Cả Nhà Đều Muốn Cưng Muội Út
Chương 12: Nước hoa hương trầm ra đời
Sau bữa cơm trưa hôm ấy, Uyển Dao vẫn giữ thói quen ngồi bên khung cửa sổ sau tiệm mỗi tối, tay cầm cuốn sổ nhỏ ghi chép lại từng ý tưởng chợt lóe lên trong ngày. Nàng lật lại vài trang trước, ánh mắt dừng lại ở dòng chữ nguệch ngoạc viết vội cách đây mấy hôm, khi phu quân vừa từ biên ải trở về.
Hôm đó, lúc chàng ôm nàng vào lòng, giữa hơi ấm mừng rỡ đoàn tụ, nàng vẫn ngửi thấy phảng phất trên người chàng một mùi bụi đường lẫn mồ hôi khô, mùi sắt lạnh của binh khí, mùi khói lửa chiến trường vương vấn không tan hết dù đã tắm gội kỹ càng. Mùi ấy không khó chịu, nhưng lại khiến lòng nàng hơi nhói, như đang chạm vào những gian khổ mà chàng đã âm thầm chịu đựng suốt bao tháng ngày xa cách.
“Nếu có một loại hương thơm nào đó, vừa che được mùi mệt nhọc, vừa khiến người ta cảm thấy yên tâm mỗi khi ngửi thấy thì tốt biết mấy.” Nàng lẩm bẩm một mình, ngón tay gõ nhẹ lên trang giấy.
Ý nghĩ ấy cứ vương vấn mãi trong đầu, đến tối hôm sau, khi đang sắp xếp lại góc nguyên liệu trong kho, ánh mắt nàng vô tình lướt qua hũ trầm hương nhỏ ông lão chưởng quầy cất kỹ trong góc tủ, món quý duy nhất còn sót lại từ thời mẫu thân chồng còn buôn bán phát đạt.
“Đây là trầm hương thượng hạng, phu nhân xưa dùng để xông phòng những dịp lễ tết trọng đại.” Ông lão giải thích khi thấy nàng cầm hũ gỗ lên ngắm nghía, giọng có chút tự hào lẫn tiếc nuối. “Từ ngày phu nhân mất, chẳng còn ai biết dùng thứ này cho phải cách, cứ để không mãi trong kho.”
Uyển Dao mở nắp hũ, một làn hương trầm ấm nồng, sâu lắng lập tức lan tỏa, len vào từng hơi thở. Mùi hương ấy có gì đó vững chãi, an định, như tiếng bước chân người trở về sau một chặng đường dài. Nàng nhắm mắt lại, để tâm trí trôi theo từng lớp hương, bỗng nhiên một ý tưởng lóe lên rõ ràng trong đầu.
“Nếu chỉ dùng trầm hương không thì hơi trầm, dễ khiến người ta nặng nề.” Nàng mở mắt, ánh nhìn sáng rực hẳn lên, “Phải thêm chút gì đó thanh mát, để cân bằng lại.”
Nàng lập tức bắt tay vào thử nghiệm ngay trong đêm đó. Trầm hương được nghiền mịn, ngâm cùng rượu thuốc theo tỉ lệ nàng tự tính toán, sau đó chưng cất chậm rãi qua lửa nhỏ để giữ trọn vẹn hương thơm mà không bị nồng gắt. Nàng thêm vào một chút tinh dầu bạc hà chiết xuất từ lá bạc hà tươi hái sau vườn, cùng vài giọt tinh dầu quế thanh cho hương thêm phần ấm áp mà không đơn điệu.
Cả đêm ấy, gian bếp nhỏ sau tiệm sáng đèn không tắt, mùi hương trầm quyện lẫn mùi bạc hà the mát lan tỏa khắp không gian, khiến ông lão chưởng quầy đi ngang qua cũng phải dừng chân hít hà mấy lượt, gật gù không ngớt.
Đến gần sáng, khi những giọt dung dịch cuối cùng nhỏ xuống chiếc bình thủy tinh nhỏ, Uyển Dao mới thở phào, đưa bình lên trước mũi khẽ ngửi thử. Mùi hương trầm ấm áp làm nền, phía trên thoảng nhẹ một lớp bạc hà the mát sảng khoái, cả hai hòa quyện với nhau tinh tế đến mức không hề va vấp, chỉ còn lại một cảm giác dễ chịu lan tỏa từ sống mũi xuống tận đáy lòng.
“Được rồi.” Nàng khẽ mỉm cười, ánh mắt ánh lên vẻ mãn nguyện hiếm thấy. “Đây chính là thứ ta cần.”
