Ba Năm Tang Chồng Đủ Rồi

Chương 21: Nến Tàn Tro Lạnh

Khói lửa kinh thành đã tắt.

Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn trong gió tuyết cuối đông. Đêm nay, cung điện Đại Càn lạnh lẽo như một hầm mộ khổng lồ. Những bước chân dồn dập của cấm quân rầm rập vang lên ngoài hành lang Thái Miếu, phá tan sự im lặng tịch mịch của chốn tôn nghiêm. Tiêu Dực quỳ gối trước hàng trăm bài vị tổ tiên, y phục hoàng thái tử xộc xệch, tóc mai rũ rượi. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, bàn tay siết chặt lấy thanh kiếm hộ thân đã mẻ lưỡi. Hắn không ngờ mình lại thua nhanh đến thế.

Kế hoạch hoàn mỹ hắn dày công xây dựng suốt ba năm, cuối cùng lại sụp đổ chỉ trong một đêm.

Bên ngoài điện, tiếng gươm giáo chạm nhau thưa thớt dần, thay vào đó là tiếng bước chân thong thả, ung dung. Cửa điện Thái Miếu nặng nề bị đẩy ra, gió lạnh ùa vào làm những ngọn nến sáp trắng lung lay dữ dội. Bóng tối và ánh sáng giao nhau trên nền gạch lát đá hoa cương lạnh buốt.

Một bóng người mảnh mai bước vào.

Nàng mặc một bộ y phục màu xanh sẫm thêu hoa bỉ ngạn, tà áo dài quét trên nền đất ẩm ướt. Gương mặt nàng thanh tú, đôi mắt trong vắt như nước hồ thu nhưng lại ẩn chứa một tia lạnh lẽo thấu xương tủy. Thẩm Nguyệt Dao. Người nữ nhân mà hắn từng nghĩ đã chết từ ba năm trước, người nữ nhân đã dùng cả gia tộc để nâng đỡ hắn lên ngôi cao, và cũng là người đã tự tay đẩy hắn vào vực sâu không đáy này.

Đi bên cạnh nàng là Tiêu Vô Kỵ. Hắn mặc chiến giáp màu đen huyền, áo choàng đỏ rực như máu bay phần phật trong gió tuyết. Thanh kiếm trong tay hắn vẫn còn nhỏ giọt máu tươi, từng giọt rơi xuống đất nghe rõ mồn một. Nhiếp chính vương quyền thế ngút trời, người thúc phụ mà Tiêu Dực luôn kính sợ, giờ đây lại đứng bên cạnh người nữ nhân của hắn với tư thế chở che tuyệt đối.

Tiêu Dực bật cười điên cuồng, tiếng cười khản đặc vang vọng khắp gian điện trống trải:

“Thẩm Nguyệt Dao, hóa ra là ngươi. Ngươi giả chết ba năm, trốn tránh ta ba năm, chỉ để chờ ngày hôm nay sao? Ngươi câu kết với hoàng thúc, mưu phản cướp ngôi, ngươi không sợ thiên hạ phỉ nhổ, không sợ tổ tông Thẩm gia dưới suối vàng nổi giận sao?”

Thẩm Nguyệt Dao dừng bước cách hắn mười thước. Nàng nhìn hắn, ánh mắt không có lấy một chút oán hận, chỉ có sự khinh bỉ tột cùng. Nàng từ tốn đưa tay lên, mở chiếc quạt lụa trong tay ra.

Quạt thêu 2 mặt bọc lụa · phong cách cổ trang Trung Hoa

Quạt thêu 2 mặt bọc lụa · phong cách cổ trang Trung Hoa

91.800đ

Xem chi tiết →

Chiếc quạt lụa gấp cổ trang khẽ lay động, che nửa khuôn mặt kiều diễm của nàng, chỉ để lộ đôi mắt phượng sắc sảo. Trên mặt quạt vẽ một cành mai đỏ cô độc giữa trời tuyết trắng, nét vẽ thanh thoát nhưng lạnh lùng. Đây là kỷ vật của Thẩm gia, cũng là thứ nàng dùng để ra hiệu cho các ám vệ hạ sát những quân cờ cuối cùng của Tiêu Dực ngoài kia.

