Cả Nhà Đều Muốn Cưng Muội Út

Chương 9: Bốn vị ca ca, bốn kiểu quan tâm

Uyển Dao chỉ chợp mắt được đúng một canh giờ trên chiếc ghế đẩu kê sát bàn bếp, đầu gục xuống cánh tay, khi tỉnh dậy thì trời đã sáng bảnh, nắng xuyên qua khe cửa sổ rọi thẳng vào mặt. Nàng giật mình ngồi thẳng dậy, cổ mỏi nhừ, nhưng đầu óc lại tỉnh táo lạ thường, như thể cơn buồn ngủ đã bị một luồng phấn khích nào đó xua tan sạch sẽ.

Hôm nay là ngày cuối cùng. Ngày mai Yên Dao Các phải mở cửa, mà trên kệ hàng hiện tại ngoài mấy lọ dầu thơm cũ kỹ chẳng ai thèm ngó tới, không có lấy một món hàng mới nào ra hồn.

Nàng vươn vai đứng dậy, nhìn mảnh giấy ghi công thức đêm qua còn để nguyên trên bàn, trong lòng đã tính toán xong xuôi. Công thức nền có rồi, việc còn lại là nhân số lượng lên cho đủ ít nhất năm mươi hộp phấn hương để bày kệ, chưa kể phải có hộp đựng tử tế, nhãn dán đẹp mắt, chứ không thể múc sáp ra bát sành rồi bán như bán tương được.

Sáp ong, hoa quế, dầu nhài, mật ong rừng, tất cả đều cần mua thêm với số lượng lớn hơn hẳn hôm qua. Nàng nhẩm tính trong đầu, số bạc mang theo e là không đủ, nhưng chuyện đó để tính sau, trước mắt cứ ra chợ Đông Thị đã.

Nàng vừa bước ra khỏi cửa tiệm thì suýt va phải một người đứng sẵn ngoài đó, giật mình ngẩng lên mới nhận ra là hai tên lính mặc giáp nhẹ, đứng nghiêm như hai cây cột.

“Bái kiến ngũ thiếu phu nhân.” Một người chắp tay hành lễ. “Đại thiếu gia sai chúng thuộc hạ đến hộ tống người ra chợ. Đại thiếu gia dặn, thiếu phu nhân một mình ra ngoài không tiện, huống hồ đêm qua còn thức trắng tới canh ba, an toàn phải đặt lên hàng đầu.”

Uyển Dao sững lại một thoáng. Đại ca Tiêu Vân Phong, người nàng chỉ gặp qua vài lần, mỗi lần đều lạnh lùng ít nói, mặt lúc nào cũng như đóng băng, hoá ra lại để tâm đến chuyện nàng thức khuya đến vậy.

“Đại ca có dặn gì thêm không?” Nàng hỏi, giọng còn chút ngỡ ngàng.

“Đại thiếu gia chỉ dặn một câu, bảo vệ thiếu phu nhân chu toàn, không được để người gặp chuyện gì sơ suất.” Tên lính đáp, thẳng lưng như một thanh gươm dựng đứng. “Ngoài ra không có gì khác.”

Đúng là phong cách của Tiêu Vân Phong, ít lời đến mức chỉ để lại một câu ngắn gọn, nhưng lại lo liệu chu đáo đến từng chi tiết nhỏ. Uyển Dao khẽ mỉm cười, gật đầu cảm ơn rồi cùng hai tên lính lên đường ra chợ.

Đến sạp bán sáp ong quen thuộc, chưa kịp mở miệng trả giá, một bóng người đã đứng sẵn đó từ bao giờ, dáng vẻ ung dung như tình cờ đi ngang qua, chính là Nhị ca Tiêu Vân Hải, tay còn cầm theo một cuốn sổ bìa da đã sờn.

“Đệ muội cũng đến mua nguyên liệu à?” Huynh ấy hỏi, giọng tự nhiên đến mức khó mà tin là tình cờ. “Ta đang đi kiểm kê sổ sách chi tiêu quân nhu trong khu chợ này, tiện thể ghé qua xem giá cả biến động ra sao.”

