Nữ chính bị oan chết, kiếp sau (hoặc đời này) đứng dậy vạch tội hung thủ. Tone cứng, nhiều twist.
Full 7/7 chương · 80 phút đọc
Tác giả: Vân Ngọc Hàn
Ba năm ta hầu chồng ốm liệt giường. Đêm nào cũng thức sắc thang thuốc, tay run vì thiếu ngủ. Ngày chàng khỏi bệnh, sính lễ rước biểu muội ta vào phủ vừa tới cửa.
Chàng dịu giọng như thường: "Yên Nhi tính tình thuần hậu, sẽ không phiền nàng đâu."
Ta cúi mặt không đáp. Vì ta vừa trọng sinh về sáng nay. Kiếp trước ta treo cổ trong hậu viện ba năm sau, bị vu tội đầu độc chàng.
Kiếp này ta không báo thù. Ta chỉ rút tay. Không sắc thuốc nữa. Không hầu bệnh nữa.
Ba năm chàng khỏe là nhờ ta ngầm bỏ vị "hồi độc thảo" trong thang thuốc gia truyền, chàng không biết. Bây giờ ta không giải nữa.
Đọc chương 1 →
Full 28/28 chương · 392 phút đọc
Tác giả: Bạch Vô Y
Cha A Nhị là thái y viện phó sứ, bị chém đầu năm năm trước vì tội mưu hại Lệ phi bằng độc dược. Nàng đổi tên thành A Nhị, làm cung nữ quét sân Thượng Dược cục, đêm đêm lật lại từng trang y án cha để lại. Giữa đại yến mừng thọ Thái hậu, Thái tử trúng độc ngã gục trước mặt nàng. A Nhị liều dùng cây trâm bạc khắc tên cha thử độc, cứu chàng sống lại trước khi ngự y kịp tới. Chàng nắm lấy cổ tay nàng, thều thào một câu duy nhất: ngươi biết đó là độc gì. Trâm bạc năm xưa cha để lại, hôm nay lại một lần nữa nhuộm màu bí mật không được phép nói ra. Một mật danh giấu trong sổ sách Thượng Dược cục, một vị Từ Nương Nương lặng lẽ đứng giữa hai phe, và một lời cảnh báo giấu trong hồ sơ án cũ suốt năm năm, tất cả đang chờ ngày lộ diện.
Đọc chương 1 →
Full 24/24 chương · 234 phút đọc
Tác giả: Vân Ngọc Hàn
Kiếp trước ta nhường phòng chính, nhường quyền quản gia, nhường cả thế tử cho biểu muội hắn, để rồi chết uất ức ngay trên chính giường mình từng nhường. Kiếp này tỉnh lại đúng lúc kiệu hoa dừng trước cổng hầu phủ, quản sự xướng to sắp phòng chính cho biểu tiểu thư 'ở tạm ít hôm'. Ta bước xuống kiệu, đi thẳng vào phòng chính, nhận luôn cuốn sổ quản gia trước khi nàng ta kịp mở lời. Ba tháng sau, sổ chi lương biên ải cứ hao hụt đúng một khoản nhỏ lặp đi lặp lại, và trong hộp khảm trai của mẹ ta, một cuốn sổ xanh ám hiệu mười năm trước hé lộ: kẻ hại mẹ ta chết oan năm xưa, chính là biểu muội đang ở ngay trong phủ.
Đọc chương 1 →
Full 24/24 chương · 412 phút đọc
Tác giả: An Miên Miên
Muội tỉnh dậy trong gian bếp lạnh nhà tá điền nghèo nhất thôn Liễu Hà, tay run vì đói, cổ tay đeo một chiếc vòng bạc cũ khắc hoa sen chẳng nhớ từ đâu ra. Đêm ấy vô tình xoay vòng ba vòng, cả gian bếp loé lên vệt sáng nhỏ, mở ra một không gian có mảnh ruộng thuốc và giếng nước linh chữa lành vết thương. Muội mừng đến ứa nước mắt, nhưng lập tức tự nhắc mình: kiếp này phải cẩn trọng gấp đôi, lộ ra không gian là lộ ra cái chết. Kiếp trước muội là y tá cấp cứu chết khi lao ra cứu người giữa đường, kiếp này lại phải dùng chính kiến thức ấy âm thầm chặn một đợt ôn dịch mới đang manh nha, thứ từng cướp mạng cha ruột bốn năm trước. Và ẩn sau dòng chữ mờ khắc trong lòng vòng bạc, là cả một bí mật về người mẹ ruột mất tích năm muội lên ba.
