Nữ chính hiện đại xuyên về cổ đại, mang kiến thức thời hiện đại đảo lộn triều đình, hầu phủ, tỳ nữ.
Full 24/24 chương · 412 phút đọc
Tác giả: An Miên Miên
Muội tỉnh dậy trong gian bếp lạnh nhà tá điền nghèo nhất thôn Liễu Hà, tay run vì đói, cổ tay đeo một chiếc vòng bạc cũ khắc hoa sen chẳng nhớ từ đâu ra. Đêm ấy vô tình xoay vòng ba vòng, cả gian bếp loé lên vệt sáng nhỏ, mở ra một không gian có mảnh ruộng thuốc và giếng nước linh chữa lành vết thương. Muội mừng đến ứa nước mắt, nhưng lập tức tự nhắc mình: kiếp này phải cẩn trọng gấp đôi, lộ ra không gian là lộ ra cái chết. Kiếp trước muội là y tá cấp cứu chết khi lao ra cứu người giữa đường, kiếp này lại phải dùng chính kiến thức ấy âm thầm chặn một đợt ôn dịch mới đang manh nha, thứ từng cướp mạng cha ruột bốn năm trước. Và ẩn sau dòng chữ mờ khắc trong lòng vòng bạc, là cả một bí mật về người mẹ ruột mất tích năm muội lên ba.
Đọc chương 1 →
Full 25/25 chương · 176 phút đọc
Tác giả: An Miên Miên
Đại tướng quân chống gậy đứng trước cửa tiệm hương phấn, trừng mắt nhìn đám công tử bột đang vây quanh nàng dâu nhỏ: Đứa nào dám bắt nạt dâu út nhà ta? Ba gã anh chồng lực lưỡng lập tức rút kiếm bản to cắm phập xuống đất, hộ tống nàng dâu nhỏ Thẩm Uyển Dao đi bán nước hoa hương trầm. Phu quân trẻ tuổi đứng phía sau khẽ ôm lấy eo nàng, dâng lên chiếc kẹp tóc bươm bướm ngọc lấp lánh rồi thì thầm: Nương tử, hôm nay mệt rồi, chúng ta về nhà thôi. Ai ngờ tiệm hương nhỏ bé ấy lại khiến cả kinh thành chú ý: thánh chỉ tiến cung, danh hiệu Đệ Nhất Nữ Thương Nhân, rồi kéo theo con mắt ghen ghét của Linh Hương Đường, thế lực giấu mặt thao túng ngành hương phấn kinh thành hai mươi năm. Hàng bị cướp giữa đường, phấn giả tung ra hãm hại danh tiếng, một lô nước hoa tiến cống bị tráo đổi khiến nàng suýt mang tội khi quân trước mặt hoàng đế. Nhưng phía sau nàng luôn có cả nhà họ Tiêu, năm người đàn ông một lòng che chở, không để dâu út một mình đối mặt sóng gió. Và khi ngũ thiếu gia phi ngựa ba ngày ba đêm trở về giữa đêm nguy biến, ai cũng hiểu, đây là chuyện của một mái nhà nhất quyết không để con gái nhỏ của mình chịu thiệt.
Đọc chương 1 →
Full 20/20 chương · 395 phút đọc
Tác giả: An Miên Miên
Muội tỉnh dậy trong túp lều dột, chăn bông vá bảy chỗ, mà cha vẫn ngồi cạnh nhóm lò cả đêm. Kiếp trước muội cô độc hai mươi lăm năm, kiếp này bỗng có cả một nhà đông đúc, ba huynh trai, một cha một mẹ. Cả nhà nhịn đói ba ngày mới có nửa bơ gạo cuối cùng, mẹ nấu cháo loãng vẫn múc riêng cho muội một chén đặc nhất, đại ca lén nhường phần thịt duy nhất trong nồi. Đêm ấy trong không gian tâm linh vừa mở, muội chạm vào nửa cánh bướm ngọc mẹ ruột để lại, và thề dưới bóng đèn dầu leo lét: đời này, dù phải chế nghìn cây nến trầm hương, muội cũng đổi cho nhà mình một mái ngói không dột.
Đọc chương 1 →
Full 30/30 chương · 586 phút đọc
Tác giả: An Miên Miên
Ta chết trong lúc đọc dở chương 30 của một cuốn tiểu thuyết cổ trang. Chương ấy, nữ phụ Cố Tiểu Đường bị vu tráo ngọc bội gia truyền, cả nhà xua đuổi, chết trong tuyết. Mở mắt ra, ta chính là Cố Tiểu Đường đó, sáu tuổi, nằm trong chăn bông thơm mùi long não, cha hầu phủ đang ngồi phe phẩy quạt bên giường. Ta còn 12 năm trước khi kịch bản gốc lặp lại. 12 năm để ba huynh trưởng tranh nhau bế ta ra vườn thành thật lòng thương, không phải diễn cho xong bổn phận. 12 năm để cha mẹ tin ta tuyệt đối, để một mảnh ngọc bội khắc dấu bí mật không ai tráo nổi. Và có một huynh nuôi lạnh lùng, ít cười, nhưng năm nào cũng là người đầu tiên nhận ra ta ốm. Nữ chính gốc của truyện rồi cũng sẽ đến, mang theo văn tài, nước mắt, và một âm mưu tráo ngọc chờ đúng ngày chín muồi mới ra tay. Ta biết trước toàn bộ kịch bản. Ta chỉ không biết liệu biết trước có đủ để đổi được kết cục, hay cuối cùng ta vẫn chết trong tuyết y như nữ phụ đã chết. Lần này, để xem ai xua đuổi ai.
Đọc chương 1 →