Cả Nhà Đều Muốn Cưng Muội Út

Chương 5: Yên Dao Các hoang tàn

Sáng hôm sau, Uyển Dao còn chưa kịp ăn hết chén cháo sen thì Nhị ca Tiêu Vân Hải đã đứng chờ sẵn ngoài sân, tay cầm một cuốn sổ bìa da đã sờn góc, dáng vẻ nghiêm túc như sắp đi kiểm kê quân nhu chứ không phải dẫn em dâu đi dạo phố.

“Đệ muội ăn xong chưa? Ta đã cho người đánh xe ngựa chờ sẵn ngoài cổng.” Huynh ấy nói, giọng đều đều không chút cảm xúc, nhưng ánh mắt lại liếc qua chén cháo của nàng đến hai lần, như sợ nàng ăn chưa no đã phải ra ngoài.

“Xong rồi ạ.” Uyển Dao đặt chén xuống, đứng dậy phủi nhẹ vạt áo. Từ tối qua, sau khi nghe nhắc đến chuyện tiệm hương phấn của mẫu thân sắp phải đóng cửa, nàng đã trằn trọc không yên, sáng nay vừa mở mắt đã hỏi thẳng Nhị ca có thể dẫn nàng đi xem tận mắt hay không.

Tiêu Vân Hải vốn định từ chối, dù sao chuyện làm ăn lỗ lãi không phải thứ nên để một cô dâu mới mười bảy tuổi bận tâm, nhưng nhìn ánh mắt kiên định của nàng, huynh ấy lại nghĩ đến bữa sườn xào chua ngọt hôm qua, đến câu nói “nếu đem ra ngoài mở tiệm, không dưới nửa kinh thành sẽ xếp hàng” mà chính miệng mình thốt ra, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.

Xe ngựa lăn bánh qua mấy dãy phố, càng đi về phía đông kinh thành, cảnh vật càng trở nên vắng vẻ, nhà cửa thưa dần, không còn tấp nập như khu chợ trung tâm nơi Uyển Dao từng đi ngang một lần lúc mới về làm dâu.

“Tiệm hương phấn của mẫu thân tên là Yên Dao Các.” Nhị ca ngồi đối diện, mở cuốn sổ da ra, giọng trầm xuống một chút, “Năm xưa mẫu thân còn sống, tự tay gây dựng, ban đầu buôn bán khá tốt, nhưng từ khi người mất, chưởng quầy tuổi đã cao, lại không có ai trong nhà rành việc điều chế hương phấn, dần dà khách khứa thưa thớt. Ba năm nay lỗ liên tục, ta mấy lần định đóng cửa cho xong, nhưng cứ nghĩ đến đó là tâm huyết cuối cùng mẫu thân để lại, lại không đành lòng.”

Uyển Dao im lặng nghe, trong lòng dâng lên một cảm giác gì đó rất lạ, không hẳn là thương cảm cho một người mẹ chồng chưa từng gặp mặt, mà giống như đang nghe kể về chính bản thân mình của kiếp trước, một xưởng pha chế nhỏ cũng từng chết dần chết mòn vì không ai đủ tâm huyết vực dậy.

Xe ngựa dừng lại trước một căn nhà hai tầng nằm khiêm tốn ở góc phố, biển hiệu gỗ treo trước cửa đã bạc màu, ba chữ “Yên Dao Các” sơn son ngày xưa giờ chỉ còn lờ mờ vệt đỏ nhạt, một góc biển còn bị mối mọt gặm sứt một miếng.

Uyển Dao bước xuống xe, đứng trước cửa tiệm, cảm giác đầu tiên ập đến không phải qua mắt, mà qua mũi. Mùi ẩm mốc của gỗ lâu ngày không được lau chùi, mùi bụi phấn cũ đã oxy hoá biến chất, lẫn trong đó một chút mùi hương liệu rẻ tiền pha trộn cẩu thả, hoàn toàn không có tầng lớp, không có điểm nhấn, giống như một bản nhạc bị đánh sai hết nốt.

Bên trong tiệm càng thê thảm hơn nàng tưởng. Kệ hàng gỗ phủ một lớp bụi mỏng, chỉ bày lác đác vài hộp phấn nụ, vài thỏi son màu đơn điệu, bao bì cũ kỹ, giấy gói đã ố vàng theo năm tháng. Một ông lão gầy gò đang ngồi sau quầy, tay run run lau lại mấy chiếc lọ thuỷ tinh, thấy có người bước vào liền vội đứng dậy, nhưng động tác chậm chạp lộ rõ tuổi tác.

“Nhị công tử.” Ông lão cúi đầu hành lễ, giọng có chút mừng rỡ xen lẫn ngại ngùng, “Công tử hôm nay đến thăm tiệm, lão… lão thật có lỗi, mấy tháng nay buôn bán ế ẩm, không kiếm được đồng lãi nào, còn phải lấy tiền công quỹ phủ bù vào.”

“Chưởng quầy không cần áy náy.” Tiêu Vân Hải khoát tay, ánh mắt quét quanh gian tiệm trống trải, cau mày không nói thêm gì.

