Cả Nhà Đều Muốn Cưng Muội Út
Chương 11: Sự bảo vệ bá đạo của nhà chồng
Gã to con bị siết chặt cổ tay, đau đến mức mặt mày tái mét, còn chưa kịp la lên tiếng nào đã bị Tam ca nhấc bổng cả người lên như xách một con gà, hai chân đá loạn xạ trong không khí mà chẳng chạm được xuống đất.
“Đập phá tiệm của muội muội ta?” Tiêu Vân Dã cười lạnh, giọng vang khắp cả một đoạn phố, tay vẫn túm chặt sau gáy gã kia không chút nương tay. “Được, để ta cho ngươi nếm thử cảm giác bị đập trước.”
Nói đoạn, huynh ấy xoay người ném thẳng gã to con ra giữa đường, thân hình to lớn kia lăn lông lốc mấy vòng trên nền đất, húc phải một gánh hàng rong khiến rau củ văng tung tóe khắp nơi. Đám lưu manh còn lại thấy đồng bọn bị quăng đi nhẹ nhàng như quăng một bao gạo, mặt cắt không còn giọt máu, chưa kịp phản ứng gì đã bị Tam ca lần lượt túm cổ áo lôi ra ngoài, ném vào nhau chồng chất thành một đống trước cửa tiệm đối diện.
“Còn ai muốn thử tay nghề của Tam gia không?” Huynh ấy phủi phủi tay, ánh mắt sắc lẻm quét qua từng gã, giọng vẫn nhàn nhạt như thể vừa làm một chuyện nhỏ nhặt chứ chẳng phải vừa quật ngã sáu bảy người đàn ông vai u thịt bắp.
Đám lưu manh bò dậy, không ai còn dám ho he nửa lời, cắm đầu chạy thục mạng về phía con hẻm nhỏ, thậm chí có gã còn quên cả giày rơi lại giữa đường.
Đám đông xem hàng trước đó còn đang sợ hãi né tránh, giờ chứng kiến cảnh tượng ấy đều trầm trồ bàn tán, ánh mắt nhìn Tam ca vừa kinh ngạc vừa nể phục. Uyển Dao đứng sau kệ hàng, tim còn đập thình thịch, nhưng khi thấy huynh ấy quay lại, gương mặt lạnh lùng khi nãy bỗng dịu hẳn đi, chỉ còn lại vẻ quan tâm lộ liễu.
“Không sao chứ?” Tam ca bước tới, cúi xuống nhìn kỹ khuôn mặt nàng, “Có bị chúng nó dọa sợ không?”
“Muội không sao.” Uyển Dao lắc đầu, khóe miệng không nhịn được cong lên. “Chỉ là không ngờ tam ca lại xuất hiện đúng lúc như vậy.”
“Đại ca dặn ta để mắt tới muội cả ngày hôm nay, sợ có kẻ dám gây sự.” Huynh ấy nói tỉnh bơ, tay vươn ra chỉnh lại một hộp phấn hương bị xô lệch trên kệ, động tác thô vụng nhưng lại cẩn thận lạ thường. “Xem ra đại ca đoán không sai.”
Đúng lúc ấy, từ đầu phố vọng lại tiếng vó ngựa dồn dập, một đội binh lính mặc giáp chỉnh tề, cờ hiệu Trấn Quốc Tướng quân phủ tung bay trong gió, do đích thân Tiêu Vân Hải dẫn đầu, tiến thẳng tới trước cửa Yên Dao Các. Cả đoạn phố lập tức im bặt, ai nấy đều dạt sang hai bên nhường đường.
Nhị ca xuống ngựa, dáng vẻ ung dung nhàn nhã như đang đi dạo phố chứ chẳng phải vừa điều cả một đội binh mã tới. Huynh ấy đứng giữa đường, cất giọng sang sảng đủ để cả khu phố nghe rõ từng chữ.
“Yên Dao Các là sản nghiệp của phủ Trấn Quốc Tướng quân, do đích thân ngũ thiếu phu nhân đứng tên kinh doanh.” Tiêu Vân Hải nói, tay chỉ thẳng vào tấm biển hiệu do Tứ ca vẽ, giọng điệu bình thản mà đầy uy lực. “Từ hôm nay, kẻ nào dám gây sự, phá hoại, hay buông lời vu khống tiệm này, xem như đang khiêu khích quân gia, tội danh khép vào phá rối trị an biên trấn, chiếu theo quân pháp mà xử.”
Câu nói vừa dứt, cả đám đông xì xào bàn tán, ánh mắt hướng về phía Linh Hương Đường bên kia đường không giấu nổi vẻ dò xét. Tên quản sự đứng trong cửa tiệm đối diện mặt mày tái mét, vội vàng thụt lùi vào trong, không dám ló mặt ra thêm nửa khắc.
“Nhị ca…” Uyển Dao có chút ngỡ ngàng trước cách xử lý rắn rỏi hiếm thấy này của huynh ấy. “Như vậy có phải hơi quá không?”
