Cả Nhà Đều Muốn Cưng Muội Út
Chương 6: Một câu vạch trần cả tiệm
Gã quản sự cười cợt chưa dứt, Uyển Dao đã bước lên một bước, đứng chắn ngay trước Nhị ca, khoảng cách giữa nàng và hắn chỉ còn hơn sải tay.
“Công tử vừa nói buôn bán hương phấn thì phu nhân đây khác một trời một vực.” Nàng ngẩng đầu, giọng vẫn nhẹ nhàng như đang trò chuyện phiếm, “Vậy phiền công tử cho ta mượn xem thử một sản phẩm bên Linh Hương Đường, để ta học hỏi cái ‘một trời’ ấy nó cao đến đâu.”
Gã quản sự sững lại nửa nhịp, không ngờ nàng chẳng những không sợ mà còn dám yêu cầu ngược, nhưng nghĩ lại cũng chẳng có gì phải giấu, bèn rút từ trong ống tay áo ra một hộp phấn nhỏ mạ vàng, ném nhẹ lên mà không thèm đưa tận tay, vẻ mặt vẫn đầy khinh mạn.
“Đây, hàng bán chạy nhất tiệm ta, Ngưng Tuyết Cao, một hộp giá bằng nửa tháng lương nha hoàn, phu nhân cứ ngửi thử, xem có chê được câu nào không.”
Uyển Dao đỡ lấy hộp phấn, không vội mở ngay mà xoay nhẹ trong lòng bàn tay, ánh mắt lướt qua lớp vỏ ngoài trước. Hộp mạ vàng chạm khắc hoa văn tinh xảo, đúng là bắt mắt hơn hẳn những hộp phấn nụ bày trong Yên Dao Các, nhưng người từng đóng gói không biết bao nhiêu sản phẩm cao cấp qua tay như nàng chỉ liếc một cái đã nhận ra, lớp mạ vàng này mỏng đến mức có chỗ đã bắt đầu ánh lên màu đồng thau bên dưới, rõ ràng chỉ để phô trương bề ngoài chứ chẳng dùng chất liệu thật.
Nàng mở nắp hộp, khẽ đưa lên mũi hít một hơi thật chậm, thật sâu, giống hệt động tác nàng từng lặp lại hàng ngàn lần trong xưởng pha chế kiếp trước.
Chỉ một hơi, cả một chuỗi tầng hương lập tức tách bạch rõ ràng trong đầu nàng, không khác gì đang đọc một tờ thành phần in sẵn.
Hương đầu là mùi hoa lan thơm nồng, ngọt gắt đến mức chọc thẳng vào sống mũi, loại hương liệu tổng hợp rẻ tiền người ta hay dùng để át đi mùi nguyên liệu kém chất lượng bên dưới. Hương giữa là một lớp phấn nền mịn, nhưng ẩn dưới lớp mịn ấy lại phảng phất một mùi hơi tanh nồng đặc trưng của chì sống chưa được xử lý kỹ, thứ mùi mà bất cứ ai làm nghề hương liệu chân chính cũng phải rùng mình khi ngửi thấy, vì dùng lâu ngày sẽ hại da, thậm chí hại cả sức khỏe. Hương cuối cùng lắng lại là một chút xạ hương giả, dùng để kéo dài độ lưu hương giả tạo, che đậy sự thật rằng cả hộp phấn này không hề có nổi một loại nguyên liệu thượng hạng nào như tiếng đồn.
“Thế nào, phu nhân?” Gã quản sự khoanh tay, giọng đầy tự mãn, “Ngửi xong rồi thì im lặng công nhận đi cho xong, đỡ mất công già mồm.”
“Công tử muốn nghe thật hay nghe giả?” Uyển Dao đóng nắp hộp lại, ánh mắt bình thản nhìn thẳng vào hắn, không chút nao núng.
“Đương nhiên là…” Hắn khựng lại, cảm giác có gì đó không ổn trong câu hỏi ngược này, nhưng vẫn gân cổ, “Đương nhiên là nghe thật, chẳng lẽ phu nhân định bịa chuyện dèm pha hàng tiệm ta?”
“Vậy ta nói thật.” Nàng nhìn thẳng vào hộp phấn trong tay, từng chữ thong thả, rõ ràng, đủ để cả Tiêu Vân Hải đứng bên và ông lão chưởng quầy phía sau cũng nghe rõ mồn một, “Hương đầu là hoa lan tổng hợp, dùng để che giấu nguyên liệu nền kém. Hương giữa có mùi chì sống chưa xử lý, dùng lâu ngày sẽ hại da mặt, nặng hơn có thể sinh độc trong người. Hương cuối là xạ hương giả pha thêm để kéo lưu hương, chứ tuyệt đối không phải xạ hương thật, vì xạ hương thật không thể nào nồng gắt kiểu này. Một hộp phấn giá bằng nửa tháng lương nha hoàn, nhưng giá trị nguyên liệu thật có lẽ chưa tới một phần mười số tiền ấy.”
