Cả Nhà Đều Muốn Cưng Muội Út

Chương 20: Xưởng Hương Gặp Biến

Vân Trình rời kinh chưa đầy ba ngày, sóng gió đã ập tới nhanh hơn Uyển Dao dự liệu. Sáng sớm, quản sự xưởng hương hớt hải chạy về phủ báo tin, mặt mày tái mét, tay còn run run cầm theo một hũ sáp thơm đã bóc dở.

“Thưa thiếu phu nhân, có ba vị khách quen sáng nay tới cửa hàng, nói rằng dùng phấn sáp của xưởng mình xong thì mặt nổi mẩn đỏ, ngứa rát cả đêm không ngủ được.” Ông ta đặt hũ sáp lên bàn, giọng lắp bắp. “Một trong ba vị còn là phu nhân của một vị lang trung khá có tiếng, bà ấy giận dữ lắm, dọa sẽ đồn khắp các phủ đệ trong thành rằng xưởng hương nhà mình bán hàng độc hại.”

Uyển Dao cầm hũ sáp lên, mở nắp ngửi thử, đôi mày khẽ nhíu lại. Mùi hương phảng phất không sai với công thức nàng đã lập, nhưng có một tầng mùi là lạ ẩn dưới lớp hương chính, rất nhẹ, nếu không phải người tinh thông hương liệu như nàng ắt khó lòng nhận ra.

“Đây không phải sáp do xưởng ta pha chế.” Nàng chấm một chút lên đầu ngón tay, xoa nhẹ rồi đưa lên mũi ngửi kỹ lần nữa, giọng trầm xuống. “Có kẻ đã trộn thêm phấn hoàng liên sống vào, thứ này nếu không sao chế đúng cách, bôi lên da dễ gây mẩn ngứa. Công thức của ta xưa nay đều đã qua xử lý kỹ, không đời nào để sai sót như vậy.”

“Vậy… vậy hũ sáp này từ đâu ra?” Quản sự hoang mang hỏi.

“Ba vị khách đó mua ở đâu?” Uyển Dao hỏi ngược lại, ánh mắt đã bình tĩnh trở lại, không còn chút bối rối ban đầu.

“Nghe nói không mua trực tiếp tại cửa hàng, mà do một người bán dạo mang tới tận phủ, nói là hàng mới của xưởng ta, giá lại rẻ hơn thường lệ nên các vị phu nhân ham rẻ mua về dùng thử.” Quản sự đáp, càng nói càng thấy rõ vấn đề. “Chẳng lẽ…”

“Chẳng lẽ có kẻ mượn danh xưởng ta, làm hàng giả rồi tương kế tựu kế phá hoại danh tiếng.” Đại ca Tiêu Vân Phong vừa bước vào đã nghe được nửa câu chuyện, sắc mặt trầm hẳn xuống. “Thời điểm chọn cũng khéo, đúng lúc Ngũ đệ vừa rời kinh.”

Tam ca theo sau, nắm chặt tay, tức giận ra mặt. “Linh Hương Đường đúng là không từ thủ đoạn nào. Hay để ta cho người lần theo tên bán dạo đó, bắt về tra hỏi cho ra lẽ.”

“Không cần bắt bớ ồn ào.” Uyển Dao lắc đầu, đặt hũ sáp xuống bàn, trong lòng đã có tính toán. “Càng làm lớn chuyện, tin đồn càng lan nhanh, người ngoài chỉ nghe được nửa câu ‘xưởng hương phủ Tướng quân bán hàng hại người’, ai còn buồn nghe ta thanh minh phần sau. Muốn gỡ tiếng oan, phải để chính người trong thành tận mắt thấy hàng thật.”

Nàng quay sang Tứ ca. “Tứ ca giúp muội một việc, âm thầm dò xem người bán dạo kia thường lui tới đâu, tiền công ai trả, không cần đánh động, chỉ cần biết gốc rễ.”

“Được, để ta lo.” Tứ ca gật đầu, xoay người đi ngay, tính vốn kín đáo cẩn thận, hợp với việc dò xét hơn cả.

