Cả Nhà Đều Muốn Cưng Muội Út

Chương 18: Lão Tướng Quân Ra Mặt

Tin tức Linh Hương Đường đứng sau vụ cướp đường lan tới tai Trấn Quốc Lão Tướng quân ngay sáng hôm sau, qua lời thuật lại ngắn gọn nhưng đầy đủ của Vân Trình. Uyển Dao đứng nép sau cánh cửa thư phòng, tim đập thình thịch, không rõ cha chồng sẽ phản ứng ra sao trước chuyện tày trời như vậy.

Bà biết ông là người nóng tính, nhưng không ngờ cơn giận lại bộc phát nhanh đến thế. Tiếng đập bàn vang lên chỉ sau vài câu tường thuật, mạnh đến mức chiếc chén trà trên bàn nảy lên khỏi đĩa lót.

“Dám giở trò với con dâu út của lão phu!” Tiêu Hùng gầm lên, giọng sang sảng như còn vang vọng khí thế chiến trường năm xưa. “Cướp bóc giữa ban ngày, hãm hại một cô gái chân yếu tay mềm chỉ vì ganh ghét chuyện làm ăn, loại người đó không trị thẳng tay thì còn ra thể thống gì!”

“Cha bớt giận.” Vân Trình cố trấn an, tuy trong lòng cũng không hề kém phần phẫn nộ. “Chuyện đã có manh mối rõ ràng, chỉ là con e ngại, Linh Hương Đường bấy lâu nay phất lên nhanh như vậy, phía sau ắt phải có chỗ dựa không nhỏ. Nếu ra tay hồ đồ, e sẽ đả thảo kinh xà.”

“Chỗ dựa nào cũng phải nhường ba phần trước cửa phủ Trấn Quốc Tướng quân.” Ông đứng phắt dậy, áo bào tung bay theo bước chân sải dài, dáng vẻ uy nghiêm không hề giảm sút dù tóc đã điểm bạc. “Lão phu đích thân dẫn con dâu tới nha môn Kinh Triệu Phủ, xem thử ai dám không nể mặt.”

Uyển Dao vội bước ra, khẽ hành lễ, trong lòng vừa cảm động vừa lo lắng. “Cha, chuyện này để con và Vân Trình lo liệu là được, không dám phiền cha thân chinh.”

“Con dâu của lão phu bị người ta chèn ép, lão phu không ra mặt thì để ai ra mặt?” Ông nhìn nàng, ánh mắt nghiêm nghị bỗng dịu lại đôi phần, thứ dịu dàng vụng về chỉ có ở một người đàn ông cả đời quen cầm đao thương hơn cầm lời an ủi. “Con cứ yên tâm, có lão phu đứng đây, chưa ai dám lớn tiếng với con nửa câu.”

Buổi trình báo tại nha môn diễn ra suôn sẻ hơn Uyển Dao tưởng, ít nhất là bề ngoài. Miếng sáp niêm phong khắc dấu Linh Hương Đường cùng lời khai lộn xộn của tên cướp bị bắt được trình lên đầy đủ, viên Phủ doãn cúi đầu nghe, tay chắp sau lưng gật gù liên tục, miệng liên thanh những lời hứa hẹn sẽ điều tra thấu đáo.

Nhưng Uyển Dao vẫn nhận ra điều gì đó không ổn trong ánh mắt của vị quan ấy, một thoáng do dự lướt qua rất nhanh mỗi khi nhắc tới cái tên Linh Hương Đường, như thể ông ta biết rõ hơn những gì đang nói ra miệng.

“Vụ án tuy có manh mối, nhưng cần thời gian thẩm tra kỹ càng, không thể vội vàng kết tội một thương hộ có tiếng trong thành.” Viên Phủ doãn chắp tay, giọng điệu khéo léo né tránh những câu hỏi thẳng thắn của Vân Trình. “Xin Tướng quân và các vị cứ yên tâm về phủ, có tin tức gì mới, hạ quan nhất định trình báo ngay.”

Ra khỏi nha môn, sắc mặt Tiêu Hùng đã trầm hẳn xuống, không còn vẻ hừng hực khí thế lúc trước. “Kẻ đó ăn nói lấp lửng, e phía sau Linh Hương Đường không đơn giản như ta nghĩ.”

“Con nghe phong thanh, chủ nhân Linh Hương Đường gần đây có qua lại thân thiết với một vị trong Lại Bộ.” Vân Trình trầm giọng, ánh mắt nhìn xa xăm về phía cổng thành. “Nếu đúng vậy, vụ này muốn xử cho ra lẽ, e phải mất thời gian dài hơn con tưởng.”

