Ba Năm Tang Chồng Đủ Rồi
Chương 20: Áo Cưới Đỏ Và Chén Rượu Đền Tội
Sau vụ bê bối làm giả thư mật vu cáo Nhiếp chính vương, Tiêu Dực hoàn toàn thất bại. Hoàng đế để tự bảo vệ bản thân và xoa dịu cơn giận của Tiêu Vô Kỵ, đã buộc phải hạ chỉ tước bỏ vương vị Tề Vương của Tiêu Dực, giáng hắn xuống làm thứ dân, tịch thu toàn bộ gia sản và giam cầm hắn vào ngục tối Đại lý tự để chờ ngày lưu đày ra biên ải xa xôi.
Từ một vị vương gia cao cao tại thượng, nắm giữ tương lai của cả triều đình, Tiêu Dực trong phút chốc rơi xuống vực sâu vạn trượng, trở thành một kẻ tội đồ bị người đời phỉ nhổ.
Đêm trước ngày bị áp giải rời khỏi kinh thành, Tiêu Dực ngồi trong góc phòng giam ẩm ướt, lạnh lẽo của ngục tối Đại lý tự. Xung quanh hắn chỉ có những bức tường đá xám xịt phủ đầy rêu mốc, mùi ẩm mốc và mùi máu tanh nồng nặc trong không khí. Hắn mặc một bộ tù phục rách rưới màu xám, hai tay hai chân đều bị xích sắt nặng nề khóa chặt, gương mặt hốc hác, râu tóc rối bời, không còn lại một chút vẻ anh tuấn, kiêu ngạo của ngày xưa.
Tiếng xích sắt lách cách vang lên từ phía cửa ngục, xua tan đi sự im lặng đáng sợ. Cửa sắt nặng nề từ từ mở ra, một luồng ánh sáng ấm áp từ ngọn đèn lồng chiếu vào phòng giam tối tăm.
Tiêu Dực khẽ nheo mắt nhìn ra ngoài. Từ trong bóng tối, một bóng người thong thả bước vào. Khi nhìn rõ người vừa đến, đồng tử của Tiêu Dực bỗng nhiên co rút lại dữ dội, lồng ngực phập phồng như muốn vỡ tung.
Thẩm Nguyệt Dao đứng đó. Nàng không mặc y phục của một vương phi thường ngày, mà khoác lên mình một bộ hỷ phục màu đỏ rực rỡ thêu hình chim phượng hoàng bằng chỉ vàng lấp lánh. Tấm áo cưới đỏ rực như ngọn lửa bùng cháy giữa đêm đông lạnh giá, làm nổi bật làn da trắng ngần và dung nhan lộng lẫy, kiều diễm của nàng. Trên môi nàng thoa một lớp son đỏ nhung rực rỡ, nụ cười của nàng dưới ánh sáng của ngọn nến trông vừa đẹp đẽ lại vừa đầy vẻ ma mị, đáng sợ.
Bộ hỷ phục này chính là bộ hỷ phục mà kiếp trước nàng đã tự tay thêu từng đường kim mũi chỉ, hy vọng được mặc nó trong ngày đại điển phong hậu của mình. Nhưng kiếp trước, hắn đã không cho nàng cơ hội đó. Hắn đã ban cho nàng một chén rượu độc ngay trước khi nàng kịp khoác lên mình tấm áo cưới này.
“Dao Nhi… nàng…” Giọng Tiêu Dực khàn đặc, hắn bò rạp dưới đất, cố gắng lết về phía nàng nhưng những sợi xích sắt nặng nề đã giữ chặt hắn lại. “Nàng mặc bộ hỷ phục này… đẹp lắm… Nàng đến để tha thứ cho ta, để cùng ta rời khỏi đây đúng không?”
Trong cơn điên loạn và tuyệt vọng, đầu óc hắn đã bắt đầu trở nên hoang tưởng. Hắn vẫn nghĩ rằng nàng mặc áo cưới đến đây là vì vẫn còn tình cảm với hắn.
Nguyệt Dao nhìn kẻ đang bò lết dưới chân mình, ánh mắt nàng lạnh lùng như nhìn một cái xác chết. Nàng từ trong tay áo lấy ra một chiếc chén ngọc nhỏ, bên trong đựng một chất lỏng màu đỏ thẫm, sóng sánh ánh sáng mờ ảo.
Hỷ phục nữ Trung Hoa · thêu phượng vàng, chụp ảnh cưới
662.000đ
Xem chi tiết →“Tiêu Dực, ngươi nhìn cho kỹ bộ hỷ phục này đi.” Giọng nói của Nguyệt Dao nhẹ nhàng nhưng lạnh đến thấu xương. “Kiếp trước, ta dùng cả gia tộc Thẩm gia để lót đường cho ngươi lên ngôi cao, đổi lại là một chén rượu độc ngày đại điển phong hậu. Lúc ta nằm trong vòng tay của ngươi, nhìn ngươi ôm lấy nữ nhân khác cười vang, ta đã thề rằng, nếu có kiếp sau, ta sẽ bắt ngươi phải nếm trải chính xác những nỗi đau đớn mà ta đã từng gánh chịu.”