Buổi trưa, Đại ca cho mời ba vị khách bị mẩn ngứa cùng vài vị phu nhân có tiếng khác trong thành tới phủ, mượn cớ là để “tạ lỗi và đền bù thoả đáng”. Uyển Dao đích thân đứng ra, không né tránh, mà bày ngay tại sảnh đường một bàn thử hương, từng bước pha chế lại đúng công thức sáp thơm trước mặt mọi người, để ai nấy tận mắt thấy nguyên liệu, quy trình rõ ràng minh bạch, không có nửa phần khuất tất.

“Các vị cứ yên tâm, xưởng hương của muội từ trước đến nay, mỗi lô hàng đều đích thân ta kiểm qua trước khi xuất xưởng.” Nàng vừa quấy nhẹ chén sáp trên lửa nhỏ, vừa nói, giọng điềm tĩnh mà chân thành. “Hũ sáp gây hại kia không phải hàng của xưởng ta, mà là kẻ xấu mượn danh làm giả để hãm hại thanh danh. Ta mong các vị hiểu cho, và cũng xin các vị cẩn trọng, đừng ham của rẻ mà mua nhầm hàng trôi nổi không rõ gốc gác.”

Vị phu nhân lang trung ban đầu còn hầm hực, nhìn thấy quy trình pha chế tỉ mỉ, lại ngửi thử sáp mới vừa ra lò, sắc mặt cũng dịu lại phần nào. “Nếu quả thật như thiếu phu nhân nói, vậy… coi như một phen hư kinh.”

Tiễn khách về, Đại ca mới đưa cho Uyển Dao một chiếc hộp gấm nhỏ, ánh mắt tán thưởng. “Muội xử lý chuyện này khéo hơn ta tưởng. Đây là vật ta nhờ người tìm riêng, định bụng đợi dịp thích hợp mới đưa, nay thấy hợp lúc.”

Ngọc bội thắt lưng hán phục · phong cách cổ điển

Ngọc bội thắt lưng hán phục · phong cách cổ điển

237.826đ

Xem chi tiết →

“Ngọc bội này khắc gia huy Trấn Quốc Tướng quân phủ, đeo bên người, ai nhìn vào cũng biết muội là con dâu phủ ta, không ai dám khinh suất đối xử.” Huynh ấy nói, giọng trầm ổn như thường lệ. “Từ nay về sau, muội ra ngoài giao thiệp buôn bán, cứ đeo nó bên mình. Ngũ đệ đi vắng, phần thể diện của muội, các huynh trưởng trong nhà nhất định không để ai chà đạp.”

Uyển Dao cầm ngọc bội trong tay, cảm nhận đường khắc gia huy sắc nét dưới đầu ngón tay, lòng dâng lên một cảm giác được che chở vững chãi. “Đa tạ Đại ca. Muội sẽ không phụ lòng tin của cả nhà.”

Đêm xuống, Tứ ca trở về phủ, mang theo tin tức khiến sắc mặt ai nấy đều trầm xuống: người bán dạo kia vốn là một tay chân vặt vãnh, được một kẻ lạ mặt thuê với giá hậu hĩnh, dặn dò kỹ càng phải nói đúng là “hàng mới của xưởng hương Yên Dao Các”. Kẻ lạ mặt ấy, theo lời tả lại, có nhắc tới hai chữ “Linh Hương Đường” đúng một lần trước khi vội vàng bịt miệng lại.

Cách đó không xa, trong căn phòng kín đáo phía sau Linh Hương Đường, Tôn Nguyệt Hà nghe gã quản sự báo lại chuyện thất bại, gương mặt không giận cũng chẳng buồn, chỉ khẽ gõ ngón tay đeo nhẫn ngọc lên thành ghế, từng tiếng đều đặn như đang tính toán nước cờ kế tiếp.

“Con nhãi đó quả nhiên không tầm thường.” Bà ta khẽ cười lạnh, ánh mắt ánh lên vẻ gì đó vừa dè chừng vừa quyết liệt hơn trước. “Nhưng ta còn cả một ván cờ chưa lật, chẳng qua nó chưa muốn dùng đến mà thôi. Đi báo với người bên trên, nói rằng đã đến lúc đổi sang cách khác.”