Cả Nhà Đều Muốn Cưng Muội Út
Chương 1: Tân Nương Tử Của Phủ Tướng Quân
Mùi sáp ong nóng chảy quyện với mùi giấy đỏ mới dán còn vương chút hồ nếp, thoang thoảng thêm một tầng hương hoa quế khô cất trong rương lâu ngày. Thẩm Uyển Dao ngửi thấy tất cả những điều đó trước khi nàng kịp mở mắt, đầu đau như búa bổ, mỗi nhịp đập đều dội thẳng vào thái dương.
Nàng nằm im một lúc, để cơn đau dịu bớt, rồi mới từ từ hé mắt.
Trên đầu là một tấm màn hỷ màu đỏ thêu chỉ vàng, hình đôi uyên ương quấn quýt bên nhành sen. Ánh nắng xuyên qua lớp lụa mỏng, nhuộm cả căn phòng thành một sắc hồng ấm áp như đang ngồi trong lòng một quả đào chín. Bốn phía tường dán giấy hỷ song hỷ đỏ thắm, trên bàn trang điểm còn bày một đôi nến long phụng đã cháy gần hết, sáp đỏ đọng thành giọt dài như nước mắt đông cứng.
Đây không phải căn hộ hai mươi lăm mét vuông của nàng ở tầng mười hai chung cư cũ, nơi lúc nào cũng phảng phất mùi tinh dầu thử nghiệm và mùi cà phê nguội trong cốc để quên trên bàn làm việc ba ngày liền.
Uyển Dao ngồi bật dậy, động tác quá nhanh khiến đầu nàng choáng váng thêm một vòng. Nàng đưa tay ôm lấy trán, và chính động tác ấy khiến một dòng ký ức xa lạ mà quen thuộc ùa vào đầu nàng, dồn dập như nước vỡ đê.
Nàng, không, là Thẩm Uyển Dao, con gái nhà buôn tơ lụa nhỏ ở kinh thành Đại Càn, mười bảy tuổi, ba tháng trước được gả vào phủ Trấn Quốc Tướng quân, làm chính thê của vị ngũ thiếu gia Tiêu Vân Trình. Một cuộc hôn nhân được sắp đặt vội vàng vì quân tình khẩn cấp, biên ải có biến, ngũ thiếu gia phải xung hỷ trước khi lên đường, cưới xong ba ngày là dẫn quân đi thẳng, đến giờ vẫn chưa về.
Ba tháng làm dâu, nàng chưa từng gặp mặt phu quân quá ba canh giờ.
Uyển Dao ngồi lặng giữa đống ký ức mới cũ chồng lên nhau, cảm giác như có hai người cùng lúc chen chúc trong một cái đầu. Một người hai mươi bốn tuổi, chuyên gia điều chế hương liệu độc lập, ngày làm việc mười bốn tiếng, sống một mình, chết vì kiệt sức sau ca làm xuyên đêm chuẩn bị mùi hương cho một buổi ra mắt bộ sưu tập nước hoa mới, gục ngay trên bàn pha chế, tay vẫn còn cầm ống nghiệm tinh dầu hoa nhài. Một người mười bảy tuổi, ngơ ngác, nhút nhát, vừa xuất giá, chồng chưa kịp nhìn rõ mặt đã phải xa nhau.
Nàng nhìn xuống hai bàn tay mình. Da trắng mịn, không có vết chai nơi ngón trỏ do cầm ống hút tinh dầu suốt nhiều năm, không có vết bỏng nhỏ nơi cổ tay do lần thử nghiệm chưng cất tinh dầu quế thất bại năm hai mươi hai tuổi. Đây là một đôi tay mới, chưa từng làm việc nặng nhọc, mềm như tay một đứa trẻ được nâng niu.
Không hiểu vì sao, cảm giác đầu tiên không phải hoảng sợ, mà là một hơi thở nhẹ nhõm, dài như vừa được ai đó cởi bỏ hộ một tảng đá đè trên ngực suốt nhiều năm.
Kiếp trước, nàng chết trong một căn phòng chỉ có mùi hoá chất và ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo, không một ai bên cạnh. Giờ tỉnh dậy, nàng đang ở giữa một căn phòng ngập tràn sắc đỏ hỷ sự, có mùi sáp ong, mùi giấy mới, mùi hoa quế khô, mùi của một mái nhà. Dù mái nhà ấy xa lạ đến đâu, nó vẫn ấm hơn nơi nàng vừa rời khỏi.
