Cả Nhà Đều Muốn Cưng Muội Út
Chương 2: Món quà gặp mặt đầy vàng ngọc
Uyển Dao đứng sững trước gương đồng đúng ba nhịp thở, óc nàng còn chưa kịp xử lý xong câu vừa nghe được thì tiếng gọi ngoài viện đã vang lên lần hai, còn dữ dội hơn lần trước.
“Dâu út, dâu út mau ra đây, để cha xem mặt nào!”
Nàng vội vàng nhìn xuống người mình, may sao thân thể nguyên chủ đêm qua vẫn còn khoác nguyên bộ xiêm y ngủ bằng lụa mỏng, không đến nỗi thất lễ. Nàng chỉ kịp vơ vội một chiếc áo khoác ngoài màu phấn hồng treo sẵn trên giá, cài lại mấy chiếc khuy trước ngực, tay run run vì chưa quen động tác, lòng thầm nghĩ, không biết một ông lão tướng quân từng một mình lui hai vạn giặc Hồ sẽ có bộ dạng đáng sợ đến đâu.
Ký ức của nguyên chủ dội về, mách bảo nàng phải quỳ xuống hành lễ ngay khi thấy mặt trưởng bối, xưng hô phải cung kính, không được ngẩng đầu nhìn thẳng. Nàng nuốt khan một ngụm nước bọt, đẩy cửa phòng bước ra ngoài hành lang.
Cảnh tượng trước mắt khiến nàng khựng lại nửa nhịp.
Không phải một mà là năm người đàn ông đứng chen chúc ngay trước hiên, người nào người nấy vóc dáng cao lớn, vai rộng như cửa thành, đứng thành một hàng che kín cả khoảng sân đầy nắng phía sau lưng. Đứng đầu là một ông lão tóc đã điểm bạc quá nửa nhưng lưng vẫn thẳng tắp như cây tùng, gương mặt góc cạnh đầy vết chai sạm nắng gió biên ải, hai hàng lông mày rậm nhướng cao, ánh mắt sắc như dao vừa chạm phải nàng đã lập tức đổi thành một tia sáng vui mừng khó giấu.
“Đây, đây rồi, dâu út nhà ta!”
Uyển Dao vội quỳ sụp xuống theo phản xạ ký ức, giọng còn hơi run: “Con… con nhi tức bái kiến cha, bái kiến các vị đại ca…”
Nàng chưa kịp dập đầu, một bàn tay to bè đầy vết chai đã chìa ra đỡ lấy cánh tay nàng, kéo nàng đứng thẳng dậy với một lực đạo mạnh đến mức suýt khiến nàng chới với.
“Quỳ cái gì mà quỳ, đứng dậy mau, để lão phu ngắm cho kỹ.” Tiêu Hùng, Trấn Quốc Lão Tướng quân từng khiến quân Hồ nghe tên mà khiếp vía, lúc này lại cúi hẳn người xuống, ghé sát mặt vào nhìn nàng từ trên xuống dưới, ánh mắt hấp háy như một đứa trẻ vừa được tặng món đồ chơi mới, “Gầy quá, gầy quá, xem này, cổ tay bé xíu như cành liễu, chắc là mấy tháng nay Vân Trình đi vắng, không ai chăm sóc chu đáo cho con phải không?”
Uyển Dao còn chưa kịp đáp, chỉ biết đứng ngây ra giữa ánh mắt dò xét đầy nhiệt tình của cả năm người đàn ông, cảm giác như mình là một món hàng hiếm vừa được bày ra giữa chợ để thẩm định.
Người đứng thứ nhất bên trái, dáng vẻ nghiêm nghị lạnh lùng nhất trong số đó, khẽ chắp tay hành lễ, giọng trầm thấp: “Ngũ đệ muội, ta là Tiêu Vân Phong.”
Người thứ hai, gương mặt sắc sảo tinh anh, ánh mắt đảo một vòng quanh người nàng như đang tính toán thứ gì đó, khẽ gật đầu: “Tiêu Vân Hải.”
Người thứ ba, vóc dáng cao lớn nhất, cười toe toét lộ ra hàm răng trắng đều, giọng oang oang chẳng cần ai giới thiệu cũng biết là kẻ bộc trực: “Ta là Tam ca, Tiêu Vân Dã! Ngũ đệ muội đừng sợ, chúng ta không cắn người đâu!”
Người thứ tư, dáng người thanh mảnh hơn hẳn ba người kia, tay còn cầm một cuộn giấy vẽ dở, cười nhẹ nhàng như gió xuân: “Tứ ca, Tiêu Vân Lâm, ngũ đệ muội cứ gọi là được.”
Bốn vị anh chồng, bốn phong thái khác biệt hoàn toàn, đứng cạnh nhau lại chẳng hề lạc quẻ, giống như bốn ngọn núi lớn cùng vây quanh che chở cho một khóm hoa nhỏ.
Tiêu Hùng vỗ tay đánh đét một cái, quay sang gọi lớn: “Mau, mau đem thứ ta chuẩn bị lại đây!”