Gương mặt gã quản sự lập tức biến sắc, nụ cười khinh mạn cứng đờ trên môi. “Ngươi… phu nhân chớ có ăn nói hàm hồ, phá hoại danh tiếng Linh Hương Đường, cẩn thận ta báo lên quan phủ tội vu khống!”
“Vu khống hay không, công tử cứ đem hộp phấn này đi kiểm cùng ta trước mặt bất cứ lang y giỏi nào trong kinh thành cũng được.” Uyển Dao nhét hộp phấn ngược trả lại tay hắn, giọng vẫn nhẹ tênh, “Chì sống để lâu trên da sẽ nổi mẩn đỏ, ngứa nhẹ về đêm, không tin công tử cứ hỏi thử mấy vị khách quen từng mua hộp này xem có phải vậy không. Ta không cần đoán mò, chỉ cần một cái mũi là đủ biết thật giả, còn tin hay không là chuyện của công tử.”
Ông lão chưởng quầy đứng phía sau bất giác trợn tròn mắt, tay run run buông thõng xuống, cả người như vừa được ai đó rót vào một nguồn sinh khí mới, còn Tiêu Vân Hải đứng bên cạnh, khóe miệng cong lên một đường rất nhẹ, ánh mắt nhìn Uyển Dao có phần khác hẳn ban nãy, không còn là ánh mắt hoài nghi của một người anh chồng lo lắng em dâu bồng bột, mà là ánh mắt của kẻ vừa phát hiện ra mình đang ngồi trên một mỏ vàng chưa ai khai thác.
Gã quản sự đứng chết trân mấy giây, mặt trắng bệch rồi lại đỏ tía, không tìm được lời nào để đáp trả, chỉ biết siết chặt hộp phấn trong tay đến mức khớp ngón trắng bệch, cuối cùng hằn học ném lại một câu trước khi quay người bỏ đi: “Được, phu nhân giỏi ăn nói, để xem Yên Dao Các dựa vào cái miệng lanh lợi này trụ được bao lâu!”
Bóng hắn khuất sau cánh cửa Linh Hương Đường đối diện, để lại một khoảng lặng ngắn trong tiệm cũ kỹ.
“Thiếu phu nhân…” Ông lão chưởng quầy run run lên tiếng trước, giọng nghẹn lại vì xúc động, “Bao nhiêu năm nay, chưa từng có ai dám đứng trước cửa Linh Hương Đường mà nói thẳng như vậy. Thiếu phu nhân… người thật sự hiểu về hương phấn sao?”
“Ta hiểu.” Uyển Dao quay lại nhìn ông, ánh mắt kiên định, “Không chỉ hiểu, ta còn biết cách làm ra thứ tốt hơn hẳn những gì họ đang bán.”
Tiêu Vân Hải gấp cuốn sổ da lại, ánh mắt nhìn nàng không giấu được vẻ đánh giá lại từ đầu, giọng trầm xuống nhưng có chút gì đó hào hứng hiếm thấy len vào: “Đệ muội vừa rồi… nói thật hay chỉ để dọa hắn?”
“Nói thật cả.” Nàng mỉm cười, quay người nhìn lại gian tiệm trống trải của Yên Dao Các, ánh mắt dần sáng lên như đang phác thảo trong đầu cả một bản kế hoạch, “Nhị ca, muội cần huynh giúp một việc. Ba ngày nữa, cho muội mượn lại toàn bộ tiệm này, cùng một khoản vốn nhỏ để mua nguyên liệu. Muội sẽ cho công tử kia thấy, thế nào mới thật sự là hương phấn tử tế.”
Tiêu Vân Hải nhìn nàng thật lâu, cuối cùng bật cười, một tiếng cười hiếm hoi mà từ ngày Uyển Dao về phủ đến giờ nàng mới được nghe thấy lần đầu.
“Được. Ta cho đệ muội ba ngày, cùng bất cứ khoản vốn nào cần thiết.” Huynh ấy gập sổ lại, ánh mắt sắc bén nhìn sang phía Linh Hương Đường bên kia đường, “Nhưng nếu đệ muội đã dám nói vậy trước mặt người ta, thì ba ngày sau, tuyệt đối không được để Yên Dao Các mất mặt thêm lần nào nữa.”
“Yên tâm.” Uyển Dao quay lại nhìn tấm biển hiệu bạc màu treo trước cửa, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác quen thuộc đến lạ, giống hệt cái đêm cuối cùng của kiếp trước, khi nàng còn cắm cúi bên bàn pha chế, cố hoàn thiện một công thức cho bằng được. Chỉ khác lần này, không còn deadline nào thúc ép, không còn ai giục giã, chỉ có một tấm biển cũ đang chờ được viết lại tên tuổi.
“Ba ngày là đủ.”