Nàng nhớ rõ những năm cuối cùng của kiếp trước là như thế nào. Xưởng pha chế nhỏ thuê trong một con hẻm cũ, tường ám mùi cồn tẩy rửa, tủ lạnh chất đầy lọ tinh dầu dán nhãn tay, và một cuốn sổ ghi công thức nàng mang theo khắp nơi như mạng sống thứ hai. Khách hàng luôn giục giao hàng sớm hơn, đối tác luôn muốn giá rẻ hơn, còn nàng thì luôn là người ngủ ít nhất trong toà nhà, đến mức bạn bè dần thưa thớt, chỉ còn lại mùi hương làm bạn. Đêm cuối cùng, nàng vẫn nhớ mình đang cố hoàn thiện một công thức hoa nhài pha lê sương, tay run vì thiếu ngủ, rồi trời đất tối sầm, không còn biết gì nữa.
Không ai khóc thương cho một người làm việc đến chết trong căn xưởng lạnh lẽo ấy cả. Có chăng chỉ là dòng tin nhắn xin lỗi vì giao hàng trễ, gửi đi lúc nàng đã không còn thở được nữa.
Còn bây giờ, một chiếc hộp bánh nhỏ đặt sẵn trên bàn, một tấm màn hỷ thêu tay tỉ mỉ, một căn phòng có hơi ấm dù chủ nhân chưa từng xuất hiện, đã đủ khiến nàng thấy mình được đối xử tử tế hơn cả những năm tháng bận rộn nhất của kiếp trước.
Nàng chậm rãi xuống giường, chân trần chạm nền gỗ mát lạnh. Căn phòng tân hôn khá rộng, bày biện đơn giản nhưng không hề sơ sài, rương gỗ táu đóng kín kê sát tường, một bộ bàn ghế trà nhỏ đặt cạnh cửa sổ, trên đó phủ một lớp bụi mỏng cho thấy đã lâu không ai động tới.
Trống trải. Đó là cảm giác rõ nhất khi nàng nhìn quanh. Phòng tân hôn mà không có hơi ấm của người thứ hai, không áo bào treo trên giá, không đôi giày vải đặt cạnh cửa, không một dấu vết nào cho thấy có một người đàn ông từng sống ở đây, dù chỉ ba ngày.
Nàng kéo tấm chăn bông trên giường lên ngắm nghía. Chăn dày, ruột bông chắc tay, vỏ ngoài may bằng gấm đỏ thêu chỉ vàng hình mẫu đơn nở rộ, đường kim mũi chỉ đều tăm tắp, rõ ràng là đồ được chuẩn bị kỹ lưỡng cho ngày cưới, không phải hàng qua loa. Nàng áp má vào lớp gấm mềm, hơi ấm còn sót lại từ cơ thể mình trong đêm khiến nàng bất giác nhớ tới cảm giác cuộn mình trong một tấm chăn lông cừu ngày đông kiếp trước, thứ duy nhất khiến nàng thấy dễ chịu sau những ngày làm việc kiệt sức.
Nghĩ vậy, nàng lại thấy lòng dịu xuống thêm một chút.
Uyển Dao bước tới bên rương gỗ, định lục tìm xem có quần áo phù hợp để thay hay không, thì ánh mắt nàng dừng lại ở một chiếc hộp gỗ nhỏ đặt trên mặt bàn trà, cạnh bình hoa đã héo khô từ bao giờ. Hộp gỗ được đóng khá tinh xảo, góc cạnh chạm hình dây leo đơn giản, không có khoá, chỉ cài một thanh chốt gỗ nhỏ.
Nàng bước tới, ngồi xuống bên bàn, hai tay nâng chiếc hộp lên, nhẹ nhàng như nâng một vật gì đó dễ vỡ, đúng kiểu nâng như nâng trứng mà người đời vẫn hay nói. Ký ức mới trong đầu nàng mách bảo, đây là hộp quà phu quân để lại trước khi lên đường, nghe nói đích thân ngũ thiếu gia dặn quản gia đặt vào phòng, không cho ai được đụng vào.
Chốt gỗ bật mở. Một luồng hương ngọt dịu xộc thẳng vào mũi nàng, khiến toàn thân nàng khẽ run lên theo phản xạ nghề nghiệp đã ăn sâu vào máu thịt qua một kiếp người.
