồi?”
“Chuyển tẩu tài sản?” Nguyệt Dao khẽ nâng quạt che miệng cười khẽ. “Tề Vương điện hạ nói năng cẩn thận. Thẩm gia chúng ta vốn là những thương nhân tuân thủ pháp luật. Ba ngày trước, do kinh doanh gặp khó khăn, toàn bộ sản nghiệp của Thẩm gia tại kinh thành đã được bán đứt cho Nhiếp chính vương phủ với giá cực rẻ. Hiện tại, những cửa hàng này đều thuộc quyền sở hữu hợp pháp của Vương gia. Thánh chỉ của Hoàng thượng là phong tỏa tài sản của Thẩm gia, chứ đâu có quyền phong tỏa sản nghiệp của Nhiếp chính vương phủ?”
Nàng từ trong tay áo lấy ra một xấp khế ước mua bán có đóng dấu đỏ chót của nha môn hộ bộ, giơ lên trước mặt Tiêu Dực.
“Ngươi… ngươi…” Tiêu Dực nhìn xấp khế ước kia, lồng ngực phập phồng dữ dội, tức giận đến mức suýt chút nữa hộc máu. Nàng đã sớm tính toán trước mọi đường đi nước bước của hắn. Nàng dùng Nhiếp chính vương phủ làm lá chắn, biến toàn bộ tài sản của Thẩm gia thành tài sản quân đội của Tiêu Vô Kỵ, khiến hắn dù có thánh chỉ trong tay cũng không dám động vào một sợi lông tơ của nàng.
“Chưa hết đâu, Tề Vương điện hạ.” Nguyệt Dao tiến lại gần hắn, hạ thấp giọng nói đầy vẻ mỉa mai. “Ngài có biết vì sao Thẩm gia lại đột ngột ‘gặp khó khăn’ về tài chính không? Chính là vì ba ngày trước, chúng ta đã thu mua toàn bộ số nợ của các thương nhân Giang Nam đối với vương phủ của ngài. Hiện tại, giấy nợ trị giá mười vạn lượng bạc của ngài đều nằm trong tay ta.”
Nàng từ trong tay áo lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ khảm trai tinh xảo, khẽ mở nắp ra cho hắn nhìn thấy xấp giấy nợ dày cộp bên trong.
Bộ 2 hộp trang sức khảm trai
350.000đ
Xem chi tiết →“Mười vạn lượng bạc này, Tề Vương điện hạ định khi nào thì trả cho bổn cung đây?” Nguyệt Dao mỉm cười ngọt ngào, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng như dao cắt. “Nếu ngài không trả nổi, bổn cung đành phải đem những giấy nợ này dâng lên tông nhân phủ, xin các vị tông trưởng đứng ra phân xử tội danh vương gia nợ tiền không trả, bôi nhọ thể diện của hoàng gia.”
“Thẩm Nguyệt Dao! Ngươi dám bẫy ta!” Tiêu Dực điên cuồng gào lên. Hắn lúc này mới nhận ra mình đã rơi vào cái bẫy hoàn mỹ do nàng giăng sẵn từ lâu.
Khoản tiền mười vạn lượng bạc đó là hắn mượn của các thương nhân Giang Nam thông qua một trung gian bí ẩn để nuôi dưỡng binh sĩ tư nhân và mua chuộc quan lại trong triều. Hắn không ngờ người đứng sau thu mua số nợ đó lại chính là nàng. Giờ đây, nàng dùng chính số nợ này để siết cổ hắn, khiến hắn lâm vào cảnh phá sản hoàn toàn chỉ trong một đêm.
“Gậy ông đập lưng ông, đây là bài học đầu tiên ta dạy cho ngươi.” Nguyệt Dao thu lại chiếc hộp gỗ khảm trai, quay người bước lên kiệu, không thèm nhìn hắn lấy một lần. “Tề Vương điện hạ, lo mà gom tiền đi. Ba ngày sau, nếu ta không thấy mười vạn lượng bạc được đưa đến Nhiếp chính vương phủ, ta sẽ cho cả kinh thành này biết bộ mặt thật của một vị vương gia nghèo kiết xác, chuyên đi quỵt nợ thương nhân.”
Chiếc kiệu thong thả rời đi, để lại Tiêu Dực đứng chết trân giữa con phố đông đúc dưới làn sương lạnh. Gió mùa thu thổi qua khiến hắn lạnh run cầm cập, nhưng nỗi sợ hãi và nhục nhã trong lòng còn lạnh hơn gấp vạn lần. Hắn đã thua, thua một cách thảm hại dưới tay người phụ nữ hắn từng coi thường.