Cả Nhà Đều Muốn Cưng Muội Út

Chương 4: Suýt đánh nhau vì một đĩa sườn

Uyển Dao còn chưa kịp phản ứng, cánh cửa bếp đã bị đẩy bật ra, ánh nắng ngoài sân ùa vào theo sau một bóng người cao lớn mặc giáp còn vương bụi đường, mồ hôi lấm tấm trên trán, hơi thở gấp gáp như vừa phi ngựa suốt một quãng dài không nghỉ.

Là Tiêu Hùng.

Ông đứng sững ngay ngưỡng cửa, cánh mũi phập phồng hít lấy hít để, ánh mắt sắc như dao quét một vòng quanh gian bếp, cuối cùng dừng lại nơi bàn ăn bày biện ngay ngắn, khói còn bốc lên nghi ngút từ đĩa sườn xào chua ngọt.

“Mùi này… mùi này là từ đâu ra?” Giọng ông run lên, không phải vì giận, mà vì một thứ cảm xúc gì đó rất khó gọi tên, “Lão phu đang tuần thành, còn cách ba dãy phố đã ngửi thấy mùi thơm bay ra, cứ tưởng nhà ai mở tiệc lớn, ai ngờ…”

Ông chưa dứt lời, phía sau lưng đã lục tục kéo vào bốn bóng người khác, người nào người nấy còn nguyên giáp trụ, mồ hôi nhễ nhại, rõ ràng vừa từ thao trường tuần tra trở về, nghe được mùi thơm giữa đường liền không kịp thay áo đã chạy thẳng tới bếp.

Tam ca Tiêu Vân Dã là người nhanh miệng nhất, vừa nhìn thấy Uyển Dao đứng cạnh bàn ăn, tạp dề còn buộc trên người, má ửng hồng vì hơi nóng bếp lò, liền trợn tròn mắt kêu lên: “Trời đất, đệ muội tự tay làm hết chỗ này sao? Ta còn tưởng phủ mình mời được đầu bếp cung đình về!”

“Không thể nào.” Đại ca Tiêu Vân Phong vốn ít nói nhất, lúc này cũng nhíu mày, ánh mắt dừng lại trên đĩa sườn rất lâu, “Mùi này… không giống món ăn thường thấy trong phủ.”

Nhị ca Tiêu Vân Hải im lặng bước tới gần bàn, cúi người nhìn kỹ từng đĩa thức ăn, ngón tay khẽ gõ gõ lên mép bàn gỗ, dáng vẻ giống hệt lúc huynh ấy kiểm tra sổ sách quân nhu, chỉ khác là ánh mắt lúc này có phần dịu đi thấy rõ.

Tứ ca Tiêu Vân Lâm đứng sau cùng, tay vẫn cầm cuộn giấy vẽ dở, khẽ mỉm cười, không nói gì, chỉ lặng lẽ hít một hơi thật sâu, như đang thưởng thức một bức tranh đẹp hơn là một bữa ăn.

Lão Trương đứng nép bên góc bếp, thấy cả nhà chủ tử kéo vào đông đủ như vậy, vội vàng chắp tay cúi đầu bẩm báo, giọng còn chưa hết kinh ngạc: “Bẩm lão gia, các vị công tử, toàn bộ mấy món này đều do đích thân thiếu phu nhân xuống bếp làm ra, lão nô chỉ đứng phụ một bên, không dám can thiệp nửa phần.”

Cả gian bếp bỗng chốc im bặt vài giây.

Rồi tiếng ồn ào bùng lên cùng lúc.

“Con dâu út của ta biết nấu ăn?” Tiêu Hùng là người phản ứng dữ dội nhất, hai bước sải dài tới bên bàn, cúi sát mặt xuống đĩa sườn hít một hơi thật sâu, đôi mắt già nua bỗng sáng rực như trẻ lại hai mươi tuổi, “Mùi này… chua ngọt vừa miệng, lại thơm mùi gừng hành, đúng kiểu lão phu thích nhất! Đã bao lâu rồi lão phu chưa được ăn một bữa tử tế thế này, kể từ khi lão thê…”

Ông bỏ lửng câu nói, hắng giọng che đi một chút cảm xúc, nhưng ánh mắt nhìn Uyển Dao đã mềm đi trông thấy, không giấu nổi vẻ cưng chiều.

