Cả Nhà Đều Muốn Cưng Muội Út

Chương 21: Đoàn Hàng Gặp Cướp Giữa Đường

Chuyện hũ sáp giả lắng xuống chưa được ba ngày, Uyển Dao đã nhận được tin báo từ thương đoàn quen thuộc: chuyến trầm hương thượng hạng nàng đặt mua tận phương Nam, dự tính cập bến kinh thành trong vài hôm tới để kịp mẻ hàng mới, bỗng dưng bặt vô âm tín giữa đường, liên lạc thường lệ cũng đứt hẳn.

“Không lẽ lại gặp chuyện?” Nàng đứng trước tấm bản đồ tuyến đường vận chuyển trải trên bàn, ngón tay dừng lại nơi một khúc sông hẻo lánh cách kinh thành hơn trăm dặm, lòng bất an dâng lên từng chút một.

Tam ca Tiêu Vân Dã nghe tin, không đợi ai sai bảo đã tự mình điểm hơn hai mươi thân binh, ngựa chưa kịp thắng yên đã sốt ruột giục giã. “Muội ở nhà lo liệu tiệm, chuyện ngoài đường để ta lo. Đoàn hàng của muội mà có chuyện, ta còn mặt mũi nào ngồi yên trong phủ.”

“Tam ca cẩn thận, đừng liều lĩnh.” Uyển Dao dặn với theo, trong lòng vừa cảm kích vừa lo lắng khôn nguôi.

Huynh ấy chỉ vung tay cười lớn, phóng ngựa đi ngay giữa buổi trưa nắng gắt.

Mãi đến chạng vạng tối, tin tức mới truyền về phủ, khiến cả nhà thắt tim: đoàn hàng quả nhiên bị một toán cướp dùng thuyền nhỏ áp sát ngay khúc sông vắng, khác hẳn cách chặn đường trên bộ lần trước, ra tay có tổ chức, không giống phường cướp vặt tầm thường mà như đã được sắp đặt kỹ càng từ trước, nhắm thẳng vào số trầm hương quý giá chứ chẳng buồn ngó ngàng tới những kiện hàng khác trên thuyền.

Tam ca dẫn thân binh xông tới đúng lúc, một trận hỗn chiến nổ ra ngay trên bến sông, đánh đuổi được toán cướp, giữ lại trọn vẹn số hàng, nhưng bản thân huynh ấy cũng lãnh một vết chém nơi cánh tay, máu thấm ướt cả ống tay áo.

“Không sao, chỉ là vết xước ngoài da.” Vân Dã bước vào sảnh, cố tỏ ra nhẹ nhõm, nhưng sắc mặt tái nhợt khiến chẳng ai tin nổi lời huynh ấy nói. “Đám cướp đó đánh không tệ, cầm khí giới cũng có bài bản, chẳng giống loại vô danh tiểu tốt hay chặn đường cướp của khách qua lại.”

Đại phu được mời gấp tới xử lý vết thương, Uyển Dao đứng cạnh nhìn huynh ấy nhăn mặt chịu đau lúc rịt thuốc, lòng đau như cắt, tự trách mình vì món hàng của mình mà khiến ca ca phải đổ máu.

“Đều tại muội, nếu không vì gấp gáp đặt mua nguyên liệu, Tam ca đã chẳng phải mạo hiểm thế này.” Nàng cắn môi, giọng nghẹn lại.

“Nói bậy gì thế.” Vân Dã nhíu mày, dùng tay lành còn lại cốc nhẹ lên trán nàng như thuở còn bé dại, “Ta là ca ca, bảo vệ muội với tài sản của muội vốn là chuyện nên làm, có gì mà phải tự trách. Huống hồ toán cướp kia rõ ràng có kẻ đứng sau xúi giục, nhắm đúng vào đúng thứ đúng lúc, chẳng phải lỗi tại muội nửa phần.”

