Ba Năm Tang Chồng Đủ Rồi

Chương 19: Bức Thư Giả Và Lửa Giận Hoàng Cung

Sự nhục nhã và tổn thất tài chính nặng nề từ vụ nợ nần đã đẩy Tiêu Dực vào bước đường cùng. Hắn biết rõ, nếu không thể hạ gục được Tiêu Vô Kỵ bằng con đường chính trị, hắn sẽ vĩnh viễn không thể ngóc đầu lên nổi, càng không có cơ hội chạm vào ngai vàng.

Trong cơn tuyệt vọng, Tiêu Dực quyết định chơi một canh bạc lớn, một mất một còn. Hắn liên kết với những quan lại thuộc phe cánh của Hoàng đế, bí mật làm giả một bức thư mật vu cáo Nhiếp chính vương Tiêu Vô Kỵ tư thông với ngoại bang, mưu đồ tạo phản.

Nửa đêm hôm đó, khi kinh thành đã chìm sâu vào giấc ngủ, tiếng chuông khẩn cấp từ trong hoàng cung bỗng nhiên vang lên dồn dập, phá vỡ sự yên tĩnh của đêm tối. Hoàng đế khẩn cấp triệu tập các quan đại thần từ tam phẩm trở lên vào cung nghị sự tại điện Cần Chánh.

Không khí bên trong điện Cần Chánh vô cùng căng thẳng, nến thắp sáng trưng nhưng không sưởi ấm nổi bầu không khí lạnh ngắt như băng. Hoàng đế ngồi trên ngai vàng, gương mặt lộ rõ vẻ giận dữ và nghi kỵ tột độ. Dưới thềm rồng, Tiêu Dực cùng một nhóm ngự sử đang quỳ gối, dâng lên một bức thư mật được đặt trên một khay bạc.

“Nhiếp chính vương Tiêu Vô Kỵ cậy quyền thế lực, nắm giữ binh quyền vạn quân, nay lại dám bí mật liên lạc với tướng lĩnh biên thùy của địch quốc, mưu đồ dấy binh tạo phản vào cuối tháng này!” Giọng nói của Tiêu Dực vang lên dõng dạc, đầy vẻ chính nghĩa lẫm liệt. “Đây là bức thư mật do thám tử của cháu trai chặn được tại biên giới phía Bắc, trên thư có chữ ký và ấn tín riêng của Nhiếp chính vương. Xin Hoàng thượng minh giám, lập tức tước binh quyền của Tiêu Vô Kỵ, giam giữ để điều tra!”

Các quan đại thần xung quanh xôn xao bàn tán, ai nấy đều lộ vẻ kinh hoàng. Vu cáo Nhiếp chính vương tạo phản là một tội danh động trời, nếu là thật thì triều đình Đại Càn sẽ xảy ra một cuộc tắm máu kinh hoàng.

Đúng lúc này, tiếng bước chân thong thả vang lên từ phía cửa điện. Tiêu Vô Kỵ mặc triều phục màu đen thêu rồng bốn móng, sải bước đi vào. Đi bên cạnh hắn không ai khác chính là Nhiếp chính vương phi Thẩm Nguyệt Dao. Nàng mặc y phục màu tím nhạt, thần thái tự nhiên, không hề có một chút vẻ gì là hoảng sợ trước lời buộc tội nghiêm trọng kia.

“Hoàng thượng triệu tập khẩn cấp như vậy, lại còn có lời buộc tội thú vị thế này, bản vương làm sao có thể vắng mặt?” Tiêu Vô Kỵ chắp tay sau lưng, đứng thẳng người giữa đại điện, khí thế uy nghiêm áp đảo hoàn toàn Tiêu Dực đang quỳ trên đất.

“Tiêu Vô Kỵ! Ngươi dám tạo phản, chứng cứ rành rành ở đây, ngươi còn gì để chối cãi?” Tiêu Dực chỉ vào bức thư mật trên khay bạc, lớn tiếng quát hỏi.

Hoàng đế đập mạnh tay xuống bàn: “Nhiếp chính vương, ngươi tự mình xem đi! Chữ viết và ấn tín trên bức thư này có phải của ngươi không?”

Thái giám run rẩy đem bức thư mật xuống dâng cho Tiêu Vô Kỵ. Hắn chưa kịp đưa tay đón lấy thì Nguyệt Dao đã bước lên một bước, thản nhiên cầm lấy bức thư từ trên tay thái giám. Nàng mở bức thư ra, đưa lên gần mũi khẽ ngửi, rồi đưa mắt nhìn qua những dòng chữ viết trên đó.

“Trắng đen phải rõ, Tề Vương điện hạ quả thật là một bậc thầy làm giả thư từ.” Nguyệt Dao khẽ cười nhạt, giọng nói vang lên rõ ràng trong đại điện. “Chỉ tiếc là, ngài thông minh nhưng lại bị sự ngu dốt của thuộc hạ làm hại rồi.”

“Ngươi nói cái gì? Chữ viết kia rõ ràng là của Nhiếp chính vương, con dấu kia cũng là thật!” Tiêu Dực biến sắc, lập tức phản bác.