Nàng khẽ cười, giọng nói trong trẻo như tiếng khánh ngọc va vào nhau:

“Thiên hạ phỉ nhổ sao? Tiêu Dực, ngươi sai rồi. Kẻ bị thiên hạ phỉ nhổ phải là kẻ vong ơn phụ nghĩa, giết hại trung thần, bức tử thê tử của mình. Tổ tông Thẩm gia dưới suối vàng nếu có biết, chắc chắn sẽ phù hộ cho ta tự tay đâm chết kẻ lòng lang dạ thú như ngươi.”

“Ta không giết ngươi!” Tiêu Dực gầm lên, hắn đứng phắt dậy, chỉ kiếm về phía nàng, “Kiếp trước là do hoàn cảnh ép buộc! Ta là thái tử, ta phải giữ vững giang sơn! Thẩm gia công cao chấn chủ, ta không thể không phòng! Chén rượu độc đó… là chính ta mật lệnh cho mẫu hậu chuẩn bị! Ta không có lựa chọn nào khác!”

Nghe những lời biện bạch hèn hạ của hắn, Thẩm Nguyệt Dao không hề dao động. Nàng bước thêm một bước, chiếc quạt lụa trong tay khẽ khép lại, gõ nhẹ lên lòng bàn tay. Mỗi bước đi của nàng như dẫm lên tim gan của Tiêu Dực.

“Thừa nhận rồi đấy.”

Nàng khẽ nói, thanh âm trầm xuống, mang theo oán khí tích tụ từ hai kiếp người.

“Ngày phong hậu kiếp trước, ta quỳ trong tẩm cung chờ ngươi. Ngươi lại ở ngự thư phòng cùng Tần Thanh Vy ân ái. Ngươi tự tay ban chén rượu độc ấy, ngươi muốn dùng mạng của ta để đổi lấy sự ủng hộ của thế gia khác, muốn dùng máu của Thẩm gia để nhuộm đỏ ngai vàng của ngươi. Tiêu Dực, trắng đen phải rõ, gieo gió gặt bão, ngươi gieo nhân nào thì gặt quả nấy mà thôi.”

Tiêu Dực lùi lại một bước, gương mặt tái nhợt không còn giọt máu. Hắn nhìn sang Tiêu Vô Kỵ, người đàn ông từ đầu đến cuối vẫn im lặng, ánh mắt sắc bén như chim ưng luôn khóa chặt vào hắn.

“Hoàng thúc…” Tiêu Dực run rẩy nói, “Người là thúc phụ ruột của ta. Người thật sự vì một nữ nhân mà muốn giết ta sao? Người không sợ mang tiếng xấu muôn đời sao?”

Tiêu Vô Kỵ khẽ nhấc mắt. Hắn không nhìn Tiêu Dực, mà xoay sang nhìn Thẩm Nguyệt Dao, ánh mắt vốn dĩ lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm bỗng chốc tràn ngập sự dịu dàng nhu tình. Hắn đưa bàn tay to lớn, thô ráp vì sương gió nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng, bao bọc lấy nàng trong sự ấm áp của mình.

“Tiêu Dực, ngươi không xứng đáng gọi ta là hoàng thúc.”

Giọng nói của Tiêu Vô Kỵ trầm thấp nhưng uy nghiêm, tựa như sấm sét giữa đêm đông.

“Ngươi phản bội nàng, hãm hại gia tộc nàng, đó là bất nghĩa. Ngươi hạ độc hoàng đế, mưu hại trung thần, đó là bất trung. Một kẻ bất trung bất nghĩa như ngươi, có tư cách gì đứng ở đây nói chuyện tông đường? Hôm nay, bản vương thay trời hành đạo, thanh trừng môn hộ.”

“Không! Ta là thái tử! Ta là hoàng đế tương lai của Đại Càn!” Tiêu Dực điên cuồng hét lên. Hắn vung kiếm lao về phía hai người, thế kiếm hỗn loạn, không còn chút chương pháp nào của một bậc hoàng tộc. Hắn đã phát điên. Sự kiêu ngạo, quyền lực, dã tâm của hắn đều đã tan thành mây khói trong đêm nay. Hắn muốn liều mạng một phen, muốn cùng bọn họ đồng quy vu tận.

Tuy nhiên, hắn chưa kịp chạm đến vạt áo của Thẩm Nguyệt Dao thì một luồng kiếm khí lạnh lẽo đã quét qua.