Bánh ngọt. Một lớp bánh ngọt màu hồng nhạt xếp gọn gàng trong hộp, hình dáng nhỏ nhắn như những đoá hoa mai thu nhỏ, bề mặt rắc một lớp đường bột mịn như tuyết. Nàng cúi sát xuống, hít thật sâu, và người làm nghề hương liệu trong nàng lập tức nhận ra đó là mùi dâu rừng được sên chín cùng mật ong, có lẽ hái từ vùng núi phía tây kinh thành, loại dâu chỉ chín rộ vào cuối xuân, vị chua ngọt hoà quyện với hương bơ béo ngậy thoảng nhẹ mùi quế.
Một bàn tay xa lạ mà nàng chưa từng gặp mặt, đã tự tay chọn từng loại nguyên liệu, hoặc ít nhất đã dặn dò tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ như vậy, chỉ để chuẩn bị cho một người vợ mới cưới còn chưa kịp quen mặt.
Nàng lật từng lớp bánh trong hộp, đếm được cả thảy mười hai chiếc, xếp thành ba hàng ngay ngắn, mỗi hàng cách đều nhau một khoảng bằng đúng bề ngang một ngón tay, như thể người xếp bánh đã cân đo tỉ mỉ trước khi đặt vào hộp chứ không tuỳ tiện xếp cho có. Dưới đáy hộp còn lót một lớp giấy dầu mỏng để giữ ẩm, mép giấy gấp vuông vắn không một nếp nhăn thừa. Người làm chuyện này, nếu không phải một kẻ cực kỳ tỉ mỉ, thì cũng là một kẻ đã dồn hết tâm tư vào món quà nhỏ bé này. Với con mắt nghề nghiệp của một người từng đóng gói không biết bao nhiêu hộp quà tặng khách hàng cao cấp, nàng nhận ra ngay, đây tuyệt đối không phải việc làm qua loa của một kẻ chỉ cưới cho có, cưới để xong việc nhà binh.
Uyển Dao cầm một chiếc bánh lên, cắn nhẹ một miếng. Vị ngọt tan trong miệng, không quá gắt, có hậu vị chua thanh dễ chịu, lớp vỏ bánh mềm xốp tan ngay đầu lưỡi. Ngon đến mức nàng phải khựng lại một nhịp.
Kiếp trước, nàng từng nếm qua không biết bao nhiêu loại bánh ngọt cao cấp từ khắp nơi trên thế giới, để tìm cảm hứng phối mùi cho những chai nước hoa của mình. Nhưng chưa một loại bánh nào khiến nàng cảm thấy sống mũi cay cay như chiếc bánh nhỏ này, đơn giản chỉ vì nó không phải làm ra để bán, mà làm ra để dành riêng cho nàng.
Nàng ngồi lặng bên bàn trà rất lâu, tay ôm hộp bánh trong lòng, mắt nhìn ra khung cửa sổ nơi ánh nắng buổi sớm đang trải một vệt vàng nhạt lên nền gạch xanh ngoài sân. Trong đầu nàng dần dần sắp xếp lại toàn bộ những gì cần biết về cuộc đời mới này.
Phủ Trấn Quốc Tướng quân, ba đời cầm quân trấn giữ biên ải phía bắc Đại Càn, gia chủ hiện tại là Tiêu Hùng, tước vị Trấn Quốc Lão Tướng quân, người từng một mình cầm quân lui hai vạn giặc Hồ năm xưa, oai danh lừng lẫy khắp thiên hạ. Phu nhân đã mất sớm, để lại năm người con trai, không có lấy một cô con gái. Đại ca Tiêu Vân Phong, nhị ca Tiêu Vân Hải, tam ca Tiêu Vân Dã, tứ ca Tiêu Vân Lâm, và phu quân của nàng, ngũ thiếu gia Tiêu Vân Trình, người trẻ tuổi nhất nhưng đã sớm lập được chiến công ngoài biên ải.
Một nhà toàn nam đinh, tính tình đều mang khí chất nhà binh, nghe nói xưa nay gia quy nghiêm khắc, không thích rườm rà.