Uyển Dao nhìn cuốn sổ trong tay huynh ấy, lại nhìn quanh khu chợ bán vải vóc lương thực chứ chẳng liên quan gì đến quân nhu, trong lòng đã hiểu ra bảy tám phần, nhưng không vạch trần, chỉ khẽ cười theo.

“Vậy phiền nhị ca xem giúp muội, giá sáp ong hôm nay có công bằng không.” Nàng nói, cố ý đưa quả bóng sang cho huynh ấy.

Người bán sáp vừa nghe thấy hai chữ “nhị thiếu gia” đã vội vàng đổi sắc mặt, giá cả tự động hạ xuống thấp hơn hẳn so với hôm qua, còn chủ động cân thêm cho nàng nửa cân không tính tiền. Tiêu Vân Hải đứng bên cạnh, tay lật sổ sách ra vẻ đang so sánh giá cả nghiêm túc lắm, thật ra Uyển Dao liếc mắt nhìn qua đã thấy trong sổ toàn là những dòng chữ chẳng ăn nhập gì với chuyện mua bán sáp ong hôm nay, rõ ràng là mang theo cho có, để có cớ đứng đó mà thôi.

Đến sạp bán hoa quế, chuyện lại xảy ra khác. Bà lão bán hoa hôm nay đổi người trông coi, một gã trung niên mặt mày láu cá, thấy nàng ăn mặc gấm vóc bèn cố tình cân thiếu, còn ra giá cao gấp rưỡi. Uyển Dao vừa định lên tiếng thì một bóng người cao lớn đã sầm sập bước tới, đứng chắn ngay trước mặt gã bán hàng, khoanh tay nhìn xuống với ánh mắt sắc lẻm.

“Cân lại.” Tam ca Tiêu Vân Dã chỉ nói đúng hai chữ, giọng không lớn nhưng đủ khiến gã bán hàng run bắn.

“Vị này là…” Gã kia lắp bắp.

“Tam thiếu gia phủ Trấn Quốc Tướng quân, ngươi cân thiếu của muội muội ta một lạng, ta tính ngươi cân thiếu của cả cái chợ này một lạng, có tin không?” Tam ca gằn giọng, tay đã đặt lên cán đao giắt bên hông, tuy chưa rút ra nhưng chỉ riêng động tác đó cũng đủ khiến gã bán hàng vội vàng cân lại, còn bớt thêm cho nàng hẳn hai thành giá.

Uyển Dao đứng bên cạnh nhìn cảnh tượng ấy, vừa buồn cười vừa có chút ấm lòng. Nàng vốn chỉ định thương lượng nhẹ nhàng, không ngờ mới đi được nửa buổi chợ đã có tới ba vị anh chồng lần lượt xuất hiện, mỗi người một kiểu, người thì lặng lẽ cắt cử người bảo vệ, người thì giả vờ tình cờ đứng ra làm bình phong, người thì thẳng thừng ra oai giúp nàng lấy lại công bằng.

Nàng thầm nghĩ, không biết là Nhị ca báo tin cho Tam ca, hay cả nhà đã có một mạng lưới tin tức nhanh nhạy đến mức nàng vừa ra khỏi cửa tiệm chưa được một khắc, cả phủ đã biết tin.

Mãi đến khi trở về Yên Dao Các, tay xách nách mang đủ loại nguyên liệu, Uyển Dao mới thở phào, bắt tay ngay vào việc nhân công thức. Lần này có kinh nghiệm từ đêm qua, nàng làm nhanh hơn hẳn, cứ theo đúng tỷ lệ đã ghi mà pha, không còn phải mò mẫm thử sai nữa. Chưởng quầy phụ nàng đun sáp, còn nàng phụ trách phần nêm hương, cả hai làm việc ăn ý như một cặp bài trùng.

