Cả Nhà Đều Muốn Cưng Muội Út

Chương 7: Cái mũi không biết nói dối giữa chợ đông

Sáng hôm sau, Uyển Dao dậy sớm hơn thường lệ, trong lòng còn vương chút hưng phấn chưa tan hết từ tối qua. Ba ngày, Nhị ca đã hứa cho nàng ba ngày cùng một khoản vốn, vậy thì việc đầu tiên cần làm không phải ngồi nhà nghĩ công thức suông, mà là phải tự mình đi tìm nguyên liệu thật.

Kiếp trước, nàng từng tin vào một nguyên tắc bất di bất dịch trong nghề: công thức hay đến mấy cũng vô dụng nếu nguyên liệu đầu vào là đồ giả. Đại Càn này không có phòng thí nghiệm, không có máy sắc ký để kiểm định, nhưng bù lại, trời cho nàng một cái mũi chưa từng biết nói dối.

“Đệ muội định đi chợ nguyên liệu?” Tiêu Vân Hải nghe nàng trình bày ý định ngay trên bàn ăn sáng, đôi mày nhíu lại, đũa gắp miếng bánh bao còn lơ lửng giữa chừng. “Chợ Đông Thị vốn phức tạp, toàn dân buôn lọc lõi, đệ muội một thân con gái, ta e…”

“Nhị ca yên tâm, muội biết phân biệt thật giả, chỉ cần một cái mũi là đủ.” Nàng mỉm cười, giọng chắc nịch không chút do dự. “Còn chuyện mặc cả, ngã giá, muội tuy chưa quen nhưng học rất nhanh.”

Tiêu Vân Hải định nói thêm điều gì đó, nhưng sáng nay huynh ấy phải vào doanh trại điểm quân nhu, không thể tự mình đưa nàng đi được, đành cho gọi một gã quản gia lớn tuổi theo hộ tống, dặn đi dặn lại phải cẩn thận từng câu.

Ai ngờ nàng còn chưa kịp bước ra khỏi cổng viện, đã thấy một bóng người cao lớn đứng chắn ngang lối đi, tay vẫn còn cầm nguyên thanh trường côn tập võ buổi sáng, mồ hôi lấm tấm trên trán.

“Đệ muội đi đâu mà vội vàng thế?” Tam ca Tiêu Vân Dã hỏi, giọng oang oang như sấm, ánh mắt sáng quắc đầy tò mò. Huynh ấy vốn tính bộc trực, chuyện gì trong phủ cũng để ý, tối qua nghe loáng thoáng gia nhân bàn tán về màn “vạch trần cả tiệm Linh Hương Đường” của em dâu mới, trong lòng đã ngứa ngáy muốn hỏi cho ra lẽ từ sớm.

“Muội đi chợ Đông Thị, tìm mua nguyên liệu làm hương phấn.” Uyển Dao đáp thật, không giấu giếm.

“Chợ Đông Thị á?” Tam ca chớp mắt, rồi đột nhiên vứt phăng thanh côn cho tiểu đồng bên cạnh, phủi tay dứt khoát. “Được, để ta đưa đệ muội đi. Chỗ đó lắm kẻ gian manh, không có người biết võ đi cùng, lỡ ai bắt nạt đệ muội thì sao?”

Không đợi nàng kịp từ chối, huynh ấy đã sải bước đi trước, vừa đi vừa quay đầu giục giã, dáng vẻ hào hứng chẳng khác nào trẻ con sắp được đi chơi hội. Gã quản gia đứng bên đưa mắt nhìn Uyển Dao, ý bảo có Tam thiếu gia đi cùng thì càng yên tâm, đành lặng lẽ theo sau.

Chợ Đông Thị nằm cách phủ Tướng quân không xa, nhưng vừa bước chân vào, Uyển Dao đã cảm nhận được một thế giới hoàn toàn khác hẳn khu phố buôn tơ lụa sang trọng nàng từng đi ngang. Tiếng rao hàng chen lẫn tiếng mặc cả ỏm tỏi, mùi cá tươi, mùi rau cỏ, mùi bụi đất quyện vào nhau thành một mớ hỗn độn, nhưng xen giữa đó, nàng vẫn ngửi ra được vài dải hương liệu quen thuộc phát ra từ mấy sạp hàng khuất trong góc chợ, nơi ít người để ý tới.

Nàng đi thẳng tới một sạp bán dược liệu cũ kỹ, chủ sạp là một bà lão tóc bạc, trước mặt bày vài rổ hoa khô, vỏ cây, cùng những gói bột màu sắc khác nhau không nhãn mác.

“Bà cho ta xem thử chỗ hoa quế khô này.” Uyển Dao cúi xuống, cầm một nhúm lên đưa sát mũi. Hương quế thoang thoảng nhưng có phần nhạt, lẫn chút mùi ẩm mốc của việc bảo quản không kỹ, hẳn đã để lâu ngày trong bao tải ẩm.

“Cô nương mắt tinh thật đấy.” Bà lão cười móm mém, không ngờ một tiểu thư ăn mặc gấm vóc lại sà xuống sạp hàng cũ kỹ của mình, “Hoa quế này của vụ năm ngoái, hơi cũ một chút nhưng giá rẻ, cô nương mua về nấu chè ướp trà cũng đủ thơm.”