Trong ký ức rời rạc góp nhặt từ những lần các nha hoàn trong viện rỉ tai nhau, nàng mơ hồ nhớ được vài điều về bốn vị anh chồng. Đại ca Tiêu Vân Phong làm phó tướng dưới trướng cha, tính tình nghiêm nghị ít nói, ra trận thì lạnh như băng, về nhà nghe đâu cũng chẳng ấm hơn bao nhiêu. Nhị ca Tiêu Vân Hải quản việc quân nhu trong phủ, tính toán chi li từng đồng, gặp ai cũng mặc cả trước khi tin. Tam ca Tiêu Vân Dã còn trẻ, tính bộc trực nóng nảy, nghe nói từng đấm gãy răng một tên công tử nhà quan chỉ vì kẻ đó buông lời khinh mạn binh lính. Tứ ca Tiêu Vân Lâm khác hẳn ba người anh, theo đường văn chương, cả phủ chỉ có mình huynh ấy biết làm thơ vẽ tranh, tính tình cũng nho nhã hơn cả.
Bốn người anh chồng, bốn tính cách, nghe qua đã đủ khiến người ta rùng mình, huống hồ nàng còn chưa kể đến vị cha chồng đứng đầu cả một đội quân trấn ải.
Còn phu quân của nàng, người duy nhất trong nhà nàng chưa từng gặp mặt rõ ràng, ký ức cũ chỉ sót lại một hình ảnh mơ hồ trong đêm động phòng ngắn ngủi, dáng người cao lớn, giọng nói trầm thấp, và một đôi mắt sâu như chứa cả trời đêm biên ải, nhìn nàng đúng một lần trước khi quay lưng khoác áo giáp lên đường. Nghe nha hoàn kể lại, ngũ thiếu gia tuy tuổi trẻ nhất trong bốn anh em nhưng bản lĩnh không hề kém cạnh, mười tám tuổi đã một mình phá vòng vây quân địch cứu cả một đội quân lương, từ đó tiếng tăm vang khắp doanh trại phía bắc.
Một người như vậy, không biết khi trở về sẽ đối xử với nàng, một cô dâu mới chỉ quen mặt đúng một lần, ra sao.
Nghĩ đến đây, Uyển Dao không khỏi thở dài nhẹ một tiếng. Đời trước nàng sống một mình quen rồi, giờ đột nhiên phải làm dâu út trong một nhà toàn những người đàn ông vai u thịt bắp, không biết ngày sau sẽ phải dè dặt giữ ý đến mức nào, có khi còn khổ hơn cả những đêm thức trắng pha chế nước hoa kịp deadline.
Nhưng nàng cũng không phải loại người dễ dàng sợ hãi. Đời trước một thân một mình bươn chải giữa thị trường hương liệu khắc nghiệt, cạnh tranh gay gắt, nàng đã học được một điều, trắng đen phải rõ, mùi hương không biết nói dối, và người ta cũng vậy, cứ sống thật với bản thân mình, đường nào rồi cũng đi được.
Huống hồ, nếu đã có được thân thể khoẻ mạnh, một khởi đầu mới tinh tươm như thế này, chẳng lẽ lại chịu ngồi yên rúm ró cả ngày. Nàng vốn giỏi nhất là ngửi ra thứ gì thật, thứ gì giả, ai đang chân thành, ai chỉ đang diễn. Một chiếc hộp bánh nhỏ được chuẩn bị tỉ mỉ đến từng loại dâu rừng, ít nhất cũng chứng minh phu quân chưa gặp mặt của nàng không phải kẻ vô tâm. Còn phần còn lại, bốn vị anh chồng và một vị cha chồng oai danh lừng lẫy, nàng đành phải tự mình nếm trải mới biết được.
Sương sớm còn đọng trên phiến lá ngoài song cửa, ánh nắng đầu ngày mỏng như tơ, nhuộm cả khung cảnh trong veo lạ thường. Uyển Dao hít một hơi thật sâu, để mùi hương buổi sớm ướp ngoài cửa sổ, lẫn chút hương hoa lê thoảng nhẹ từ khóm cây nào đó trong sân, len vào lồng ngực, xoa dịu phần nào sự bất an còn sót lại trong lòng.
Uyển Dao đặt chiếc hộp bánh trở lại bàn trà, đứng dậy, bước tới bên gương đồng đặt trong góc phòng để nhìn rõ diện mạo mới của mình. Gương đồng hơi mờ, nhưng vẫn đủ để nàng thấy một gương mặt trẻ trung, mày thanh mắt sáng, làn da trắng hồng chưa hề dính chút phong sương nào, mái tóc đen dài buông xuống tận eo, còn vương chút rối do vừa ngủ dậy.