Một tên hộ vệ đứng phía sau vội bưng lên một chiếc khay gỗ sơn son, trên đó đặt một chiếc hộp nhỏ bọc lụa đỏ. Tiêu Hùng đích thân mở hộp, bên trong là một chiếc kẹp tóc hình đôi bươm bướm, cánh khảm ngọc phỉ thúy xanh biếc trong suốt như nước hồ mùa thu, viền cánh đính từng hạt châu nhỏ li ti, tinh xảo đến mức Uyển Dao nhìn qua cũng nhận ra ngay đây không phải món đồ tầm thường bán ở chợ.
“Đây là lão phu dặn người mang từ kho báu hoàng thất mà thánh thượng từng ban thưởng ra, giữ trong phủ mấy năm nay chưa dùng đến. Con là dâu út của Tiêu gia, đương nhiên phải có món ra mắt cho phải phép.” Tiêu Hùng nói, tự tay cầm lấy chiếc kẹp, không chờ nàng kịp phản ứng đã nhấc lên cài thẳng vào mái tóc còn hơi rối của nàng, động tác vụng về của một ông lão quen cầm đao thương hơn cầm trâm cài, khiến vài sợi tóc bị vướng đau nhói, nhưng ánh mắt ông lại sáng rực lên đầy mãn nguyện. “Đẹp, đẹp lắm, đúng là hợp với con dâu nhỏ của ta.”
Uyển Dao đưa tay chạm nhẹ lên chiếc kẹp, đôi cánh bươm bướm khẽ rung lên theo từng cử động nhỏ, ánh sáng phản chiếu lấp lánh trước mắt. Người làm nghề hương liệu và trang sức tinh tế trong nàng lập tức nhận ra, lớp ngọc phỉ thúy này thớ mịn không tì vết, độ trong đạt đến mức có thể soi ánh nắng xuyên qua, tuyệt đối là hàng thượng phẩm, thứ mà kiếp trước nàng chỉ dám ngắm qua tủ kính triển lãm chứ chưa từng được chạm vào.
“Cha… món này quý giá quá, con không dám nhận.”
“Nhận, nhận, sao lại không dám nhận!” Tiêu Hùng trừng mắt, vẻ nghiêm khắc của một lão tướng quân thoáng hiện lên rồi lại tan biến ngay, “Con là dâu út nhà ta, đồ tốt nhất trong nhà không cho con thì cho ai? Nếu con không nhận, lão phu buồn cả ngày đấy.”
Đại ca Tiêu Vân Phong lúc này mới lên tiếng, giọng vẫn trầm nhưng đã bớt phần xa cách: “Ta có ít da hồ ly phương bắc, vừa săn được đợt trước, để phần đệ muội may áo choàng mùa đông. Loại lông này giữ ấm tốt, kinh thành mùa đông gió lạnh khó chịu.”
“Ta thì có sẵn ít bạc vụn.” Tam ca Vân Dã chen ngang, từ trong ngực áo lôi ra một túi vải nặng trịch, dúi thẳng vào tay nàng không kịp để nàng từ chối, “Cầm lấy tiêu vặt, thích gì thì mua, đừng ngại.”
Tứ ca Vân Lâm cười nhàn nhã, mở cuộn giấy đang cầm trên tay ra, bên trong là một bức tranh thuỷ mặc vẽ cảnh hoa mai nở rộ bên khe suối, nét bút phóng khoáng mà tinh tế: “Ta vẽ tặng đệ muội treo trong phòng cho đỡ trống trải, không biết đệ muội có ưng ý không.”
Uyển Dao đứng giữa vòng vây của bốn vị anh chồng và một vị cha chồng, tay còn ôm đầy quà, đầu óc có phần choáng váng hơn cả lúc mới tỉnh dậy. Kiếp trước nàng sống một mình, ngày lễ tết cũng chỉ có vài tin nhắn chúc mừng qua loa từ đối tác làm ăn, còn bây giờ, mới gặp mặt lần đầu đã được cả một gia đình dốc lòng như vậy, cảm giác lạ lẫm đến mức sống mũi nàng hơi cay.
Kẹp tóc bướm đính pha lê ngọc trai · phong cách cổ trang
41.000đ
Xem chi tiết →“Cảm ơn cha, cảm ơn các vị đại ca.” Nàng cúi đầu, giọng có chút nghẹn lại, “Con nhi tức thật sự không biết phải nói gì hơn.”
“Không cần nói gì cả, sau này cứ ở yên trong phủ, ai bắt nạt con cứ nói với chúng ta.” Tiêu Hùng vươn vai, vẻ mặt đầy tự hào như vừa hoàn thành một nhiệm vụ quan trọng, “Vân Trình đi biên ải chưa về, trong nhà này con cứ coi như có bốn người anh và một ông cha già này thay nó chăm sóc con.”
Nhị ca Tiêu Vân Hải đứng yên từ đầu, tay vẫn ôm một cuốn sổ sách mỏng, ánh mắt sắc bén quét qua bộ dạng còn ngơ ngác của nàng, không nói lời khách sáo nào, chỉ hỏi thẳng một câu, giọng điệu bình thản như đang bàn chuyện quân nhu:
“Ngũ đệ muội, tiền tiêu vặt hàng tháng của con có đủ dùng không?”