Cả Nhà Đều Muốn Cưng Muội Út
Chương 3: Tiêu gia toàn nam đinh thô lỗ
Ba ngày sau buổi ra mắt long trọng ấy, Uyển Dao dần dà cũng quen được với nhịp sống trong phủ Trấn Quốc Tướng quân.
Đây tuyệt đối không phải một hậu viện thông thường như nàng từng tưởng tượng qua mấy bộ phim cổ trang xem dở dang kiếp trước. Không có mẹ chồng xét nét từng câu ăn nói, không có chị em dâu tranh sủng ngấm ngầm, không cả những quy củ rườm rà bắt nàng phải dậy từ canh năm đứng hầu trà nước. Cả một tòa phủ đệ rộng lớn, từ trong ra ngoài, không tìm được lấy một bóng đàn bà nào ngoài nàng và đám nha hoàn.
Tiêu Hùng góa vợ đã hơn mười năm, không tục huyền. Năm người con trai lớn lên trong doanh trại nhiều hơn trong khuê phòng, ăn nói thẳng tuột, cử chỉ thô mộc, đến cả cách bưng chén trà cũng dùng lực quá tay khiến nắp chén va lanh canh. Nàng từng nghe đám nha hoàn rỉ tai, phủ này trước giờ vẫn được kinh thành gọi đùa sau lưng là “hang sói”, năm con sói lớn cùng một con sói đầu đàn, ngày ngày chỉ biết luyện võ, tuần tra, uống rượu, không ai rành việc nhà cửa bếp núc.
Sáng nay cũng vậy, Uyển Dao ngồi bên bàn trang điểm, nghe Tiểu Thúy, con nha hoàn nhỏ được phân hầu hạ nàng, vừa chải tóc vừa than thở.
“Thiếu phu nhân biết không, bếp phủ nhà mình từ ngày lão phu nhân mất là coi như bỏ hoang luôn rồi. Đầu bếp trong phủ chỉ biết nấu mấy món hầm to, thịt to, canh to, cho các vị gia chủ ăn no bụng đi luyện võ là được, chả ai quan tâm ngon dở ra sao. Có lần nô tỳ nghe Tam công tử than một câu ‘sao món này giống y hệt món hôm qua’, đầu bếp còn cãi tay đôi rằng có bỏ thêm một cọng hành.”
Uyển Dao bật cười thành tiếng. Nàng nhìn mình trong gương đồng, thấy khóe miệng đang cong lên một đường rất tự nhiên, khác hẳn nụ cười gượng gạo xã giao nàng vẫn quen dùng với khách hàng kiếp trước.
Ba ngày qua, nàng nhận không biết bao nhiêu phần quà. Cha chồng ngày nào cũng ghé qua viện của nàng đúng một lần, tay không bao giờ đi không, khi thì một túi hạt dẻ rang nóng hổi, khi thì một xấp lụa màu nhã nhặn “tiện đường mua được”. Đại ca gửi người mang tới tấm da hồ ly đã hứa. Tam ca thì hễ ra ngoài luyện binh về là ghé ngang phòng nàng khoe khoang một trận đấu vừa thắng, kể xong lại nhét thêm túi bạc vụn vào tay nàng “phòng khi cần”. Tứ ca thì lặng lẽ hơn, chỉ để lại trước cửa phòng nàng một cuộn tranh mới, không cần gặp mặt cũng biết ai gửi.
Chỉ có nhị ca Tiêu Vân Hải là khác biệt nhất. Huynh ấy không tặng quà, chỉ mỗi sáng đều cho người mang tới một cuốn sổ nhỏ, bên trong ghi rõ ràng khoản chi tiêu của viện nàng tháng này còn dư bao nhiêu lượng bạc, kèm một dòng chữ ngắn gọn y hệt công văn quân đội: “Nếu không đủ dùng, cứ báo qua quản gia, không cần ngại.”
Được cưng chiều đến mức này, thật lòng mà nói, Uyển Dao có chút không quen. Kiếp trước nàng sống một mình quá lâu, quen với việc tự lo liệu mọi thứ, tự chịu trách nhiệm cho từng đồng chi tiêu, giờ đột nhiên có sáu người đàn ông giành nhau chăm sóc một mình nàng, cảm giác vừa ấm áp vừa có phần ngượng ngùng, như thể mình đang nhận một thứ mà bản thân chưa làm gì để xứng đáng.
Nàng đặt chiếc lược xuống bàn, trong lòng nảy ra một ý nghĩ.
Không thể cứ mãi nhận không thế này được. Nàng phải làm gì đó đáp lại mới phải phép.
“Tiểu Thúy, bếp phủ hôm nay ai trực?”
Tiểu Thúy ngẩn ra: “Thiếu phu nhân hỏi bếp làm gì?”
“Ta muốn tự tay nấu một bữa, đãi cha và các vị đại ca.”