Nàng đưa tay vén lại mấy lọn tóc loà xoà trước trán, ánh mắt trong gương đồng nhìn lại nàng cũng lấp lánh sức sống hiếm có, khác hẳn ánh mắt mệt mỏi thâm quầng nàng từng quen thuộc suốt nhiều năm cuối đời trước. Trên bàn trang điểm bày sẵn một hộp phấn nhỏ, một thỏi son đỏ chưa bóc lớp giấy bọc, cùng một chén trà nguội đã để qua đêm, hương trà xanh thoang thoảng lẫn chút mùi đường phèn còn sót lại nơi đáy chén. Có lẽ đêm qua nàng, à không, thân thể nguyên chủ này, đã ngồi đúng chỗ này pha một chén trà ấm để trấn tĩnh trước ngày mới, chỉ tiếc là chưa kịp uống hết đã thiếp đi vì mệt.
Mười bảy tuổi. Một khởi đầu mới, một cơ thể mới, một cuộc đời còn nguyên vẹn phía trước, chưa bị deadline và những đơn hàng gấp rút bào mòn đến kiệt sức.
Có lẽ, nàng nghĩ, đây cũng không hẳn là một chuyện tệ.
Nàng chợt nhớ tới cái mũi của mình, thứ tài sản quý giá nhất mà nàng mang theo suốt cả một kiếp người, giờ vẫn còn nguyên vẹn trong thân thể mới này. Chỉ vừa nãy thôi, nàng đã phân biệt được cả mùi dâu rừng lẫn mùi mật ong trong một chiếc bánh nhỏ, chưa kể mùi sáp ong, mùi giấy hỷ, mùi hoa quế khô cất trong rương, tất cả đều rõ ràng như đang xếp thành từng lớp riêng biệt trong đầu nàng. Đại Càn này, dù là thời đại xa lạ, dù không có máy chưng cất hiện đại, dù không có phòng thí nghiệm đầy đủ dụng cụ, nhưng hoa cỏ hương liệu tự nhiên chắc chắn không hề thiếu. Biết đâu đấy, một cái mũi thính nhạy như của nàng, đặt đúng chỗ đúng thời, cũng có thể làm nên chuyện.
Ý nghĩ ấy vừa loé lên, nàng đã thấy trong lòng dấy lên một luồng sinh khí lạ thường, thứ cảm giác hào hứng mà đã rất lâu rồi nàng không còn cảm nhận được kể từ ngày công việc biến thành gánh nặng đè lên vai mỗi sáng thức dậy.
Nàng còn đang nghĩ, không biết nên xưng hô ra sao cho phải phép, nên cúi đầu bái kiến trước hay nên chờ người ta lên tiếng trước, thì bỗng nghe văng vẳng đâu đó tiếng chim sẻ trên mái ngói giật mình bay tán loạn, cả một khoảng sân ngoài kia như chấn động theo.
Đúng lúc nàng còn đang mải mê ngắm nghía gương mặt mới của mình, ngoài sân bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập, nghe như có cả một đội quân đang xông tới, giẫm trên nền gạch xanh nện thình thịch từng nhịp nặng nề. Tiếng bước chân ấy mỗi lúc một gần, kéo theo tiếng chuông gió trước hiên nhà rung lên loạn xạ, tiếng cánh cửa viện ngoài bị đẩy mạnh đến mức va vào tường kêu “rầm” một tiếng.
Uyển Dao giật mình quay phắt lại, tim đập nhanh hơn hẳn, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì một giọng nói trầm vang, mạnh mẽ như tiếng chuông đồng, đã sang sảng vọng tới từ phía ngoài viện, đủ sức khiến cả dãy hành lang như rung lên theo từng chữ.
“Dâu út của ta tỉnh chưa? Mau mau mở cửa ra, để lão phu xem con dâu nhỏ nhà mình trông thế nào!”
Uyển Dao đứng sững giữa phòng, tay còn chưa kịp buông khỏi mép gương đồng, trong lòng chỉ kịp bật lên một ý nghĩ duy nhất.
Vị này, chẳng lẽ chính là Trấn Quốc Lão Tướng quân uy danh lừng lẫy khắp thiên hạ, cha chồng mà nàng còn chưa kịp diện kiến?