Cả Nhà Đều Muốn Cưng Muội Út
Chương 19: Ngày Tiễn Biệt
Ngày Vân Trình lên đường, trời Kinh thành đổ một cơn mưa nhỏ từ sáng sớm, không đủ lớn để cản trở hành quân nhưng cũng đủ khiến lòng người thêm phần trĩu nặng. Cả phủ Trấn Quốc Tướng quân tề tựu trước cổng lớn, tiễn đưa vị công tử thứ năm cùng đội quân hộ tống lên đường ra biên ải phía tây.
Uyển Dao đứng cạnh cha chồng, tay siết chặt vạt áo, cố giữ cho gương mặt bình thản nhất có thể. Nàng biết, giữa chốn đông người thế này, nếu để lộ ra dù chỉ một chút yếu lòng, e sẽ khiến Vân Trình càng thêm áy náy khi phải rời đi giữa lúc chuyện Linh Hương Đường còn ngổn ngang chưa ngã ngũ.
“Mọi việc trong phủ đã có cha, có các huynh trưởng lo liệu.” Tiêu Hùng vỗ vai con trai, giọng sang sảng nhưng ánh mắt lại mang theo phần nào không nỡ. “Con cứ yên tâm mà đi, chuyện Linh Hương Đường, lão phu nhất định không để nó yên ổn.”
Vân Trình chắp tay hành lễ với cha, rồi quay sang từng người anh em, cuối cùng mới dừng lại trước Uyển Dao. Chàng nhìn nàng thật lâu, như muốn khắc sâu dáng vẻ này vào tâm trí trước khi phải xa cách một khoảng thời gian không biết bao lâu mới trở lại.
“Muội nhớ giữ mình.” Chàng nói khẽ, chỉ đủ hai người nghe thấy, tay vô thức siết lấy tay nàng một chút rồi mới buông ra, như còn tiếc nuối. “Ta đi rồi, mọi chuyện đều trông cậy vào bản lĩnh của muội và sự che chở của cả nhà. Đừng một mình gánh vác điều gì, cứ để các huynh trưởng cùng lo.”
“Chàng đi đường bình an.” Uyển Dao ngẩng lên, cố nở một nụ cười, dù trong lòng có bao nhiêu điều muốn nói cũng đành nén lại giữa chốn đông người. “Muội sẽ đợi chàng trở về, mang theo tin vui rằng Linh Hương Đường đã bị vạch trần.”
Chàng gật đầu, ánh mắt thoáng qua một tia kiên định, rồi xoay người bước lên ngựa, không dám nhìn lại thêm lần nào nữa, sợ rằng chỉ cần chậm thêm một khắc, ý chí lên đường sẽ lung lay. Đoàn quân rời khỏi cổng phủ giữa màn mưa lất phất, tiếng vó ngựa xa dần rồi khuất hẳn sau góc phố.
Uyển Dao đứng lặng một lúc lâu, cho tới khi Nhị ca Tiêu Vân Hải khẽ đặt tay lên vai nàng, thấp giọng: “Vào trong đi, đứng mưa lâu dễ nhiễm lạnh, Ngũ đệ mà biết muội để bản thân ốm yếu ngay ngày nó vừa đi, ắt sẽ trách các huynh trưởng không biết chăm sóc.”
Nàng khẽ gật đầu, để mặc Nhị ca dìu vào trong phủ. Trên đường đi ngang qua hành lang, huynh ấy dừng lại, từ trong tay áo lấy ra một vật gói kỹ bằng lụa đỏ, đặt vào tay nàng.
Quạt thêu 2 mặt bọc lụa · phong cách cổ trang Trung Hoa
91.800đ
Xem chi tiết →“Đây là chiếc quạt lụa ta nhờ người đặt riêng từ tháng trước, định bụng tặng muội nhân dịp sinh thần, nhưng nghĩ lại, lúc này muội cần nó hơn.” Huynh ấy nói, giọng vẫn điềm đạm như thường lệ. “Trời sắp vào hè, muội suốt ngày cắm cúi bên bàn thử hương, lại thêm chuyện Linh Hương Đường khiến tâm can rối bời, có vật gì đó trong tay để giữ nhịp thở cho chậm lại cũng tốt.”
