Cả Nhà Đều Muốn Cưng Muội Út
Tác giả: An Miên Miên
Đại tướng quân chống gậy đứng trước cửa tiệm hương phấn, trừng mắt nhìn đám công tử bột đang vây quanh nàng dâu nhỏ: Đứa nào dám bắt nạt dâu út nhà ta? Ba gã anh chồng lực lưỡng lập tức rút kiếm bản to cắm phập xuống đất, hộ tống nàng dâu nhỏ Thẩm Uyển Dao đi bán nước hoa hương trầm. Phu quân trẻ tuổi đứng phía sau khẽ ôm lấy eo nàng, dâng lên chiếc kẹp tóc bươm bướm ngọc lấp lánh rồi thì thầm: Nương tử, hôm nay mệt rồi, chúng ta về nhà thôi. Ai ngờ tiệm hương nhỏ bé ấy lại khiến cả kinh thành chú ý: thánh chỉ tiến cung, danh hiệu Đệ Nhất Nữ Thương Nhân, rồi kéo theo con mắt ghen ghét của Linh Hương Đường, thế lực giấu mặt thao túng ngành hương phấn kinh thành hai mươi năm. Hàng bị cướp giữa đường, phấn giả tung ra hãm hại danh tiếng, một lô nước hoa tiến cống bị tráo đổi khiến nàng suýt mang tội khi quân trước mặt hoàng đế. Nhưng phía sau nàng luôn có cả nhà họ Tiêu, năm người đàn ông một lòng che chở, không để dâu út một mình đối mặt sóng gió. Và khi ngũ thiếu gia phi ngựa ba ngày ba đêm trở về giữa đêm nguy biến, ai cũng hiểu, đây là chuyện của một mái nhà nhất quyết không để con gái nhỏ của mình chịu thiệt.
Mùi sáp ong nóng chảy quyện với mùi giấy đỏ mới dán còn vương chút hồ nếp, thoang thoảng thêm một tầng hương hoa quế khô cất trong rương lâu ngày. Thẩm Uyển Dao ngửi thấy tất cả những điều đó trước khi nàng kịp mở mắt, đầu đau như búa bổ, mỗi nhịp đập đều dội thẳng vào thái dương.
Nàng nằm im một lúc, để cơn đau dịu bớt, rồi mới từ từ hé mắt.
Trên đầu là một tấm màn hỷ màu đỏ thêu chỉ vàng, hình đôi uyên ương quấn quýt bên nhành sen. Ánh nắng xuyên qua lớp lụa mỏng, nhuộm cả căn phòng thành một sắc hồng ấm áp như đang ngồi trong lòng một quả đào chín. Bốn phía tường dán giấy hỷ song hỷ đỏ thắm, trên bàn trang điểm còn bày một đôi nến long phụng đã cháy gần hết, sáp đỏ đọng thành giọt dài như nước mắt đông cứng.
Đây không phải căn hộ hai mươi lăm mét vuông của nàng ở tầng mười hai chung cư cũ, nơi lúc nào cũng phảng phất mùi tinh dầu thử nghiệm và mùi cà phê nguội trong cốc để quên trên bàn làm việc ba ngày liền.
Uyển Dao ngồi bật dậy, động tác quá nhanh khiến đầu nàng choáng váng thêm một vòng. Nàng đưa tay ôm lấy trán, và chính động tác ấy khiến một dòng ký ức xa lạ mà quen thuộc ùa vào đầu nàng, dồn dập như nước vỡ đê.
25/25 chương • ~35K chữ • ~3h đọc • — Full
Mục lục
Chương 1–10 (10 chương)
- Chương 1: Tân Nương Tử Của Phủ Tướng Quân
- Chương 2: Món quà gặp mặt đầy vàng ngọc
- Chương 3: Tiêu gia toàn nam đinh thô lỗ
- Chương 4: Suýt đánh nhau vì một đĩa sườn
- Chương 5: Yên Dao Các hoang tàn
- Chương 6: Một câu vạch trần cả tiệm
- Chương 7: Cái mũi không biết nói dối giữa chợ đông
- Chương 8: Mẻ hương đầu tiên giữa đêm khuya
- Chương 9: Bốn vị ca ca, bốn kiểu quan tâm
- Chương 10: Khai trương Yên Dao Các
Chương 11–20 (10 chương)
- Chương 11: Sự bảo vệ bá đạo của nhà chồng
- Chương 12: Nước hoa hương trầm ra đời
- Chương 13: Bình dầu bị đánh tráo
- Chương 14: Thánh chỉ từ hoàng cung
- Chương 15: Chuyến dã ngoại ngoài thành
- Chương 16: Sóng gió dồn dập
- Chương 17: Mỗi người một manh mối
- Chương 18: Lão Tướng Quân Ra Mặt
- Chương 19: Ngày Tiễn Biệt
- Chương 20: Xưởng Hương Gặp Biến