Đến xế chiều, khi dãy hộp sáp thành phẩm đã xếp gần kín một góc bàn, cánh cửa tiệm lại kẽo kẹt mở ra lần nữa. Lần này là Tứ ca, tay ôm theo một chồng giấy hoa tiên mỏng cùng một hộp mực tàu, bước vào với vẻ mặt bình thản như thể đây là chuyện đương nhiên.

“Đệ muội định dán nhãn gì lên hộp phấn?” Huynh ấy hỏi, đặt hộp mực xuống bàn, chưa đợi nàng trả lời đã tự tay mài mực, động tác thong thả mà thành thục.

“Muội… còn chưa nghĩ tới.” Uyển Dao thật thà đáp, tay vẫn không ngừng múc sáp đổ vào từng hộp nhỏ. “Định viết tạm hai chữ Yên Dao thôi, có sao dùng vậy.”

“Vậy sao được.” Tứ ca khẽ lắc đầu, cầm bút lông nhúng mực, trên gương mặt vốn luôn trầm lặng bỗng hiện lên chút hứng thú hiếm thấy. “Hàng tốt phải có nhãn đẹp, người ta mới tin mà mua. Để ta viết cho.”

Huynh ấy ngồi xuống, trải từng tờ giấy hoa tiên ra bàn, tay cầm bút lông lướt đi từng nét chữ mềm mại mà có lực, viết đúng ba chữ “Yên Dao Hương” theo lối chữ triện cổ kính, bên dưới còn vẽ thêm một nhành hoa quế nhỏ cách điệu, vài nét chấm phá đơn giản mà sống động như thật. Uyển Dao đứng bên cạnh nhìn, không khỏi trầm trồ, nếu không tận mắt chứng kiến, nàng khó mà tin một người ít nói như Tứ ca lại có bàn tay khéo léo tinh tế đến vậy.

“Đẹp quá.” Nàng buột miệng khen, mắt sáng lên. “Có nhãn này, hộp phấn nhìn sang trọng hẳn ra.”

Tứ ca không đáp, chỉ khẽ nhếch môi, cắm cúi viết tiếp cho đến khi đủ số nhãn dán cho cả năm mươi hộp, không một chữ nào sai lệch, nét bút đều tăm tắp như được đo bằng thước.

Trời tối hẳn, ba anh em còn lại cũng lần lượt ghé qua, người mang theo bình trà nóng, người đứng ngoài canh gác không cho ai quấy rầy, người thì chỉ đứng im một góc nhìn nàng làm việc mà chẳng nói câu nào, nhưng ai cũng nán lại thật lâu, không ai chịu về trước. Gian bếp nhỏ vốn chỉ có một mình nàng và ông lão chưởng quầy, giờ chật kín bóng người, tiếng cười nói xen lẫn tiếng dao thớt, tiếng sáp reo trên bếp lửa, ấm áp đến mức Uyển Dao có lúc quên mất mình đang ở giữa một kiếp sống hoàn toàn xa lạ.

Đến khuya, khi năm mươi hộp phấn hương dán nhãn chỉnh tề đã xếp thành từng chồng gọn gàng trên kệ, Uyển Dao đứng lùi lại ngắm nhìn thành quả cả một ngày dài, trong lòng dâng lên một cảm giác mãn nguyện chưa từng có.

Kiếp trước, nàng vẫn luôn một mình đóng gói, một mình dán nhãn, một mình gánh hết mọi công đoạn cho tới khi kiệt sức. Kiếp này, chỉ mới ngày thứ chín làm dâu, nàng đã có bốn vị anh chồng, mỗi người theo một cách riêng, lặng lẽ đứng về phía mình.

“Ngày mai.” Nàng khẽ nói, nhìn dãy hộp phấn hương xếp ngay ngắn trên kệ, ánh đèn dầu hắt lên từng nét chữ triện của Tứ ca lấp lánh như dát vàng. “Ngày mai Yên Dao Các sẽ mở cửa.”

Ngoài kia, đêm cuối thu trở gió, nhưng trong gian tiệm nhỏ, không ai thấy lạnh.