“Ta không nấu chè.” Nàng đặt nhúm hoa quế xuống, ánh mắt lướt qua cả sạp hàng, dừng lại ở một góc khuất phía sau, nơi có một rổ nhỏ đậy kín bằng vải thô, khác hẳn cách bày biện phô ra ngoài của những thứ còn lại. “Bà chủ, phía sau kia là gì?”

Bà lão hơi khựng lại, có chút bất ngờ. “À, đó là chỗ hoa quế vụ mới, vừa hái tháng trước từ vùng núi phía tây, còn để dành, chưa định bán vội vì giá cao, sợ chê đắt.”

“Cho ta xem.” Uyển Dao kiên quyết.

Bà lão do dự một thoáng rồi cũng mở tấm vải ra. Chỉ vừa hé lớp vải, một luồng hương quế tươi mới, đậm đà, ngọt sắc mà không hề gắt đã xộc thẳng vào mũi nàng, khác một trời một vực so với mẻ hàng bày phía trước. Đây mới đúng là nguyên liệu tốt.

“Bao nhiêu tiền một cân?” Nàng hỏi thẳng.

Bà lão ra một cái giá, Tam ca đứng bên cạnh nghe xong đã trợn mắt định gân cổ mặc cả gay gắt như thói quen mua bán ngoài chợ, nhưng Uyển Dao khẽ đưa tay ngăn lại, chỉ mỉm cười nhìn bà lão.

“Giá này với hàng chuẩn thì không đắt, nhưng ta mua với số lượng lớn, mong bà chủ bớt cho một ít, coi như mở hàng may mắn. Đổi lại, sau này nếu hàng bà tốt, ta sẽ quay lại mua đều đặn, không cần bà phải giấu diếm hàng ngon phía sau như vậy nữa, cứ bày ra hết, thật giả rõ ràng, khách biết mũi biết mắt tự khắc sẽ tìm đến.”

Bà lão sững người nhìn nàng, ánh mắt đục mờ bỗng dưng có chút long lanh, gật đầu lia lịa đồng ý ngay giá mới. Từ trước đến giờ, khách tới sạp bà toàn chê rẻ mạt rồi ép giá, chưa ai từng nói một câu vừa sòng phẳng vừa có tình có lý như vậy.

Cứ thế, Uyển Dao đi qua thêm dăm sạp hàng nữa, sạp nào cũng vậy, nàng chỉ cần cúi xuống hít một hơi là phân biệt ngay thứ nào là hàng thật chăm chút, thứ nào chỉ là đồ pha tạp rẻ tiền đội lốt hàng xịn để lừa những khách không rành. Có sạp bán sáp ong lẫn cả sáp nến rẻ tiền trộn vào, có sạp bán dầu hoa nhài nhưng thực chất chỉ là dầu mè tẩm hương liệu tổng hợp, nàng đều nhận ra ngay từ hơi thở đầu tiên, khiến mấy tay buôn gian manh định lừa gạt chỉ đành cười trừ, ngoan ngoãn đưa hàng thật ra thương lượng.

Tam ca đi theo sau, ban đầu còn hùng hổ chuẩn bị tinh thần “bảo kê” cho em dâu khỏi bị bắt nạt, nhưng càng đi càng im lặng, ánh mắt nhìn nàng cứ dần dần biến đổi, từ tò mò sang kinh ngạc, rồi cuối cùng là một sự nể phục rõ rệt không giấu nổi.

“Đệ muội…” Huynh ấy không nhịn được lên tiếng khi cả hai dừng chân bên một gánh nước mía giải khát giữa chợ, “Sao đệ muội tài vậy? Ta đi theo cả buổi, thấy mấy lão buôn ranh mãnh nhất chợ này còn phải chịu thua trước mặt đệ muội.”

“Không có gì tài cả, chỉ là ta hiểu thứ mình cần mà thôi.” Uyển Dao cười nhẹ, nhận lấy chén nước mía từ tay gã quản gia đưa tới, “Người ta gạt được mình vì mình không biết phân biệt, còn nếu mình đã hiểu rõ, thì thật giả tự nó phơi bày ra hết, không cần phải tranh cãi nhiều lời.”

Tam ca gật gù, ánh mắt lấp lánh một tia hào hứng hiếm thấy, đột nhiên vỗ ngực cái bốp. “Vậy từ giờ mấy chuyện đi chợ mua bán thế này, cứ để ta đi cùng đệ muội, coi như luyện thêm con mắt nhìn người, biết đâu sau này ra trận cũng dùng được.”

Uyển Dao bật cười trước lý lẽ có phần ngây ngô của Tam ca, nhưng trong lòng lại thấy ấm áp lạ thường. Nàng nhìn xuống giỏ mây trong tay gã quản gia, bên trong đã chất đầy hoa quế tươi, sáp ong nguyên chất, mấy gói phấn hoa và cả một bình dầu hoa nhài thứ thiệt vừa mặc cả được với giá hời, lòng thầm tính toán, với chừng này nguyên liệu, phối hợp cùng vài công thức nàng còn nhớ nằm lòng từ kiếp trước, đủ để làm ra một mẻ hương phấn đầu tiên cho Yên Dao Các.

Nắng giữa trưa bắt đầu gắt lên trên đầu, tiếng rao hàng vẫn ầm ĩ khắp chợ Đông Thị, nhưng trong lòng Uyển Dao, thứ vang lên rõ nhất lại là một nhịp đếm ngược âm thầm.

Còn hai ngày nữa.