Đọc chương 1 →
Full 22/22 chương · 157 phút đọc
Tác giả: Vân Ngọc Hàn
Chén rượu độc ngày phong hậu vẫn còn nóng hổi trên môi, ta đã thấy hắn ôm lấy nữ nhân khác cười vang trong ngự thư phòng, mặc kệ ta quỳ chết một mình giữa tẩm cung lạnh lẽo. Sống lại vào đúng ngày đại tang của chính mình, nhìn phu quân quỳ gối khóc thương trước quan tài rỗng, diễn trọn vở kịch chung thủy trước bàn dân thiên hạ, ta chỉ lặng lẽ đứng trong bóng liễu, mở chiếc quạt lụa che nửa gương mặt lạnh lùng. Hắn muốn diễn trò chung thủy, ta liền thành toàn cho hắn. Có điều, lần này ta sẽ không còn ngây thơ dâng cả gia tộc cho một kẻ lòng lang dạ thú. Ta quay lưng bước thẳng vào Nhiếp chính vương phủ, quỳ trước mặt người đàn ông cả triều đình phải run sợ, gả cho chính hoàng thúc của hắn, kẻ nắm giữ binh quyền vạn quân, kẻ duy nhất đủ sức bẻ gãy giấc mộng đế vương của hắn. Kiếp này, món nợ máu ấy, ta sẽ bắt hắn trả bằng cả giang sơn, từng tấc từng tấc một.
Đọc chương 1 →
Full 45/45 chương · 829 phút đọc
Tác giả: Bạch Vô Y
Ta là pháp y hiện đại, bị đâm chết trong phòng giải phẫu vì tử thi ta đang khám chính là con của kẻ cầm dao. Mở mắt ra, ta đã thành thiếu niên nghèo Đại Tống, giả nam từ năm lên bảy tuổi. Cha ruột ta, Thẩm Cát, ngỗ tác cũ của Đại lý tự, chết bất minh hai năm trước, để lại một di vật duy nhất: chiếc quạt lụa khắc hai chữ mờ "chờ ta", và một cái tên viết dở trên di thư: T. Nguyên C. Ta không biết chờ ai, chờ điều gì. Ta chỉ biết mình phải phá cho ra kẻ đứng sau ba chữ ấy, dù phải giấu thân phận nữ nhi dưới lớp vải ngực giữa chốn quan trường toàn nam nhân. Sáng mai ta bước vào cửa Đại lý tự, khoác áo ngỗ tác của cha, tay cầm dao mổ thay vì đũa. Lục Vô Ngạn, đại lý tự thiếu khanh, mắt sắc như dao khắc, tay trái đeo hộ oản gỗ đen không rời, đã đứng chờ sẵn. Hắn nhìn ta một cái, như đã đọc được cả ba chữ giấu dưới lớp vải ngực ta lẫn cái tên T. Nguyên C. giấu trong tay áo. Kiếp này, ta không chỉ đi tìm hung thủ giết cha. Ta còn phải sống sót bên cạnh người đàn ông nhìn thấu mọi bí mật của ta, mà vẫn chưa từng nói ra.
Đọc chương 1 →
Full 15/15 chương · 250 phút đọc
Tác giả: Vân Ngọc Hàn
Kiếp trước ta uống chén rượu độc trong lãnh cung, tay đưa chén còn ấm. Ba năm ta khóc trong Trấn Bắc vương phủ, ba tháng ta gào rát cổ họng, một canh giờ ta van xin trước chén rượu. Kiếp này ta cầm hoà ly thư ra khỏi vương phủ trước khi hắn kịp mở miệng, ngước đầu cười với tuyết trắng. Hoàng hậu năm nay, ta muốn tự tay đội vương miện. Còn bàn tay đưa chén rượu độc kiếp trước, ta chưa quên.
Đọc chương 1 →