Tiêu Vô Kỵ thậm chí không cần rút toàn bộ kiếm ra khỏi vỏ. Hắn chỉ nghiêng người, vung vỏ kiếm bằng đồng đen đánh mạnh vào cổ tay Tiêu Dực. Tiếng xương gãy giòn giã vang lên trong không gian tĩnh mịch.

“Rắc!”

Thanh kiếm trong tay Tiêu Dực rơi keng xuống đất. Hắn đau đớn quỳ sụp xuống, ôm lấy cổ tay gãy lìa, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Hắn ngước nhìn hai người đứng cao cao tại thượng trước mặt, trong lòng tràn ngập sự tuyệt vọng và hối hận vô bờ bến.

Tại sao?

Tại sao kiếp này mọi chuyện lại thay đổi? Tại sao người phụ nữ từng yêu hắn sâu đậm, sẵn sàng vì hắn mà hy sinh tất cả, giờ đây lại nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lùng như nhìn một cái xác chết? Tại sao người thúc phụ chưa từng màng đến hoàng vị lại sẵn sàng vì nàng mà lật đổ cả giang sơn?

“Nguyệt Dao…” Tiêu Dực khóc không ra tiếng, giọng nói tràn ngập sự van nài hèn mọn, “Ta sai rồi. Ta thật sự sai rồi. Ta yêu ngươi, ta luôn yêu ngươi. Kiếp này ta đã lập mộ gió cho ngươi, ta đã khóc thương ngươi suốt ba năm qua. Ngươi quay lại bên ta được không? Chúng ta làm lại từ đầu. Ta sẽ phong ngươi làm hoàng hậu duy nhất, chúng ta sẽ cùng nhau cai trị giang sơn này.”

Thẩm Nguyệt Dao nhìn hắn quỳ dưới chân mình, trong lòng không hề có một chút gợn sóng. Sự hối hận của hắn chỉ là vì hắn đã thua cuộc. Nếu hắn thắng, hắn vẫn sẽ là vị hoàng đế tàn nhẫn, vẫn sẽ ban cho nàng chén rượu độc như kiếp trước mà thôi. Nàng khẽ thở dài, chiếc quạt lụa trong tay gõ nhẹ vào lòng bàn tay.

“Tiêu Dực, ba năm tang chồng đối với ta đã là quá đủ rồi. Ngươi của kiếp trước đã chết cùng chén rượu độc kia. Ngươi của kiếp này, cũng nên đi bồi tội với vong linh Thẩm gia đi.”

Nàng quay lưng lại, không muốn nhìn gương mặt hèn hạ của hắn thêm một giây phút nào nữa.

“Vô Kỵ, giao hắn cho người của Đại lý tự đi. Trắng đen phải rõ trước bàn dân thiên hạ. Ta muốn hắn phải quỳ trước mộ của phụ thân và huynh trưởng ta, sám hối cho đến chết.”

“Được, nghe theo nàng.” Tiêu Vô Kỵ dịu dàng đáp. Hắn phất tay, hai hộ vệ thân tín mặc giáp sắt lập tức tiến vào, kéo lê Tiêu Dực đang gào khóc thảm thiết ra ngoài. Tiếng gào thét của hắn nhỏ dần, nhỏ dần rồi tắt hẳn trong tiếng gió tuyết gào rú bên ngoài điện.

Trong điện Thái Miếu chỉ còn lại hai người.

Những ngọn nến sáp trắng đã cháy lụi, chỉ còn lại những vệt sáp loang lổ như nước mắt khô trên bục đá. Thẩm Nguyệt Dao nhìn những bài vị của hoàng gia Tiêu thị, trong lòng đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Gánh nặng thù hận đè nặng lên vai nàng suốt hai kiếp người, đêm nay cuối cùng đã được trút bỏ.

Tiêu Vô Kỵ bước đến sau lưng nàng, cởi chiếc áo choàng lông cáo màu đen của mình ra, nhẹ nhàng khoác lên đôi vai gầy của nàng. Hắn ôm nàng từ phía sau, hơi thở ấm áp phả vào tai nàng, xua đi cái lạnh giá của đêm đông.

“Mọi chuyện đã qua rồi, Dao Nhi.” Hắn thì thầm.

“Ừm, đã qua rồi.” Nàng tựa đầu vào lồng ngực vững chãi của hắn, khẽ nhắm mắt lại.

Bên ngoài, tuyết vẫn rơi, nhưng bình minh của một triều đại mới đã bắt đầu hé rạng.