Cả Nhà Đều Muốn Cưng Muội Út

Chương 8: Mẻ hương đầu tiên giữa đêm khuya

Về đến Yên Dao Các, trời đã ngả sang chiều muộn. Uyển Dao không nghỉ ngơi lấy một khắc, sai người dọn sạch gian bếp nhỏ phía sau tiệm vốn để chưởng quầy nấu nước pha trà, biến nó thành một xưởng pha chế thu nhỏ. Bàn gỗ được lau sạch bong, mấy cái chậu đồng, chậu sứ được xếp ngay ngắn theo thứ tự nàng quen dùng, giỏ nguyên liệu tươi mới mua từ chợ Đông Thị bày ra trước mặt như một bàn cờ chờ người ra nước đầu tiên.

“Thiếu phu nhân định làm luôn từ hôm nay sao?” Ông lão chưởng quầy đứng ngoài cửa, giọng còn chưa hết ngỡ ngàng. “Còn tận hai ngày nữa cơ mà, người không nghỉ ngơi cho lại sức trước đã?”

“Càng sớm bắt tay vào làm, càng sớm biết chỗ nào cần sửa.” Uyển Dao vừa đáp vừa xắn tay áo, buộc gọn mái tóc ra sau gáy y hệt dáng vẻ mấy hôm trước đứng bếp. “Công thức trong đầu ta chỉ là lý thuyết, phải nấu thử mới biết nguyên liệu ở đây có chịu nghe lời hay không.”

Bà lão bán hoa quế nói không sai, mẻ hoa quế vụ mới quả thực đậm đà hơn hẳn. Nàng bắt đầu với sáp ong nguyên chất, đun trên lửa nhỏ liu riu, canh nhiệt độ chỉ bằng cách nhìn độ sánh của dòng sáp chảy, không cần nhiệt kế nào cả. Khi sáp vừa tan hết, nàng nhỏ vào vài giọt dầu hoa nhài, đảo đều, đưa mũi lại gần hít thử, rồi khẽ cau mày.

Chưa được. Hương nhài lấn át quá mức, che mất phần hương quế lẽ ra phải là chủ đạo.

Nàng đổ bỏ mẻ đầu, không chút tiếc rẻ, bắt tay pha mẻ thứ hai, lần này giảm bớt dầu nhài, thay vào đó cho phấn hoa quế khô tán mịn vào trước, để hương nền kịp bén vào lớp sáp đang nóng, sau đó mới nhỏ dầu nhài vào sau cùng như một nét điểm xuyết chứ không phải chủ vị.

Mùi hương lần này đổi khác hẳn, ngọt dịu mà không gắt, thoảng chút the mát của hoa nhài lướt qua rồi tan biến, để lại dư vị ấm áp của hoa quế lưu luyến mãi không dứt. Uyển Dao khẽ gật đầu một mình, nhưng vẫn chưa hài lòng trọn vẹn, còn thiếu một chút gì đó để giữ hương lâu hơn trên da, không tan quá nhanh như hầu hết phấn son tầm thường ngoài chợ.

Nàng nhớ tới lọ mật ong rừng mình từng dùng để cân bằng vị giấm hôm nấu sườn xào chua ngọt, liền lấy ra thử nhỏ một giọt nhỏ xíu vào mẻ sáp, không phải để tạo mùi, mà để tăng độ kết dính, giữ hương lưu lại lâu hơn trên bề mặt da.

Ngoài trời, nắng đã tắt hẳn, từng dãy đèn lồng dọc phố Đông Thị lần lượt được thắp lên. Uyển Dao vẫn cắm cúi bên bàn, tay áo lấm tấm vài vệt sáp, tóc mai dính bết mồ hôi mà nàng chẳng buồn để ý, cứ mải miết nấu đi nấu lại, đổ bỏ rồi lại pha mới, cho đến khi trên bàn xếp thành một hàng dài những chén nhỏ đựng thành phẩm thử nghiệm, mỗi chén một sắc thái hương khác nhau.

“Thiếu phu nhân, người dùng chút gì lót dạ đã.” Ông lão chưởng quầy bưng vào một bát cháo còn bốc khói, đặt xuống góc bàn, ánh mắt vừa lo lắng vừa có chút gì đó giống như một người cha nhìn con gái mình say sưa làm việc. “Lão nô sống bên tiệm này hơn hai mươi năm, chưa từng thấy ai làm hương phấn theo cách của thiếu phu nhân, không cần cân đo gì cả, chỉ dựa vào cái mũi mà cũng ra được thứ thơm đến vậy.”

“Mũi là cân chuẩn nhất rồi, chưởng quầy à.” Uyển Dao cười, húp vội một thìa cháo cho ấm bụng rồi lại đặt xuống ngay, mắt không rời khỏi chén sáp đang nguội dần trên bàn. “Cân đo chỉ cho ra con số, nhưng mũi mới cho ra được cảm giác. Người mua hương phấn đâu có ngửi bằng con số.”