“Không quá đâu.” Tiêu Vân Hải khẽ cười, giọng lại trở về vẻ nhàn nhạt thường ngày, đưa mắt nhìn quyển sổ nợ dày cộp trong tay như đang tính toán gì đó. “Ta đã tính rồi, dọa một lần cho chắc, còn hơn để mai kia lại có kẻ khác nhân cơ hội quấy nhiễu, phiền phức thêm. Với lại…” Huynh ấy ngừng lại, liếc mắt về phía đám lưu manh vừa bị đuổi chạy, “tiền thuê đám du côn kia, chắc chắn từ túi Linh Hương Đường mà ra, ta đã cho người ghi sổ đầy đủ, để tính sổ sau.”
Đội binh lính đứng dàn hàng hai bên cửa tiệm, không ai dám lại gần quấy phá thêm nữa. Tin tức Yên Dao Các có quân gia bảo kê lan nhanh như gió, chẳng mấy chốc cả phố Đông Thị ai ai cũng biết, khách khứa vì thế mà càng thêm yên tâm ghé vào xem hàng, không còn e dè ngó trước ngó sau như lúc sáng.
Buổi sáng hỗn loạn qua đi, gian tiệm nhỏ lại càng lúc càng đông nghịt người, tiếng trả giá, tiếng khen ngợi, tiếng hộp phấn va vào nhau lách cách không ngớt. Uyển Dao tất bật đứng sau quầy, tay thoăn thoắt gói hàng, miệng không ngừng giải thích công dụng từng loại sáp thơm cho hết vị khách này đến vị khách khác, mồ hôi lấm tấm trên trán mà nàng cũng chẳng buồn lau.
Đến khi mặt trời đứng bóng, cái bụng đói cồn cào mới khiến nàng chợt nhận ra mình vẫn chưa được miếng cơm nào vào bụng. Nàng định bụng tranh thủ lúc vãn khách sẽ ăn tạm cái bánh bao nguội để trong góc bàn, nhưng vừa quay đầu lại đã thấy thêm ba bốn vị khách bước vào, đành lại tiếp tục cắm cúi bán hàng, quên bẵng luôn chuyện ăn uống.
Một bóng người cao lớn khoác chiến bào bụi đường lặng lẽ bước tới trước cửa tiệm từ lúc nào, đứng lẫn trong đám đông quan sát nàng hồi lâu mà không lên tiếng. Đến khi vị khách cuối cùng rời đi, gian tiệm tạm thời vắng người, Tiêu Vân Trình mới bước hẳn vào trong, ánh mắt dừng lại trên gương mặt hốc hác vì mệt của nương tử, không giấu nổi vẻ xót xa.
“Nàng chưa ăn gì cả sao?” Chàng hỏi, giọng trầm thấp, tay đã đưa ra đỡ lấy chiếc hộp gỗ đang chực rơi khỏi tay nàng.
Uyển Dao giật mình ngẩng lên, thấy phu quân đứng trước mặt mới sực nhớ ra cả buổi trưa mình chưa hề động đũa, bụng đói đến mức giờ mới cảm nhận được rõ ràng, khẽ cười gượng gạo.
“Muội… mải bán hàng quá nên quên mất.” Nàng đáp, giọng có chút ngượng ngùng.
Tiêu Vân Trình không nói gì thêm, chỉ khẽ cau mày, rồi không đợi nàng kịp phản ứng đã đưa tay bế thốc nàng lên, bước thẳng ra phía sau tiệm, nơi có chiếc bàn nhỏ ông lão chưởng quầy vẫn dùng để ăn cơm.
“Đại ca, tam ca đều dặn ta để ý nàng, vậy mà để nàng đói cả buổi trưa không ai hay biết.” Chàng đặt nàng ngồi xuống ghế, giọng trách móc bản thân nhiều hơn là trách nàng, tự tay mở hộp cơm mang theo, múc từng thìa canh nóng hổi đưa tới miệng nàng. “Từ nay, dù có bận đến đâu, giờ ngọ cũng phải dừng lại ăn cơm, ta sẽ dặn người mang cơm tới tận nơi, không có chuyện để nàng nhịn đói như thế này nữa.”
Uyển Dao nhìn ánh mắt lo lắng không giấu diếm của phu quân, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Nàng ngoan ngoãn há miệng nhận lấy thìa canh, hương vị đơn giản mà đậm đà lan tỏa khắp cơ thể, xua tan hết cả cơn mệt nhọc dồn nén từ sáng đến giờ.
“Được rồi, phu quân đừng lo nữa.” Nàng nói, giọng nhỏ nhẹ mà chứa đầy sự yên tâm. “Hôm nay là ngày đầu đông khách quá, muội mải vui nên quên mất thời gian thôi.”
“Đông khách là chuyện tốt.” Tiêu Vân Trình khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi gương mặt nàng, “Nhưng nàng nhớ kỹ, sức khỏe của nàng mới là chuyện ta quan tâm nhất, tiệm buôn có ế thêm vài ngày cũng chẳng sao.”
Ngoài kia, nắng trưa vẫn chan hòa trên phố Đông Thị, tiếng người qua lại vẫn rộn ràng không dứt, nhưng trong góc bếp nhỏ sau tiệm Yên Dao Các, chỉ có tiếng thìa canh khe khẽ chạm vào bát, cùng ánh mắt dịu dàng của một người tướng quân trẻ tuổi đang dành trọn cho nàng dâu út của Tiêu gia.