“Kiếp trước? Nàng đang nói cái gì vậy?” Tiêu Dực trố mắt nhìn nàng, gương mặt tràn đầy vẻ hoang mang, sợ hãi. “Ta chưa từng ban rượu độc cho nàng! Ba năm trước nàng chỉ giả chết…”
“Ngươi không nhớ sao?” Nguyệt Dao khẽ cúi người xuống, đưa chén rượu ngọc đến sát mặt hắn. “Phải rồi, ngươi làm sao nhớ được những chuyện của kiếp trước. Nhưng ta thì nhớ rất rõ. Từng giọt rượu độc thấm vào cổ họng, từng khúc ruột đứt ra vì đau đớn, sự phản bội của người đàn ông ta từng yêu thương nhất. Tất cả những thứ đó, ta đều nhớ rõ như in.”
Nàng đặt chén rượu ngọc xuống đất trước mặt hắn, ánh mắt lóe lên tia sáng tàn nhẫn: “Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên. Kiếp này, ta sống lại vào đúng ngày đại tang của chính mình ba năm trước. Nhìn ngươi quỳ gối khóc thương trước quan tài rỗng của ta để lấy lòng thiên hạ, ta đã biết rằng, trò chơi này ta nhất định phải thắng. Ta gả cho hoàng thúc của ngươi, để hắn cướp đi binh quyền của ngươi, để hắn đẩy ngươi xuống vũng bùn này. Giờ đây, vương vị của ngươi mất rồi, sản nghiệp mất rồi, ngai vàng ngươi thèm khát cũng vĩnh viễn thuộc về người khác. Tiêu Dực, ngươi thua rồi, thua một cách triệt để.”
“Không… không thể như thế được!” Tiêu Dực điên cuồng gào lên, xích sắt trên người hắn va đập vào nhau phát ra những tiếng loảng xoảng chói tai. “Ta là hoàng tử! Ta là Tề Vương! Ta không thể thua dưới tay một người phụ nữ như ngươi!”
Hắn nhìn chén rượu ngọc trên đất, rồi nhìn bộ hỷ phục đỏ rực của nàng. Sự thật tàn nhẫn nổ tung trong đầu hắn như một tiếng sấm sét. Nàng thực sự đã chết một lần dưới tay hắn, và giờ nàng trở lại từ cõi chết chỉ để đòi mạng hắn. Sự hối hận, đau đớn và sợ hãi tột độ bóp nghẹt lấy trái tim hắn, khiến hắn không thể thở nổi.
“Uống đi.” Nguyệt Dao thản nhiên nói, ngón tay thon thả đẩy nhẹ chén rượu về phía hắn. “Chén rượu này là do ta tự tay pha chế, mùi vị của nó cũng giống hệt chén rượu độc ngươi đã ban cho ta kiếp trước. Uống nó đi, để kết thúc trò chơi này.”
“Ta không uống! Ta không muốn chết! Dao Nhi, cứu ta! Ta yêu nàng mà!” Tiêu Dực khóc lóc thảm thiết, cố gắng lùi lại phía sau để né tránh chén rượu.
“Yêu?” Nguyệt Dao đứng thẳng người lên, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ. “Tình yêu của ngươi chỉ khiến người ta cảm thấy ghê tởm. Tiêu Dực, ngươi không uống cũng phải uống. Ngày mai khi rời khỏi kinh thành, ngươi cũng chỉ là một phế nhân sống không bằng chết ở biên ải xa xôi. Uống chén rượu này, coi như là sự giải thoát cuối cùng ta dành cho ngươi.”
Nàng quay người, tà áo cưới đỏ rực quét qua nền đất bẩn thỉu của phòng giam, bước từng bước chậm rãi ra ngoài cửa ngục.
“Thẩm Nguyệt Dao! Ngươi là con quỷ! Ngươi không phải là người!” Tiêu Dực gào thét điên cuồng phía sau lưng nàng, tiếng xích sắt vang lên dồn dập khi hắn cố gắng lao theo nàng nhưng vô vọng.
Nguyệt Dao bước ra ngoài hành lang ngục tối, nơi Tiêu Vô Kỵ đã đứng đợi sẵn từ lâu. Hắn nhìn bộ hỷ phục đỏ rực trên người nàng, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng và che chở. Hắn không hỏi nàng đã nói những gì bên trong, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của nàng, ủ ấm trong lòng bàn tay mình.
“Xong rồi chứ?” Hắn khẽ hỏi.
“Xong rồi.” Nguyệt Dao mỉm cười, một nụ cười thực sự nhẹ nhõm, trút bỏ được gánh nặng thù hận đè nặng suốt hai kiếp người. “Chúng ta về nhà thôi.”
“Được, về nhà thôi.” Tiêu Vô Kỵ ôm lấy eo nàng, cùng nàng bước ra khỏi ngục tối Đại lý tự, hướng về phía ánh sáng rực rỡ của bình minh đang dần hé rạng ở chân trời phía Đông. Kiếp trước đã qua, kiếp này của bọn họ, mới thực sự bắt đầu.