Đêm càng khuya, gian bếp nhỏ càng trở nên ấm cúng lạ thường giữa cái lạnh se của tiết trời cuối thu, ngọn đèn dầu trên bàn hắt bóng nàng lên vách tường, chốc chốc lại rung lên theo từng cử động cúi xuống ngửi, đứng thẳng người ghi chép đôi dòng bằng than lên một mảnh giấy cũ.

Gần canh ba, cánh cửa tiệm khẽ kẽo kẹt mở ra. Uyển Dao giật mình ngẩng lên, tưởng chưởng quầy quay lại, nhưng người đứng ở ngưỡng cửa lại là một bóng dáng cao gầy, áo bào màu lam nhạt, tay xách theo một chiếc đèn lồng nhỏ, chính là Tứ ca, người huynh đệ trầm lặng nhất trong nhà mà từ ngày về phủ nàng mới chỉ gặp qua đôi ba lần.

“Tứ ca?” Nàng ngạc nhiên, vội đứng dậy phủi tay. “Sao giờ này huynh còn ở đây?”

“Nhị ca sai người báo cho đại gia toàn nhà biết đệ muội mượn tiệm làm hương phấn.” Tứ ca đáp, giọng nhẹ và chậm, không quen nói nhiều, ánh mắt đảo quanh gian bếp bừa bộn chén bát rồi dừng lại trên gương mặt phờ phạc của nàng. “Ta đi ngang qua phố, thấy đèn tiệm vẫn còn sáng, sợ đệ muội một mình không an toàn, nên ghé vào xem thử.”

Huynh ấy đặt đèn lồng xuống bàn, từ trong tay áo lấy ra một tấm áo khoác mỏng, không nói thêm lời nào, lặng lẽ khoác lên vai nàng, động tác vụng về nhưng cẩn thận, như sợ làm nàng giật mình.

“Trời lạnh, đệ muội mải làm quên cả khoác áo.” Huynh ấy nói khẽ, rồi đưa mắt nhìn hàng chén sáp bày la liệt trên bàn, ánh mắt vốn lãnh đạm bỗng ánh lên chút tò mò hiếm thấy. “Đây là… hương phấn đệ muội đang làm sao?”

“Vẫn chưa xong hẳn.” Uyển Dao khẽ cười, kéo tà áo khoác sát hơn vào người, trong lòng dâng lên một hơi ấm không chỉ đến từ tấm áo. “Nhưng huynh muốn thử ngửi không?”

Nàng đưa chén sáp thành công nhất trong đêm nay lại gần, Tứ ca cúi xuống, khẽ hít một hơi, đôi mày vốn luôn nhíu lại vì tính trầm mặc bỗng giãn ra một chút.

“Thơm.” Huynh ấy chỉ nói vỏn vẹn một chữ, nhưng ánh mắt lại nhìn nàng thật lâu, như thể đang nhìn thấy một điều gì đó vượt xa khỏi một hộp phấn thơm bình thường. “Giống… mùi nắng cuối thu trên núi phía tây, lúc hoa quế vừa nở.”

Uyển Dao sững lại một thoáng, không ngờ một người ít nói như Tứ ca lại có thể dùng đúng một câu để gọi tên chính xác thứ cảm giác nàng đang cố gắng nắm bắt suốt cả buổi tối. Nàng nhìn xuống chén sáp trong tay, lòng bỗng chắc chắn hơn hẳn.

“Vậy là được rồi.” Nàng khẽ gật đầu, giọng nhỏ nhưng đầy quả quyết, như đang tự nói với chính mình nhiều hơn là nói với người đối diện. “Công thức nền coi như xong.”

Tứ ca không giục nàng về, chỉ kéo một chiếc ghế đẩu ngồi xuống góc bếp, lặng lẽ nhìn nàng dọn dẹp lại mấy chén thử đã hỏng, thỉnh thoảng đưa tay châm thêm dầu cho ngọn đèn sắp cạn, không nói thêm câu nào, nhưng sự có mặt lặng lẽ ấy lại khiến gian bếp nhỏ giữa đêm khuya bớt hiu quạnh đi rất nhiều.

Đến khi trời gần sáng, Uyển Dao mới đặt bút xuống, nhìn công thức đã ghi chép hoàn chỉnh trên mảnh giấy cũ, trong lòng trào lên một cảm giác nhẹ nhõm khó tả. Mẻ hương nền coi như đã ổn, ngày mai nàng sẽ bắt tay làm ra thành phẩm thật sự, đủ số lượng để bày lên kệ hàng trống trải của Yên Dao Các.

Nàng ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã lấp ló ánh sáng nhàn nhạt đầu ngày.

Còn một ngày nữa.