Uyển Dao mở lớp lụa, nhìn chiếc quạt xếp tinh xảo, hai mặt lụa thêu hình mai lan trúc cúc, lòng bỗng ấm lại giữa cơn mưa lạnh ngoài kia. “Đa tạ Nhị ca. Muội sẽ giữ kỹ.”
“Không cần cảm ơn, trong nhà này, ai cũng chỉ mong muội bình an, thuận lợi.” Huynh ấy khẽ mỉm cười, ánh mắt dịu dàng như vẫn thường có mỗi khi nhìn nàng. “Ngũ đệ đi rồi, phần việc của nó, các huynh trưởng còn lại sẽ gánh vác thêm. Muội đừng nghĩ ngợi quá nhiều, cứ lo chuyện xưởng hương cho ổn thoả trước đã.”
Buổi chiều, Tứ ca mang về tin tức từ phường khắc dấu, sắc mặt không mấy vui vẻ. “Lão thợ họ Chu nhất quyết không chịu khai thêm điều gì về mối làm ăn với Linh Hương Đường, dù ta đã nói rõ lợi hại. Có vẻ như lão sợ hãi điều gì đó hơn cả số bạc ta đưa ra.”
“Không lạ.” Đại ca đáp, giọng trầm trầm. “Kẻ đứng sau Linh Hương Đường nếu đã có thể khiến Phủ doãn phải ngần ngừ, thì việc doạ nạt một lão thợ khắc dấu nhỏ bé càng dễ dàng hơn nhiều.”
Tam ca đấm tay xuống bàn, không giấu nổi vẻ bực dọc. “Cứ như vậy thì biết đến bao giờ mới lần ra manh mối thật sự. Hay để ta dẫn người tới xưởng Linh Hương Đường, tra hỏi thẳng cho xong.”
“Không được.” Uyển Dao lên tiếng ngăn lại, dù trong lòng cũng nóng ruột không kém. “Đối phương đang chờ chúng ta hành động hồ đồ để có cớ lật ngược thế cờ. Ngũ ca vừa rời kinh, nếu lúc này phủ mình gây thêm chuyện lớn, e sẽ khiến cha càng thêm khó xử trước triều đình.”
Cả gian phòng im lặng giây lát, ai nấy đều hiểu nàng nói không sai, nhưng cái cảm giác bó tay chờ đợi khiến lòng người càng thêm bức bối.
Đêm khuya, Uyển Dao ngồi một mình trong Yên Dao Các, tay cầm chiếc quạt lụa Nhị ca tặng, khẽ phẩy vài cái cho làn hương trầm dịu nhẹ lan toả khắp gian phòng. Nàng nhìn ra khung cửa sổ, mưa đã tạnh từ lâu, chỉ còn lại vài giọt nước đọng trên tàu lá chuối ngoài sân, ánh trăng mờ nhạt xuyên qua mây, chiếu lên mặt đất một lớp sáng bàng bạc.
Nàng không biết Vân Trình giờ này đã đi được bao xa, chỉ mong chàng thượng lộ bình an, và mong rằng khoảng thời gian sắp tới, nàng đủ vững vàng để không phụ lòng tin tưởng của cả nhà đã đặt vào mình.
Cách đó không xa, trong căn phòng kín đáo phía sau Linh Hương Đường, Tôn Nguyệt Hà giờ đang đứng trước tấm gương đồng, tự tay cài lên tóc một cây trâm quý, ánh mắt lạnh lùng phản chiếu trong gương.
“Ngũ thiếu gia đã đi.” Bà ta khẽ nói với gã quản sự đứng hầu phía sau, giọng nhàn nhạt như đang bàn chuyện thường ngày. “Từ giờ, không cần phải giữ ý tứ gì nữa. Chuẩn bị sẵn sàng, đợi lệnh ta là ra tay ngay.”