Ba Năm Tang Chồng Đủ Rồi

Chương 22: Mười Dặm Hồng Trang

Mùa xuân năm sau.

Kinh thành Đại Càn đón nhận một mùa xuân ấm áp chưa từng có sau trận tuyết lớn kéo dài. Hoa đào nở rộ khắp các ngõ hẻm, sắc hồng rực rỡ nhuộm thắm cả một vùng trời đất. Hôm nay là ngày đại điển đăng cơ của tân đế, cũng là ngày đại hôn của Nhiếp chính vương Tiêu Vô Kỵ và Thẩm Nguyệt Dao.

Cả kinh thành rộn rã tiếng pháo tre, tiếng trống kèn vang dội trời đất. Khắp các ngả đường dẫn vào hoàng cung, hồng sa vạn trượng được chăng khắp nơi, mười dặm hồng trang trải dài từ Thẩm phủ ở Giang Nam cho đến tận cửa cung điện. Người dân kinh thành đổ xô ra đường, ai nấy đều hân hoan vui sướng đón chào vị tân đế anh minh và vị hoàng hậu hiền đức của bọn họ.

Trong tẩm cung, Thẩm Nguyệt Dao ngồi trước chiếc gương đồng lớn được chạm khắc tinh xảo. Nàng đang được các cung nữ trang điểm. Trên người nàng là bộ hỷ phục đỏ rực rỡ nhất, được thêu bằng những sợi chỉ vàng ròng lấp lánh, hình chim phượng hoàng tung cánh bay lượn giữa những đám mây ngũ sắc.

Hỷ phục nữ Trung Hoa · thêu phượng vàng, chụp ảnh cưới

Hỷ phục nữ Trung Hoa · thêu phượng vàng, chụp ảnh cưới

662.000đ

Xem chi tiết →

Bộ hỷ phục đỏ thêu phượng này là do chính tay Tiêu Vô Kỵ sai những thợ thêu giỏi nhất của Giang Nam dệt suốt nửa năm qua. Từng đường kim mũi chỉ đều chứa đựng tâm huyết và tình yêu sâu đậm của hắn dành cho nàng. Sắc đỏ rực rỡ của tà áo cưới tôn lên làn da trắng ngần như tuyết của nàng, khiến nàng trông lộng lẫy và kiêu sa như một nữ thần bước ra từ bức họa cổ.

Nàng khẽ chạm tay vào lớp lụa mềm mại của áo cưới, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Kiếp trước, nàng cũng từng mặc hỷ phục đỏ, nhưng đó là một đêm tân hôn lạnh lẽo và cô độc, khi phu quân của nàng đang bận tính kế tiêu diệt gia tộc nàng. Còn kiếp này, nàng mặc bộ hỷ phục này để gả cho người đàn ông yêu nàng hơn cả sinh mệnh của chính mình.

“Nương nương, người thật đẹp.”

Một cung nữ hầu cận khẽ trầm trồ khen ngợi, tay nâng chiếc vương miện phượng hoàng bằng vàng ròng, khảm đầy hồng ngọc lấp lánh chuẩn bị đội lên đầu nàng.

Thẩm Nguyệt Dao mỉm cười nhạt. Ánh mắt nàng nhìn vào gương đồng, nơi phản chiếu một dung nhan khuynh quốc khuynh thành nhưng không còn chút u buồn của quá khứ. Nàng đã không còn là Thẩm Nguyệt Dao nhu nhược của kiếp trước, giờ đây nàng là mẫu nghi thiên hạ, là người bạn đời kề vai sát cánh cùng Tiêu Vô Kỵ trị vì giang sơn này.

Đột nhiên, từ phía sau có tiếng bước chân trầm ổn vang lên. Các cung nữ trong phòng lập tức quỳ sụp xuống, đồng thanh hành lễ:

“Nô tỳ bái kiến bệ hạ.”

Tiêu Vô Kỵ bước vào. Hắn mặc một bộ long bào màu đen thêu rồng vàng năm móng, đầu đội mũ miện, dáng vẻ uy nghiêm, khí thế bức người của một bậc đế vương thiên cổ. Thế nhưng, khi ánh mắt hắn chạm vào Thẩm Nguyệt Dao đang mặc hỷ phục đỏ, sự lạnh lùng trên gương mặt hắn lập tức tan biến, thay vào đó là sự say đắm và dịu dàng khôn tả.

Hắn vẫy tay ra hiệu cho các cung nữ lui ra ngoài. Gian phòng rộng lớn chỉ còn lại hai người. Hắn bước đến sau lưng nàng, đặt hai tay lên vai nàng, nhìn nàng qua gương đồng.

“Dao Nhi, nàng hôm nay thật sự rất đẹp.”

Giọng nói của hắn trầm ấm, mang theo sự run rẩy nhẹ nhàng vì xúc động.

Thẩm Nguyệt Dao quay người lại, nhìn vị tân đế của Đại Càn trước mặt. Nàng khẽ mỉm cười, đưa tay sửa lại dải ngọc bội bên hông hắn:

“Bệ hạ hôm nay cũng rất uy nghiêm. Thần thiếp bái kiến bệ hạ.”