“Chữ viết và con dấu quả thật được làm giả rất tinh vi, mắt thường khó có thể phân biệt được.” Nguyệt Dao thong thả bước về phía giữa đại điện, đưa bức thư mật lên cao. “Nhưng có một điểm mà người làm giả bức thư này đã bỏ qua. Loại mực dùng để viết bức thư này là mực tùng hương thượng hạng của Giang Nam, loại mực này có một đặc tính là mùi thơm rất bền, dù trải qua nhiều tháng vẫn không phai. Nhưng mực tùng hương thật chỉ có một mùi thơm dịu nhẹ của gỗ thông.”

Nàng từ trong tay áo lấy ra một ngọn nến trầm hương nhỏ, châm lửa thắp lên, rồi đặt bức thư mật hơ nhẹ phía trên ngọn lửa.

Nến thơm 'Đen Trầm Tính' · Trạm Hương, hương gỗ trầm ấm

Nến thơm 'Đen Trầm Tính' · Trạm Hương, hương gỗ trầm ấm

179.000đ

Xem chi tiết →

“Mọi người hãy nhìn kỹ xem.” Nguyệt Dao khẽ nói.

Dưới sức nóng của ngọn lửa nến trầm hương, những dòng chữ trên bức thư mật bỗng nhiên dần dần biến sắc, từ màu đen chuyển sang màu đỏ sẫm như máu, đồng thời tỏa ra một mùi hôi nồng nặc của mỡ động vật pha lẫn thạch tín.

“Đây không phải là mực tùng hương thật, mà là loại mực giả được pha chế từ mỡ lợn thối và bột thạch tín để tạo ra vẻ ngoài cũ kỹ như đã được viết từ lâu.” Nguyệt Dao dập tắt ngọn nến, lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt Tiêu Dực. “Loại mực độc này chỉ được sản xuất tại một lò mực lậu ở ngoại thành phía Tây kinh thành, nơi thuộc quyền quản lý trực tiếp của gia nhân Tề Vương phủ. Tề Vương điện hạ, ngài muốn vu cáo Vương gia tạo phản, nhưng lại dùng loại mực độc của phủ mình để viết thư, liệu có phải là quá coi thường trí tuệ của Hoàng thượng và các vị đại thần ở đây không?”

“Ngươi… ngươi ngậm máu phun người! Ta không biết loại mực gì cả!” Tiêu Dực hoảng loạn, trán lấm tấm mồ hôi hột. Hắn không ngờ Thẩm Nguyệt Dao lại am hiểu về các loại mực và y lý đến mức có thể nhận biết được thành phần độc tố trong mực chỉ bằng một cái ngửi.

“Hoàng thượng, thần có mang theo người của lò mực đó đến đây. Hắn đã khai nhận toàn bộ quá trình gia nhân của Tề Vương phủ đến đặt mua loại mực này ba ngày trước.” Tiêu Vô Kỵ vung tay lên, hai tên thị vệ lập tức giải một gã đàn ông ăn mặc nhếch nhác vào đại điện. Gã đàn ông vừa vào đã quỳ sụp xuống đất, khóc lóc khai nhận mọi việc đúng như lời Nguyệt Dao nói.

Sự thật đã rõ ràng mười mươi. Bức thư mật hoàn toàn là một trò lừa bịp do Tiêu Dực tự tay đạo diễn để vu cáo Nhiếp chính vương.

Hoàng đế ngồi trên ngai vàng, sắc mặt xám ngoét vì tức giận và nhục nhã. Ông ta vốn muốn mượn cơ hội này để hạ bệ Tiêu Vô Kỵ, nhưng không ngờ Tiêu Dực lại ngu xuẩn để lộ sơ hở lớn như vậy, khiến phe cánh của Hoàng gia hoàn toàn mất đi thể diện trước triều đình.

“Tiêu Dực! Ngươi dám làm giả thư mật, vu cáo thúc phụ, mưu đồ gây rối triều chính!” Hoàng đế gầm lên, ném mạnh chiếc chặn giấy bằng ngọc xuống đất, vỡ tan tành trước mặt Tiêu Dực. “Trẫm hôm nay nếu không trừng phạt ngươi, làm sao có thể giữ nghiêm kỷ cương phép nước!”

“Hoàng thượng khai ân! Cháu trai bị kẻ khác xúi giục! Cháu trai không cố ý!” Tiêu Dực điên cuồng dập đầu xuống nền gạch đến mức chảy máu, nhưng lúc này không một ai dám đứng ra nói đỡ cho hắn nửa lời.

Nguyệt Dao nhìn kẻ đang quỳ khóc thảm hại dưới đất, trong lòng không hề có một chút thương hại. Kiếp trước, hắn đã dùng những mưu kế hèn hạ thế này để bức hại biết bao nhiêu trung thần nghĩa sĩ của Thẩm gia. Kiếp này, nàng trả lại cho hắn tất cả, bắt hắn phải tự mình nếm trải cảm giác bị vạch trần và ruồng bỏ bởi chính những kẻ đồng minh của mình.