Cả Nhà Đều Muốn Cưng Muội Út
Chương 10: Khai trương Yên Dao Các
Trời vừa hửng sáng, phố Đông Thị đã rộn ràng tiếng người qua lại, tiếng rao hàng lảnh lót vọng từ đầu phố tới cuối phố. Uyển Dao đứng trước cửa Yên Dao Các, tay khẽ vuốt lại tấm biển hiệu do Tứ ca đích thân vẽ, nét chữ triện cổ kính cùng nhành hoa quế cách điệu như đang khoe sắc dưới ánh nắng sớm. Năm mươi hộp phấn hương xếp ngay ngắn trên kệ, mỗi hộp một nhãn dán tinh tế, hương thơm dịu nhẹ thoang thoảng lan ra tận ngoài cửa.
“Hôm nay là ngày trọng đại.” Ông lão chưởng quầy đứng bên cạnh, giọng run run vì xúc động, hai tay xoa vào nhau không ngớt. “Hai mươi năm lão nô coi tiệm, chưa từng thấy Yên Dao Các được sửa sang tươm tất, hàng hoá đầy đặn thế này.”
Uyển Dao mỉm cười, trong lòng cũng có chút hồi hộp không kém. Nàng liếc sang bên kia đường, Linh Hương Đường vẫn mở cửa như thường lệ, nhưng tên quản sự đứng trước cửa lại nhìn sang phía nàng với ánh mắt dò xét, môi mím chặt thành một đường thẳng khó chịu.
Vừa đúng giờ Thìn, cánh cửa Yên Dao Các chính thức mở toang, tấm rèm che kệ hàng được vén lên, để lộ ra những hộp phấn hương xếp thành hàng lối gọn gàng như một bức tranh nhỏ. Vài người qua đường tò mò dừng chân, đưa mắt nhìn vào, có người còn chưa dám bước hẳn vào trong, chỉ đứng ngoài cửa ngó nghiêng.
“Mời các vị vào xem thử, không mua cũng không sao.” Uyển Dao chủ động lên tiếng, giọng nhẹ nhàng mà thân thiện, tay mở nắp một hộp phấn hương đưa ra trước. “Đây là sáp dưỡng da hoa nhài, tự tay tiểu phụ điều chế, các vị cứ thử thoa lên tay xem có hợp không.”
Một vị phu nhân trung niên ăn mặc gấm vóc, có lẽ là thê tử của một vị quan nào đó trong triều, tò mò bước tới, đưa ngón tay chấm thử một chút sáp thoa lên mu bàn tay. Chỉ trong khoảnh khắc, gương mặt bà ta thoáng biến sắc, mắt mở to đầy kinh ngạc.
“Mịn quá…” Bà ta lẩm bẩm, xoa xoa mu bàn tay, ánh mắt không rời khỏi vùng da vừa thoa sáp. “Ta dùng qua không ít loại phấn son đắt tiền, chưa từng thấy thứ nào thẩm thấu nhanh mà không hề bết dính như vậy, lại còn thơm dịu, không nồng gắt như hương liệu thường thấy.”
Có người mở đầu, những vị khách khác cũng dạn dĩ hơn hẳn, lần lượt bước vào thử. Uyển Dao không vội chèo kéo, chỉ kiên nhẫn giải thích từng chút một, từ cách sáp ong giữ ẩm, đến việc hoa nhài được chọn lọc kỹ càng ra sao, giọng điệu tự tin mà không khoa trương, như một chuyên gia thực thụ đang giới thiệu tâm huyết của mình chứ không phải một kẻ bán hàng chào mời.
Chưa đầy nửa canh giờ, tiếng bàn tán trầm trồ đã lan ra cả một đoạn phố. Người này kéo người kia, kẻ tò mò đứng ngoài cũng dần chen chân vào trong, gian tiệm nhỏ vốn thênh thang bỗng chốc chật kín người.
Bên kia đường, tên quản sự Linh Hương Đường đứng nhìn cảnh tượng ấy, sắc mặt càng lúc càng khó coi. Hắn nghiến răng quay vào trong, chẳng bao lâu sau, từ trong con hẻm nhỏ cạnh tiệm, năm sáu gã đàn ông vai u thịt bắp, ăn mặc lôi thôi, mặt mày bặm trợn lừ lừ tiến về phía Yên Dao Các, cố tình chen lấn xô đẩy đám đông đang xem hàng.
“Tránh ra, tránh ra!” Một gã to con nhất hùng hổ lên tiếng, cánh tay quơ ngang khiến mấy hộp phấn trên kệ suýt rơi xuống đất. “Cái tiệm rách nát này bán hàng giả, các vị đừng có bị lừa!”
Uyển Dao khựng lại một thoáng, nhưng nàng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, đứng thẳng người chắn trước kệ hàng, ánh mắt không chút nao núng nhìn thẳng vào gã đàn ông kia.
“Hàng thật hàng giả, các vị khách quan tự có mắt nhìn, tự tay thử qua.” Nàng nói, giọng tuy nhỏ nhẹ nhưng từng chữ đều rõ ràng dứt khoát. “Nếu các người không mua thì xin mời ra ngoài, đừng làm phiền người khác.”
“Không mua thì đập!” Gã to con kia gầm lên, giơ tay định hất đổ cả một hàng kệ trưng bày.
Ngay khoảnh khắc bàn tay thô kệch của hắn sắp chạm tới mép kệ, một bàn tay khác đã nhanh như chớp chộp chặt lấy cổ tay hắn, siết chặt đến mức xương cốt kêu răng rắc. Người vừa ra tay chẳng phải ai xa lạ, chính là một vị “khách hàng” vừa mới đứng lẫn trong đám đông từ nãy đến giờ, dáng người cao lớn, mặc thường phục giản dị, tay còn cầm một hộp phấn hương ra vẻ đang ngắm nghía kỹ lưỡng.
Gã to con giật mình quay phắt lại, chưa kịp phản ứng gì đã cảm thấy cả cánh tay tê rần, đau đến mức mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Hắn ngước lên nhìn, chỉ thấy một đôi mắt sắc như dao đang nhìn thẳng vào mình, lạnh lẽo đến mức khiến hắn quên mất cả việc kêu la.
“Ta chỉ là một khách hàng bình thường, đến mua chút hương phấn cho muội muội mình.” Người đó cất giọng, âm điệu bình thản nhưng ẩn chứa sát khí khiến cả đám lưu manh còn lại lập tức chững người, không dám nhúc nhích. “Chẳng qua khách hàng bình thường như ta, hôm nay xem chừng đụng phải chuyện không bình thường rồi.”