Đại ca đứng bên, sắc mặt trầm trọng. “Có tổ chức, biết rõ đường đi nước bước của đoàn hàng, lại đúng lúc Ngũ đệ vắng nhà… Linh Hương Đường tuy đứng ngoài cuộc lần này, nhưng khó nói là không nhúng tay.”

“Không chỉ Linh Hương Đường.” Tứ ca trầm giọng, ánh mắt sâu xa. “Toán cướp đó vũ khí tinh xảo, đội hình có phép tắc, ta xem chừng không phải hạng giang hồ vặt vãnh mà quen dùng. Phía sau chuyện này, e là còn có kẻ khác lớn hơn Linh Hương Đường nhiều, chỉ mượn tay bọn họ ra mặt mà thôi.”

Cả sảnh im lặng, ai nấy đều cảm nhận rõ mối nguy đang dần lớn hơn những gì họ tưởng tượng ban đầu.

Thấy Uyển Dao vẫn cắn môi, mắt đỏ hoe nhìn cánh tay băng bó của mình, Vân Dã bèn xua tay, cố ý đổi giọng đùa cợt cho không khí bớt nặng nề. “Thôi đừng nhăn nhó cái mặt như vậy nữa, nhìn xấu lắm, muội mà cứ rầu rĩ thế này, có khi nào Ngũ đệ về lại trách ta không biết chăm em dâu đâu.”

Huynh ấy sai người mang tới một hộp nhỏ vuông vắn, đặt vào tay nàng, ra chiều tự đắc. “Lúc nãy đi ngang phố lớn trước khi về phủ, ta ghé qua tiệm mỹ phẩm nổi tiếng, tiện tay mua cho muội thỏi son này. Tô một chút cho môi có sắc hồng, đừng để mặt mày cứ trắng bệch lo lắng như vậy, người ngoài nhìn vào tưởng phủ Tướng quân bạc đãi con dâu.”

Son bùn Mooekiss chất lì mịn như nhung · tôn da, giữ màu lâu

Son bùn Mooekiss chất lì mịn như nhung · tôn da, giữ màu lâu

139.000đ

Xem chi tiết →

Uyển Dao bật cười giữa hàng nước mắt còn chưa kịp khô, nhận lấy hộp son, lòng ấm áp lạ thường. “Đa tạ Tam ca. Huynh bị thương mà còn nghĩ tới chuyện mua son cho muội.”

“Con gái nhà ta, dù có chuyện gì xảy ra cũng phải xinh đẹp đàng hoàng.” Vân Dã nhún vai, ánh mắt tuy còn chút mệt mỏi vì vết thương nhưng vẫn ánh lên vẻ chiều chuộng quen thuộc. “Chuyện toán cướp kia, để các ca ca lo liệu tiếp, muội chỉ cần yên tâm làm ăn, đừng để đám người sau lưng kia thấy muội sợ hãi mà đắc ý.”

Đêm khuya, trong căn phòng kín đáo phía sau Linh Hương Đường, gã quản sự quỳ rạp báo tin toán người bị đánh lui, không cướp được hàng. Tôn Nguyệt Hà ngồi trên ghế cao, ánh nến hắt bóng dài lên gương mặt lạnh tanh, tay vẫn nhàn nhã xoay chén trà chưa kịp nguội.

“Vô dụng.” Bà ta khẽ đặt chén trà xuống, giọng không gợn chút cảm xúc. “Nhưng cũng không sao, vốn dĩ ta chỉ muốn xem thử phủ Tướng quân phản ứng nhanh chậm ra sao mà thôi, được thua chuyến hàng chẳng quan trọng.” Bà ta hướng mắt về phía cửa sổ, nơi ánh trăng khuyết treo lơ lửng giữa trời đêm. “Đi báo với người bên trên, nói rằng con nhãi đó và cả nhà họ Tiêu, phản ứng đúng như những gì người đã tiên liệu. Đã đến lúc chuẩn bị cho bước cờ cuối cùng.”