Cả Nhà Đều Muốn Cưng Muội Út
Chương 13: Bình dầu bị đánh tráo
Ba ngày sau khi nước hoa hương trầm ra mắt, tiếng lành đồn xa, khách khứa tìm tới Yên Dao Các mỗi lúc một đông, có người còn từ tận phía tây thành lặn lội tới chỉ để hỏi mua bằng được một chai. Uyển Dao bận đến mức tay chân không ngơi nghỉ, nhưng trong lòng lại thấy vui hơn bao giờ hết, cảm giác được người khác tin tưởng chọn mặt hàng mình dồn tâm huyết làm ra, còn quý giá hơn cả bạc nén.
Đang giữa lúc tiệm đông khách nhất, một tiếng thét chói tai bỗng vang lên từ phía cửa, cắt ngang mọi âm thanh náo nhiệt.
“Đồ hại người! Ta chỉ thoa thử một chút phấn hương của tiệm này mà cả má đã sưng đỏ lên thế này đây!”
Một phụ nữ trung niên ăn mặc gấm vóc chải chuốt xông thẳng vào giữa tiệm, tay giơ cao một má đỏ ửng, giọng the thé đủ để cả phố Đông Thị nghe rõ. Khách khứa trong tiệm giật mình dạt ra hai bên, ánh mắt đổ dồn về phía Uyển Dao, có người bắt đầu xì xào bàn tán, vẻ nghi ngại hiện rõ trên mặt.
“Phu nhân bình tĩnh, để ta xem thử.” Uyển Dao bước tới, giọng vẫn giữ được vẻ điềm đạm dù trong lòng đã dấy lên linh cảm chẳng lành. Nàng đưa mắt nhìn kỹ vết đỏ trên má người phụ nữ, rồi hỏi. “Phu nhân dùng loại phấn hương nào, mua từ bao giờ, có thể cho ta xem hộp phấn được không?”
“Đây, mới mua sáng nay!” Người phụ nữ ném phịch một hộp sứ nhỏ lên quầy, vẫn không ngớt lời trách mắng.
Uyển Dao cầm hộp phấn lên, chưa mở nắp đã khẽ cau mày. Sáp niêm phong quanh miệng hộp, thứ nàng luôn tự tay ấn dấu triện Yên Dao Các lên mỗi khi đóng gói, giờ có một vết nứt mờ chạy dọc mép, không phẳng phiu như thường lệ. Nàng mở nắp, đưa lên mũi hít nhẹ một hơi, đôi mày kiếm thanh tú khẽ nhíu chặt lại.
Không phải hương hoa lê và cam thảo nàng vẫn dùng làm nền cho dòng phấn hương này. Trong lớp phấn trắng mịn ấy còn lẫn một mùi hăng nồng khó chịu, sắc gắt như có pha thêm thứ gì đó không nên có, hoàn toàn xa lạ với công thức nàng đã tự tay điều chế cả trăm lần không sai lệch.
“Đây không phải phấn hương do Yên Dao Các bán ra.” Nàng ngẩng đầu, giọng bình tĩnh nhưng chắc nịch, không hề nao núng. “Sáp niêm phong bị cạy ra rồi gắn lại, mép không khớp như bản gốc. Bên trong còn trộn thêm một vị hăng gắt, ta chưa từng dùng thứ này trong bất cứ công thức nào của mình.”
“Ngươi vu oan!” Người phụ nữ trừng mắt, nhưng ánh mắt lại có chút chao đảo thoáng qua, “Ta mua ở đây, dùng ở đây, không đổ lỗi cho ngươi thì đổ lỗi cho ai?”
Đúng lúc không khí căng thẳng tột độ, Tiêu Vân Dã từ ngoài cửa xăm xăm bước vào, dáng vẻ vốn đã to lớn nay lại càng thêm áp bức khi đứng chắn ngay sau lưng muội muội. Tam ca đưa mắt lướt một vòng, ánh nhìn dừng lại đúng chỗ bàn tay người phụ nữ đang siết chặt vạt áo, ngón tay run nhẹ không giấu nổi.
“Ngươi run cái gì?” Huynh ấy hỏi thẳng, giọng lạnh tanh. “Nếu thật sự bị hại, sao không đi tìm đại phu trước, lại chạy thẳng đến đây gào lên giữa đám đông cho thiên hạ cùng nghe?”
Người phụ nữ cứng họng, mặt mày dần biến sắc, lùi lại nửa bước theo bản năng.
“Ta còn nhớ.” Uyển Dao chợt lên tiếng, ánh mắt sắc bén hẳn lên, “sáng nay phu nhân đây có ghé qua, nhưng chỉ đứng xem chứ chưa hề mua gì cả, chưởng quầy có thể làm chứng. Hộp phấn này, phu nhân lấy từ đâu ra?”
Ông lão chưởng quầy đứng bên cạnh gật đầu lia lịa, xác nhận chắc nịch. Cả đám đông xung quanh lập tức nhao nhao lên tiếng, ánh mắt nhìn người phụ nữ kia đã đổi khác hẳn, từ thương cảm chuyển sang nghi hoặc.