Uyển Dao bước tới gần kệ hàng, cầm lên một hộp phấn nụ, mở nắp ngửi thử. Mùi hương nhạt thếch, thoảng chút hắc của phèn chua dùng để bảo quản, hoàn toàn không có sự tinh tế nào trong cách phối hương. Nàng lại cầm lên một thỏi son, màu sắc cũ kỹ, sáp nền thô ráp, chắc chắn không phải nguyên liệu thượng hạng.

“Chưởng quầy, những nguyên liệu này ông lấy từ đâu?” Nàng hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng có gì đó khiến ông lão giật mình ngẩng lên nhìn, có lẽ vì đây là lần đầu tiên có người trong Tiêu gia thật sự quan tâm đến chuyện làm ăn của tiệm chứ không chỉ hỏi qua loa.

“Bẩm thiếu phu nhân, đều lấy từ mối quen giá rẻ ở chợ đông, tiệm lỗ liên tục mấy năm nay, lão không dám lấy hàng tốt, sợ vốn liếng không quay vòng kịp.” Ông lão thở dài, ánh mắt đục mờ nhìn ra phía cửa sổ, nơi có thể thấy rõ một cửa tiệm khang trang nằm ngay đối diện, biển hiệu sơn vàng chóe nổi bật giữa phố, người ra vào tấp nập không ngớt.

“Linh Hương Đường.” Ông lão hạ giọng, như sợ bị ai nghe thấy, “Từ ngày tiệm đó mở ra, khách của Yên Dao Các gần như dời hết sang bên ấy. Người ta có vốn lớn, nhập hương liệu từ tận phương Nam, lại còn mời được cả thợ pha chế giỏi từ kinh đô khác về, Yên Dao Các nhỏ bé thế này, sao địch lại.”

Uyển Dao đứng lặng một lúc, ánh mắt dõi theo dòng người tấp nập bước ra bước vào Linh Hương Đường bên kia đường, trong lòng không dấy lên chút nản lòng nào, ngược lại, có một luồng cảm giác quen thuộc đang dần trỗi dậy, giống hệt cảm giác mỗi lần nàng đứng trước một mẻ tinh dầu thất bại của kiếp trước, không phải muốn bỏ cuộc, mà là muốn xắn tay làm lại từ đầu cho ra hồn.

Nàng đưa mắt nhìn khắp gian tiệm một lượt nữa, từ kệ hàng trống trải, từ lớp bụi phủ dày trên mặt quầy, từ ánh mắt đã buông xuôi từ lâu của ông lão chưởng quầy, tất cả đều nói lên một điều, nơi này không thiếu tiềm năng, chỉ thiếu một người biết cách đánh thức nó.

“Nhị ca.” Nàng quay sang, giọng nói tuy nhỏ nhẹ nhưng chắc nịch từng chữ, “Muội muốn nhận lại tiệm này.”

Tiêu Vân Hải sững người, nhìn nàng một lúc lâu, trong đầu vốn định phản đối, dù sao đây là chuyện kinh doanh, không phải trò đùa trẻ con, nhưng nhớ lại tài nêm nếm khiến cả nhà tranh nhau từng miếng sườn hôm qua, huynh ấy lại nuốt lời từ chối xuống, thay vào đó hỏi lại: “Đệ muội biết mình đang nói gì chứ? Tiệm này lỗ ba năm liền, không phải chuyện một sớm một chiều có thể vực dậy.”

“Muội biết.” Uyển Dao mỉm cười, ánh mắt sáng lên một tia kiên định lạ thường, “Nhưng muội có cách để làm nó khác đi.”

Đúng lúc ấy, tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài cửa, một người đàn ông trung niên mặc áo lụa xanh thêu hoa văn cầu kỳ, dáng vẻ vênh váo, từ Linh Hương Đường bên kia đường thong thả bước sang, đứng chắn ngay trước cửa Yên Dao Các, khoanh tay nhìn vào trong với ánh mắt khinh khỉnh.

“Ồ, hoá ra Nhị công tử phủ Tướng quân cũng biết ghé cái tiệm rách nát này.” Hắn cười nhạt, giọng điệu cố ý kéo dài từng chữ, “Nghe đâu định tìm người tiếp quản? Ta khuyên công tử một câu thật lòng, Yên Dao Các sớm muộn gì cũng phải đóng cửa, có tốn công sức thế nào cũng chẳng cứu nổi, chi bằng dẹp sớm cho đỡ mất mặt.”

Hắn liếc mắt qua Uyển Dao, ánh nhìn đầy vẻ coi thường của kẻ tự tin nắm chắc phần thắng, khoé miệng nhếch lên một nụ cười giễu cợt: “Còn vị này chắc là thiếu phu nhân mới về phủ? Nghe nói giỏi nấu ăn lắm, nhưng buôn bán hương phấn thì e là khác một trời một vực, khuyên phu nhân đừng phí công vô ích, kẻo lại thành trò cười cho cả kinh thành.”

Ánh mắt Tiêu Vân Hải lập tức trầm xuống, ngón tay siết chặt lấy cuốn sổ da trong tay đến mức khớp ngón trắng bệch, còn Uyển Dao đứng bên cạnh, chỉ khẽ nhướng mày nhìn thẳng vào gã quản sự của Linh Hương Đường, khoé môi bất giác cong lên một nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt sáng như đang nhìn thấy một món đồ thú vị vừa mới rơi vào tay mình.