“Mau, mau ngồi xuống ăn thôi, để nguội mất ngon!” Tam ca Vân Dã đã nhanh tay kéo ghế, không đợi ai mời đã ngồi phịch xuống, cầm đũa gắp ngay một miếng sườn to nhất bỏ vào miệng, nhai chưa được hai cái đã trợn mắt kêu lên, “Ngon! Ngon thật sự! Còn ngon hơn cả quán sườn nổi tiếng nhất kinh thành mà ta từng ăn qua!”

“Miếng đó vốn ta định gắp trước.” Đại ca Vân Phong hiếm khi lên tiếng tranh giành thứ gì, lần này lại cau mày nhìn đĩa sườn đã vơi một góc, giọng trầm thấp có chút không vui ra mặt.

“Đại ca chậm tay thì trách ai.” Tam ca cười hì hì, tiếp tục gắp miếng thứ hai.

Đại ca Vân Phong không nói thêm, chỉ lặng lẽ vươn đũa, nhưng động tác nhanh không kém gì lúc vung đao ngoài chiến trường, một miếng sườn to khác đã nằm gọn trong chén của huynh ấy trước khi Tam ca kịp phản ứng.

“Ơ hay, đại ca chơi vậy à!”

Tiêu Hùng ngồi đầu bàn, tay cũng không chịu thua kém, gắp liền hai miếng bỏ vào chén mình, vừa nhai vừa gật gù ra chiều thỏa mãn, ánh mắt liếc sang Uyển Dao đang đứng nép một bên chưa dám ngồi, vội vẫy tay gọi: “Con đứng đó làm gì, mau ngồi xuống ăn cùng, đừng khách sáo trong nhà mình.”

Uyển Dao ngồi xuống mép ghế, nhìn cảnh tượng trước mắt mà không nhịn được bật cười thành tiếng. Năm người đàn ông cao lớn vạm vỡ, người nào người nấy từng vào sinh ra tử ngoài chiến trường, lúc này lại giành nhau từng miếng sườn xào như một lũ trẻ con tranh kẹo, đũa va vào nhau lách cách không ngớt.

Nhị ca Vân Hải là người duy nhất còn giữ được vẻ điềm tĩnh, gắp một miếng nhỏ, nhai chậm rãi, ánh mắt tính toán quen thuộc lại hiện lên, nhưng lần này không phải tính bạc, mà có vẻ như đang tính thứ gì khác.

“Vị này…” Huynh ấy chậm rãi lên tiếng, cả bàn tự nhiên im bặt để nghe, “Nếu đem ra ngoài mở một tiệm ăn nhỏ, ta dám chắc không dưới nửa kinh thành sẽ xếp hàng.”

“Nhị ca lại tính chuyện làm ăn rồi.” Tứ ca Vân Lâm cười nhẹ, gắp một đũa rau cải xào tỏi, nhai xong khẽ gật đầu tán thưởng, “Nhưng lần này ta phải công nhận, nhị ca nói không sai. Vị chua ngọt này cân bằng đến mức tinh tế, không phải ai cũng nêm được, đệ muội hẳn phải có chút năng khiếu đặc biệt.”

Uyển Dao nghe vậy, trong lòng có chút ấm áp lan ra, không phải vì lời khen, mà vì cảm giác được nhìn nhận đúng với thứ mình thật sự giỏi, một cảm giác mà kiếp trước, dù nàng có làm ra bao nhiêu công thức nước hoa tinh xảo đến đâu, cũng hiếm khi nhận được từ một ai đó thân thiết.

“Ta chỉ… thử nêm nếm theo khẩu vị mình quen thôi, không ngờ mọi người lại thích đến vậy.” Nàng khẽ cúi đầu, tay siết nhẹ vạt áo, giọng có chút ngượng ngùng.

“Thích cái gì mà thích, phải nói là quá thích mới đúng!” Tiêu Hùng đập tay xuống bàn một cái, khiến mấy cái chén rung lên loảng xoảng, “Từ nay trở đi, bếp phủ này giao hẳn cho con dâu út quản lý luôn! Lão Trương, nghe rõ chưa, từ nay mọi chuyện bếp núc lớn nhỏ đều phải nghe theo ý thiếu phu nhân, không được cãi lời nửa câu!”