“Là… là ta mua ở một sạp nhỏ ngoài kia, nói là hàng của Yên Dao Các bán dư ra!” Người phụ nữ cuống quýt chống chế, giọng đã run rẩy hẳn.
“Sạp nào?” Tiêu Vân Dã bước lên một bước, bóng người đổ xuống trùm cả lên người bà ta. “Dẫn ta đi xem thử, hay là để ta tự đoán, cái sạp đó có phải nằm ngay trước cửa Linh Hương Đường không?”
Câu hỏi vừa buông ra, gương mặt người phụ nữ trắng bệch hẳn đi, không còn nói nổi thêm lời nào, chỉ biết cúi gằm mặt, chân tay luống cuống muốn tìm đường lui. Đám đông chứng kiến toàn bộ sự việc, ai nấy đều đã hiểu ra tám chín phần, tiếng bàn tán rôm rả nổi lên khắp tiệm, không ít người còn quay sang trấn an Uyển Dao, trách móc kẻ vu khống không tiếc lời.
Tam ca chẳng buồn dài dòng, chỉ vẫy tay ra hiệu cho hai gia đinh theo sau áp giải người phụ nữ đi thẳng đến nha môn, còn tự mình quay lại phủ báo tin cho phụ thân biết ngay trong chiều hôm ấy.
Tối đến, khi Uyển Dao còn đang ngồi tính sổ trong phòng, dọn dẹp lại quầy hàng sau một phen náo động, thì Trấn Quốc Lão Tướng quân Tiêu Hùng đích thân tìm đến, dáng vẻ oai nghiêm thường ngày giờ lại mang theo chút gì đó hiền hòa hiếm thấy.
“Nghe Tam nhi kể lại, con nhỏ nhà mình hôm nay bình tĩnh lắm, một câu vạch trần cả âm mưu, không hề luống cuống.” Lão tướng quân ngồi xuống ghế, vuốt chòm râu, ánh mắt nhìn nàng đầy vẻ hài lòng. “Cái mũi này, quả thật là báu vật trời ban, gả về Tiêu gia nhà ta đúng là phúc phần của cả nhà.”
“Cha quá khen rồi.” Uyển Dao cúi đầu, khóe miệng không nhịn được cong lên. “Cũng nhờ tam ca xuất hiện đúng lúc, nếu không con e là còn phải vất vả giải thích thêm hồi lâu.”
“Con không cần khiêm tốn.” Tiêu Hùng khoát tay, từ trong ống tay áo lấy ra một chiếc hộp gấm nhỏ, đặt ngay ngắn trước mặt nàng. “Đây là món lão phu cất trong khố phòng đã lâu, định bụng để dành tặng cho cháu dâu nào biết điều, nay thấy con xứng đáng nhất.”
Uyển Dao mở hộp gấm, bên trong là một cây trâm bạc chạm hình hoa mai tinh xảo, ánh bạc lấp lánh dưới ánh nến, từng cánh hoa mảnh mai như thật, đầu trâm còn đính thêm chùm tua rua nhỏ rung rinh theo từng cử động.
Trâm cài tóc bạc phối tua rua · phụ kiện cô dâu áo dài
110.000đ
Xem chi tiết →“Cha…” Nàng ngẩng đầu, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó gọi thành tên, vừa ấm áp vừa có chút nghẹn ngào. “Món này quý giá quá, con không dám nhận.”
“Có gì mà không dám.” Tiêu Hùng cười lớn, giọng vang cả gian phòng, “Trong nhà ta, ai làm được việc, ai giữ được danh dự cho cả phủ Trấn Quốc Tướng quân, người đó xứng đáng được thưởng. Huống hồ con còn là dâu út, cả nhà năm anh em nhà này đều thương con nhất, món quà nhỏ này có đáng là bao.”
Uyển Dao cầm cây trâm bạc trong tay, lòng bàn tay ấm dần lên theo hơi ấm từ những ngón tay mình. Nàng chợt nghĩ, kiếp trước một mình bươn chải giữa chốn thương trường khắc nghiệt, chưa từng có ai đứng ra bảo vệ mình mỗi khi gặp chuyện bất công. Còn kiếp này, chỉ một lần bị vu oan giữa phố đông, đã có cả nhà chồng đứng ra xử lý gọn gàng, còn tặng thêm một món quà quý để an ủi tấm lòng.
“Con cảm ơn cha.” Nàng khẽ cúi đầu, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng chứa đầy chân thành. “Con sẽ cố gắng làm cho Yên Dao Các ngày càng vững vàng hơn, không phụ tấm lòng của cả nhà.”
Ngoài song cửa, ánh trăng đêm ấy sáng trong lạ thường, rọi xuống cây trâm bạc trong tay nàng một lớp ánh sáng dịu dàng, như đang âm thầm chứng giám cho một mối duyên phận ấm áp, nơi một cô gái từng đơn độc giữa kiếp trước, nay đã tìm được cả một gia đình sẵn sàng che chở cho mình.