Uyển Dao ngồi trên xe ngựa trở về phủ, lòng nặng trĩu. Nàng vốn không sợ đối đầu, nhưng một thế lực giấu mặt, không biết mặt mũi ra sao, không biết ẩn nấp ở tầng lớp nào trong triều đình, khiến nàng cảm thấy như đang đấm vào một đám sương mù, cố gắng thế nào cũng không chạm được thứ gì rõ ràng.

Đêm đó, khi mọi việc trong phủ đã lắng xuống, Vân Trình tìm đến Yên Dao Các, nơi Uyển Dao vẫn còn ngồi bên bàn thử hương, tay cầm chén sáp dở dang nhưng ánh mắt đã lơ đãng từ lâu, không còn tâm trí đâu mà so đo tỷ lệ pha chế.

“Còn hai ngày nữa ta phải lên đường.” Chàng ngồi xuống cạnh nàng, giọng trầm xuống, mang theo nỗi áy náy khó giấu. “Ta không yên tâm để muội một mình đối mặt với chuyện này, càng không yên tâm khi biết đối phương có thể có chỗ dựa trong triều.”

“Chàng lo việc quân cho tốt, muội tự biết giữ mình.” Nàng gượng cười, cố xua đi vẻ lo lắng trên gương mặt chồng. “Yên Dao Các còn có Nhị ca, có cha, có cả bốn vị huynh trưởng, muội đâu đến nỗi cô độc.”

Vân Trình không đáp ngay, chỉ lặng lẽ đưa tay lấy từ trong ngực áo ra một chiếc hộp gỗ nhỏ khảm vỏ trai lấp lánh ánh xà cừ dưới ánh nến, đặt vào tay nàng.

Bộ 2 hộp trang sức khảm trai

Bộ 2 hộp trang sức khảm trai

350.000đ

Xem chi tiết →

“Trong hộp có ít bạc vụn phòng thân, và một mảnh ngọc bài khắc chữ ‘Trình’.” Chàng chỉ vào lớp lót nhung bên trong, giọng nghiêm túc hiếm thấy. “Nếu gặp chuyện gấp không thể chờ người trong phủ, muội cứ mang mảnh ngọc này tới doanh trại phía tây thành, tìm phó tướng họ Lý, ông ấy nợ ta một mạng từ trận biên ải năm ngoái, thấy ngọc bài này ắt sẽ tận lực giúp đỡ.”

Uyển Dao cầm chiếc hộp trong tay, cảm nhận lớp vỏ trai mát lạnh áp vào lòng bàn tay, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp xen lẫn chua xót. Nàng biết, một người xưa nay chỉ quen cầm đao thương nơi sa trường như chàng, để chuẩn bị chu đáo đến từng chi tiết nhỏ nhặt thế này cho nàng, hẳn đã phải suy nghĩ rất nhiều trong những ngày qua.

“Muội sẽ giữ kỹ.” Nàng siết chặt chiếc hộp, ngẩng lên nhìn chàng, cố nói bằng giọng vững vàng nhất có thể. “Chàng cũng phải giữ mình cẩn thận nơi biên ải, đừng để muội phải lo thêm một mối nữa.”

Hai người ngồi bên nhau đến tận khuya, không nói thêm nhiều, chỉ lặng lẽ tận hưởng khoảng thời gian ít ỏi còn sót lại trước ngày ly biệt, ngọn nến trên bàn cháy dần xuống thấp, đổ bóng hai người lồng vào nhau trên vách tường loang lổ ánh sáng ấm.

Cách đó không xa, trong một căn phòng kín đáo phía sau Linh Hương Đường, Tôn Nguyệt Hà, người đàn bà ăn vận sang trọng đang thay mặt chủ nhân thật sự đứng ra điều hành cả tiệm, ngồi im lặng nghe gã quản sự báo lại chuyện nha môn thụ lý đơn kiện, ngón tay đeo đầy nhẫn ngọc gõ nhịp đều đặn lên mặt bàn gỗ mun, chậm rãi nhưng đầy sát khí.

“Trấn Quốc Tướng quân phủ quả nhiên không dễ đối phó.” Bà ta khẽ nhếch môi, ánh mắt lạnh tanh ánh lên dưới ánh đèn dầu le lói. “Nhưng bọn họ càng làm lớn chuyện, ta càng phải nhanh tay hơn. Đợi ngũ thiếu gia rời kinh, xem con nhãi Yên Dao Các kia còn cậy vào đâu mà ngông nghênh.”