Lão Trương đứng bên vội vàng cúi đầu vâng dạ liên tục, trong lòng thầm thở phào, thầm nghĩ có lẽ đây là chuyện tốt cho cả gian bếp vốn tẻ nhạt bấy lâu nay.

“Cha nói vậy không công bằng.” Tam ca Vân Dã nuốt vội miếng cơm trong miệng, lên tiếng phản đối, “Nếu đệ muội suốt ngày phải bận bịu chuyện bếp núc, lỡ mệt thì sao? Ta thấy nên thuê thêm người phụ, đệ muội chỉ cần thỉnh thoảng chỉ điểm vài món là được, không cần tự tay làm hết.”

“Tam ca nói phải.” Đại ca Vân Phong hiếm hoi đồng tình với em trai, “Đệ muội thân thể còn yếu, không nên để lao lực quá nhiều.”

Uyển Dao nghe hai vị huynh trưởng tranh nhau lo lắng cho mình, sống mũi bỗng cay cay một chút, vội xua tay: “Ta không sao, thật ra nấu nướng với ta không mệt, ngược lại còn thấy vui nữa là khác.”

“Vui thì vui, nhưng sức khỏe vẫn phải đặt lên hàng đầu.” Nhị ca Vân Hải đặt đũa xuống, từ trong ngực áo lấy ra cuốn sổ nhỏ quen thuộc, lật nhanh vài trang, “Ta sẽ tính toán lại khoản chi cho bếp phủ, thuê thêm hai người phụ bếp lành nghề, để đệ muội chỉ cần đứng ra chỉ đạo công thức, không cần tự tay làm mọi khâu nặng nhọc.”

“Nhị ca chu đáo thật đấy.” Tứ ca Vân Lâm bật cười khe khẽ, ánh mắt nhìn sang Uyển Dao mang theo chút trêu chọc, “Đệ muội xem, mới về nhà chồng có mấy ngày mà cả nhà đã tranh nhau lo cho một mình đệ muội thế này, sau này có khi còn phải giành giật nhau to hơn nữa.”

Câu nói bâng quơ ấy khiến Uyển Dao chợt khựng lại, trong đầu thoáng qua hình ảnh mơ hồ của người phu quân chưa từng gặp mặt rõ ràng, không biết đến khi Tiêu Vân Trình trở về, giữa một nhà toàn những người tranh nhau cưng chiều nàng như vậy, mọi chuyện sẽ trở nên thế nào.

Nhưng ý nghĩ ấy chỉ thoáng qua rất nhanh, bị át đi ngay bởi tiếng cười nói rôm rả, tiếng đũa chạm chén lách cách, tiếng Tam ca vừa ăn vừa khen không ngớt miệng, tiếng Tiêu Hùng gắp liên tục vào chén Uyển Dao đến mức chất thành một ngọn núi nhỏ, miệng luôn dặn “ăn nhiều vào, gầy quá không được”.

Bữa cơm hôm ấy kéo dài hơn bất cứ bữa cơm nào Uyển Dao từng có trong cả hai kiếp người. Không phải vì món ăn cầu kỳ, mà vì lần đầu tiên sau rất nhiều năm, nàng ngồi giữa một bàn ăn đông đủ, nghe tiếng người thân trò chuyện rôm rả, tranh nhau gắp thức ăn cho mình, không một ai vừa ăn vừa nhìn màn hình điện thoại, không một ai vội vã đứng dậy vì còn deadline chưa xong.

Nàng cúi đầu, lặng lẽ giấu đi khóe mắt hơi cay, rồi lại ngẩng lên, mỉm cười gắp thêm cho Tiêu Hùng một miếng sườn to nhất còn sót lại trong đĩa.

“Cha ăn thêm miếng này đi, con làm còn dư nhiều lắm, để dành hôm khác con lại làm tiếp.”

Câu nói ấy vừa dứt, cả bàn năm người đàn ông đồng loạt ngẩng đầu nhìn nàng, ánh mắt ai nấy đều sáng rực lên như vừa nghe được tin vui lớn nhất đời, khiến Uyển Dao không khỏi giật mình, thầm nghĩ, xem ra từ nay về sau, muốn trốn khỏi gian bếp này e là không dễ dàng gì nữa.