Nàng chiết dung dịch vào những chiếc chai sứ nhỏ tinh xảo do Tứ ca đặt riêng từ lò gốm quen biết, thân chai trắng ngà điểm vài nét hoa văn mây lam nhàn nhạt, đầu chai gắn một vòi phun sương bằng đồng nhỏ xíu nàng tự tay mài giũa lại cho vừa vặn. Chỉ cần bấm nhẹ, một làn sương mịn tỏa ra, mang theo cả tầng hương trầm lẫn bạc hà cùng lúc.
Sáng hôm sau, Tiêu Vân Trình từ doanh trại ngoài thành trở về, người còn vương chút bụi đường sau buổi luyện binh. Vừa bước qua cửa viện, chàng đã thấy nương tử đứng đợi sẵn, tay cầm một chiếc chai sứ nhỏ, ánh mắt lấp lánh sự chờ mong khó giấu.
“Phu quân, để muội thử cái này cho chàng.” Nàng nói, không đợi chàng kịp hỏi han gì đã nhón chân, bấm nhẹ vòi phun hướng về phía cổ áo chàng.
Một làn sương mờ nhạt phả ra, hương trầm ấm áp lập tức lan tỏa, xen lẫn chút the mát dễ chịu của bạc hà. Tiêu Vân Trình khẽ sững người, hít vào một hơi thật sâu, đôi mày kiếm vốn luôn nhíu lại vì mệt nhọc đường xa bỗng giãn ra trông thấy.
“Đây là…” Chàng cúi đầu, ánh mắt không rời khỏi chiếc chai sứ nhỏ trong tay nàng, giọng có chút ngỡ ngàng. “Mùi gì mà lạ vậy? Vừa thấy quen, lại vừa thấy khác hẳn những loại hương liệu trước giờ ta từng ngửi qua.”
“Nước hoa hương trầm, muội mới điều chế xong đêm qua.” Uyển Dao đáp, giọng đầy tự hào không giấu diếm. “Muội thấy mỗi lần chàng đi hành quân về, trên người luôn vương mùi bụi đường với mồ hôi, nên nghĩ ra thứ này, vừa che được mùi mệt nhọc, vừa giúp tinh thần sảng khoái hơn.”
Tiêu Vân Trình đưa tay áo lên mũi, hít thêm một hơi nữa, cảm giác căng thẳng dồn nén suốt buổi luyện binh dường như tan biến hết theo từng nhịp thở. Mùi trầm hương trầm ổn như đang xoa dịu toàn bộ những mỏi mệt trong cơ thể, còn lớp bạc hà the mát lại khiến đầu óc chàng tỉnh táo hẳn lên, không còn cảm giác nặng nề uể oải như mọi khi.
“Sảng khoái thật.” Chàng khẽ thốt lên, ánh mắt nhìn nương tử tràn đầy kinh ngạc lẫn ngưỡng mộ. “Ta chinh chiến bao năm, dùng qua không ít loại hương liệu ướp y phục của quân doanh, nhưng chưa từng có thứ nào khiến ta cảm thấy dễ chịu đến vậy, vừa mạnh mẽ vừa thanh nhã, không hề nữ tính ủy mị chút nào.”
Discovery Set nước hoa mini Lilith and Eve · có hương gỗ/trầm
279.000đ
Xem chi tiết →“Chàng thích là được rồi.” Uyển Dao cười tít mắt, trong lòng dâng lên niềm vui khó tả. “Muội định làm thêm một mẻ nữa, để chàng mang theo bên người mỗi khi ra trận, dùng lúc mệt mỏi sẽ đỡ hơn nhiều.”
“Không cần đợi ra trận.” Tiêu Vân Trình khẽ lắc đầu, bất chợt vươn tay kéo nàng vào lòng, cằm khẽ tựa lên đỉnh đầu nàng, giọng trầm thấp đầy trân trọng. “Chỉ cần mỗi ngày trở về, ngửi được mùi hương này trên người nàng, ta đã thấy đủ yên lòng rồi.”
Uyển Dao đứng lặng trong vòng tay ấm áp của phu quân, mùi trầm hương thoang thoảng quyện giữa hai người, cả gian viện nhỏ như cũng chìm trong một tầng không khí dịu dàng khó tả. Nàng chợt nghĩ, có lẽ đây mới chính là thứ hương thơm quý giá nhất mà nàng từng điều chế được, không phải vì kỹ thuật tinh xảo hay nguyên liệu đắt tiền, mà vì nó mang theo cả tấm lòng nàng gửi gắm vào từng giọt hương nhỏ.