Nàng định quỳ xuống hành lễ theo đúng quy củ cung đình, nhưng Tiêu Vô Kỵ đã nhanh chóng giữ lấy eo nàng, kéo nàng vào lòng ôm thật chặt. Hắn cúi đầu, hít hà mùi hương trầm quen thuộc trên tóc nàng, giọng nói có chút bá đạo nhưng đầy cưng chiều:

“Trước mặt ta, nàng mãi mãi không cần hành lễ. Ta phong hậu là để nàng cùng ta đứng ngang hàng, cùng ta ngắm nhìn giang sơn này, chứ không phải để nàng quỳ dưới chân ta.”

Nàng tựa đầu vào vai hắn, cảm nhận nhịp tim đập mạnh mẽ, vững chãi của hắn. Lòng nàng ấm áp vô cùng. Nàng biết, người đàn ông này nói được làm được. Hắn đã dùng cả tính mạng và quyền lực của mình để chứng minh tình yêu dành cho nàng suốt một năm qua. Hắn nâng nàng như nâng trứng, hứng nàng như hứng hoa, không để nàng phải chịu một chút tổn thương nào nữa.

“Vô Kỵ, cảm ơn chàng.” Nàng thì thầm.

“Đồ ngốc, giữa chúng ta còn cần nói lời cảm ơn sao?” Hắn khẽ cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng mùa xuân.

Đại lễ đăng cơ và phong hậu được cử hành ngay sau đó tại điện Thái Hòa.

Thẩm Nguyệt Dao tay trong tay cùng Tiêu Vô Kỵ bước lên chín mươi chín bậc thềm bằng đá cẩm thạch trắng. Tà áo cưới đỏ rực rỡ của nàng quét trên nền đất, lộng lẫy và kiêu sa dưới ánh nắng ban mai. Hai bên bậc thềm, hàng ngàn văn võ bá quan quỳ rạp dưới đất, tiếng hô “Vạn tuế, vạn vạn tuế” vang dội cả một góc trời.

Ở một góc khuất dưới chân điện Thái Hòa, có một bóng người gầy gò, mặc y phục của kẻ phạm nhân đang bị xích sắt khóa chặt hai tay hai chân. Tiêu Dực. Hắn không bị giết chết, mà bị Tiêu Vô Kỵ phế bỏ võ công, đày làm kẻ nô dịch quét dọn hoàng lăng suốt đời. Hôm nay, hắn bị áp giải đến đây để tận mắt chứng kiến ngày đại hôn của bọn họ.

Tiêu Dực ngước mắt nhìn lên. Qua làn sương mù và ánh nắng chói chang, hắn thấy người nữ nhân từng thuộc về mình, người từng quỳ dưới chân hắn khẩn cầu sự sống, giờ đây đang mặc bộ hỷ phục phượng hoàng lộng lẫy nhất, nắm tay thúc phụ của hắn, bước lên đỉnh cao nhất của quyền lực.

Hắn muốn gào thét, muốn khóc lóc, nhưng cổ họng nghẹn cứng lại vì tủi nhục, không thốt nổi thành lời. Hắn chỉ có thể đứng đó, nước mắt lẫn lộn với bụi bẩn chảy ròng ròng trên gương mặt hốc hác. Sự hối hận và đau đớn như ngàn vạn con dao đâm vào tim gan hắn. Hắn đã tự tay đánh mất báu vật quý giá nhất của đời mình, tự tay đẩy bản thân vào địa ngục không lối thoát.

Thẩm Nguyệt Dao không hề ngoảnh đầu lại nhìn hắn lấy một lần.

Đối với nàng, kẻ đó đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời nàng. Ánh mắt nàng chỉ hướng về phía trước, nơi có con đường trải đầy hoa đào, nơi có người đàn ông đang nắm chặt lấy tay nàng, cùng nàng bước vào một tương lai mới.

Đứng trên đỉnh cao nhất của điện Thái Hòa, Tiêu Vô Kỵ và Thẩm Nguyệt Dao cùng nhìn xuống kinh thành Đại Càn rộng lớn dưới chân. Gió xuân thổi bay tà áo cưới đỏ rực và tà long bào màu đen, hòa quyện vào nhau tạo nên một bức tranh hoàn mỹ vô ngần.

“Dao Nhi, nhìn xem, đây là giang sơn của chúng ta.”

Tiêu Vô Kỵ chỉ tay về phía chân trời xa xăm, giọng nói hào sảng và kiên định.

“Vâng, giang sơn của chúng ta.”

Thẩm Nguyệt Dao khẽ tựa vào vai hắn. Gió xuân ấm áp xua đi những tro tàn lạnh lẽo của quá khứ, chỉ còn lại sự ngọt ngào và hạnh phúc ngập tràn trong tim. Kiếp trước oán hận đã dứt, kiếp này mười dặm hồng trang đón nàng về nhà.

Quạt lụa khép lại kiếp thù hận, hỷ phục đỏ trải một đời an yên.