Tiểu Thúy trợn tròn mắt, dường như không tin nổi vào tai mình. “Thiếu… thiếu phu nhân biết nấu ăn sao? Nô tỳ nghe nói tiểu thư nhà buôn tơ lụa xưa nay đều được nuông chiều, chưa từng phải động tay vào bếp núc bao giờ mà.”
Uyển Dao chỉ cười, không giải thích. Thân thể này của Thẩm Uyển Dao mười bảy tuổi quả thực chưa từng cầm dao thái rau lần nào, nhưng linh hồn bên trong nàng đã từng vật lộn tám năm trời trong một xưởng pha chế nhỏ, nơi nàng phải tự nấu ăn qua loa mỗi tối muộn sau ca làm việc kéo dài. Nêm nếm gia vị, cân đo tỷ lệ chua cay mặn ngọt, với một cái mũi và cái lưỡi từng được huấn luyện để phân biệt hàng trăm loại mùi hương tinh tế, chuyện nấu một món ăn ngon miệng, với nàng, chẳng khác nào pha một công thức nước hoa đơn giản.
Huống hồ, nàng còn nhớ rõ trong ký ức của nguyên chủ, gia đình họ Thẩm tuy làm nghề buôn tơ lụa nhưng có gốc gác từ một đầu bếp cung đình đời trước, món sườn xào chua ngọt là món tủ được truyền lại qua ba đời, mùi vị đặc trưng không lẫn vào đâu được.
Bếp phủ rộng đến mức khiến Uyển Dao phải ngỡ ngàng khi bước vào, chẳng khác nào một cái nhà kho lớn với ba cái bếp lò cùng lúc, đủ sức nấu cho cả trăm binh lính ăn một bữa. Lão bếp trưởng họ Trương nghe nàng nói muốn tự tay vào bếp thì giật mình suýt đánh rơi cả cái muôi đang cầm, vội vàng khuyên can, nhưng thấy thái độ kiên quyết của nàng đành lùi ra một góc đứng nhìn, trong bụng thầm nghĩ chắc thiếu phu nhân chỉ nổi hứng nhất thời, làm được vài đường là bỏ cuộc thôi.
Uyển Dao xắn tay áo lên, buộc gọn mái tóc ra sau, bắt đầu chọn nguyên liệu. Sườn non tươi được chọn kỹ từng miếng có tỷ lệ nạc mỡ vừa phải, chần qua nước sôi cho sạch bọt, sau đó ướp cùng chút gừng đập dập, hành lá cắt khúc. Nàng nếm thử lọ giấm để trên kệ bếp, cau mày một chút vì độ chua hơi gắt, bèn pha thêm chút mật ong rừng lấy trong hộp quà nàng vẫn còn giữ lại, cân bằng lại vị chua cho dịu hơn.
Mùi dầu nóng phi hành tỏi bốc lên thơm lừng, tiếp đó là tiếng sườn xèo xèo chạm đáy chảo, cháy cạnh vàng ươm. Uyển Dao đảo tay thuần thục, nêm nếm liên tục bằng chính cái mũi thính nhạy hiếm có của mình, thêm chút xì dầu, thêm chút đường phèn, cho đến khi mùi hương chua ngọt hài hòa lan tỏa khắp gian bếp, sực nức đến mức mấy nha hoàn phụ bếp đứng gần đó không nhịn được phải nuốt nước bọt.
Lão Trương đứng một bên, ban đầu còn nghi ngờ, dần dà ánh mắt cũng đổi khác, không kìm được buột miệng: “Thiếu phu nhân… tay nghề này, lão nô làm bếp mấy chục năm cũng chưa từng thấy ai nêm nếm chuẩn xác đến vậy, không cần nếm lại một lần nào mà vị vẫn chuẩn không sai.”
Uyển Dao chỉ cười khẽ, trong lòng có chút tự hào nho nhỏ. Đây có lẽ là lần đầu tiên sau khi xuyên qua, nàng thật sự cảm thấy mình đang làm một việc quen thuộc, việc mà kiếp trước nàng đã bỏ ra không biết bao nhiêu năm tháng để rèn giũa.
Mùi thơm của món sườn xào chua ngọt, hòa lẫn thêm vài món phụ nàng tiện tay làm thêm, canh bí đao hầm xương thanh mát, đĩa rau cải xào tỏi giòn rụm, cứ thế len lỏi qua từng hành lang, luồn qua khung cửa sổ mở hé, bay xa ra tận ngoài sân lớn, thậm chí còn thoảng ra đến tận cổng phủ.
Đang giữa lúc Uyển Dao xếp gọn gàng những đĩa thức ăn nóng hổi lên bàn, tự tay lau sạch vành đĩa cho tươm tất, đột nhiên nàng nghe thấy từ xa vọng lại một âm thanh quen thuộc, tiếng vó ngựa dồn dập cùng tiếng bước chân giáp trụ rầm rập, đang mỗi lúc một gần, mỗi lúc một dồn dập, như thể có cả một đội quân đang xông về phía bếp phủ chứ chẳng phải đang trên đường trở về sau buổi tuần tra thường nhật.