Cả Nhà Đều Muốn Cưng Muội Út
Chương 17: Mỗi người một manh mối
Sáng hôm sau, cả năm anh em họ Tiêu cùng có mặt đông đủ trong thư phòng của Trấn Quốc Tướng quân, chuyện hiếm khi xảy ra nếu không có việc hệ trọng. Uyển Dao ngồi bên mép bàn, tay vẫn còn cầm theo xấp giấy ghi chép công thức dở dang từ đêm qua, lòng dạ ngổn ngang không yên.
“Khu rừng ấy quan binh tuần tra ngày ba lượt, từ trước tới nay chưa từng để lọt một vụ cướp nào.” Tiêu Vân Phong, Đại ca, lên tiếng trước tiên, giọng vẫn trầm và ít lời như mọi khi, nhưng ánh mắt lại sắc bén khác thường. “Ta từng theo cha đi săn qua vùng đó nhiều lần, địa hình thế nào ta còn nhớ rõ. Cướp đường thứ thiệt sẽ không chọn đúng khúc cua hẹp gần trạm gác để ra tay, quá mạo hiểm. Chỉ có kẻ biết trước giờ giấc đoàn xe đi qua, mới dám liều một phen như vậy.”
“Đại ca định thân chinh đi xem lại hiện trường?” Vân Trình hỏi, quai hàm vẫn còn siết chặt từ đêm qua chưa giãn ra.
“Dấu chân, dấu ngựa nếu chưa bị mưa xoá hết, ta còn lần ra được.” Đại ca gật đầu, đứng dậy khoác thêm áo choàng săn bắn đã sờn cũ nơi cổ tay. “Để ta đi trước khi trời mưa, chậm một ngày là mất dấu.”
“Vậy có ta cùng đi.” Tam ca Tiêu Vân Dã chen ngang, đấm tay vào lòng bàn tay còn lại đánh bốp một tiếng, dáng vẻ hừng hực khí thế. “Đại ca lo phần dấu vết, phần đấm đá bắt người để ta lo, có gặp cướp thật cũng không sợ chúng nó chạy thoát.”
Tứ ca Vân Lâm ngồi ở góc phòng nãy giờ lặng thinh, bất chợt lên tiếng, giọng vẫn nhàn nhạt như thường lệ: “Trần chưởng quầy nói có một cỗ xe hàng không bị lục soát kỹ, chắc vì bọn cướp vội rút lui khi nghe tiếng vó ngựa tuần tra từ xa. Nếu còn sót lại thùng hàng nào chưa mở, trên đó hẳn còn dấu niêm phong. Ta xem qua nét sáp là biết ngay của phường thợ nào trong thành, mấy năm nay ta có quen dăm ba chỗ khắc con dấu, kiểu chữ mỗi nhà mỗi khác, không lẫn được.”
Uyển Dao ngẩng phắt lên, trong lòng loé lên một tia hy vọng. Nàng vẫn luôn biết Tứ ca có con mắt tinh tường với chữ nghĩa, nhưng chưa từng nghĩ điều đó lại có thể trở thành đầu mối phá án.
“Vậy phiền Tứ ca ra kho hàng xem qua trước, rồi dò lại các phường khắc dấu trong thành.” Vân Trình dặn dò, ánh mắt lướt qua từng người anh em, cuối cùng dừng lại nơi Nhị ca. “Còn chuyện thiếu hụt nguyên liệu, đành phiền Nhị ca lo liệu cùng Uyển Dao.”
Tiêu Vân Hải gõ ngón tay lên mặt bàn, trầm ngâm giây lát rồi mở lời: “Ta còn quen một thương nhân phương Nam, trước nay vẫn giao dịch trầm hương loại nhị hạng, giá rẻ hơn nhưng hương vị kém đậm. Gấp gáp thế này, e chỉ có cách đó khả thi nhất, chỉ là…” Huynh ấy nhìn sang Uyển Dao, có chút áy náy. “Chỉ e công thức muội đang dùng không hợp với loại nguyên liệu kém hơn.”
“Không sao, để muội nghĩ cách.” Uyển Dao mím môi, trong đầu đã bắt đầu xoay chuyển đủ loại phương án. “Trầm hương loại nhị hạng hương nhạt hơn, nhưng nếu ủ lâu hơn vài canh giờ, kết hợp thêm chút xạ hương làm nền giữ mùi, có khi vẫn giữ được phần hồn cốt của hương vị cũ.”
Cả gian phòng lập tức chia thành ba hướng, mỗi người mang theo một phần trách nhiệm, cùng chạy đua với quỹ thời gian ngày một cạn dần.
Đêm đó, Uyển Dao lại một mình ngồi bên bàn thử hương trong Yên Dao Các, trước mặt là hàng chục chén sáp nhỏ pha theo đủ tỷ lệ khác nhau. Nàng thắp thêm một ngọn nến trầm hương đặt cạnh bàn, vừa để có thêm ánh sáng làm việc khuya, vừa để lấy đó làm chuẩn so sánh, mỗi lần ngửi thử một mẻ mới lại quay sang hít một hơi mùi nến, xem thử độ ấm và độ lưu hương của trầm thật khác biệt ra sao so với thứ nàng đang cố mô phỏng lại từ nguyên liệu kém hơn.
Nến thơm 'Đen Trầm Tính' · Trạm Hương, hương gỗ trầm ấm
179.000đ
Xem chi tiết →Đến gần canh hai, nàng mới tìm ra được tỷ lệ ưng ý, ghi vội vào cuốn sổ công thức, tay đã mỏi nhừ nhưng trong lòng nhẹ nhõm hẳn đi. Ít nhất, phần nguyên liệu thiếu hụt đã có hướng giải quyết, dù chưa phải hoàn hảo như ban đầu.
Sáng hôm sau, Đại ca và Tam ca trở về, người lấm lem bùn đất, nhưng trên gương mặt Tam ca lại nở một nụ cười đắc ý.
“Bắt được một tên trong bọn cướp, bị thương chưa kịp chạy xa, đang trốn trong một cái miếu hoang gần đó.” Tam ca báo cáo, giọng còn hào hứng chưa nguôi. “Chưa khai được gì nhiều, chỉ ú ớ nhắc tới việc có người trả bạc hậu hĩnh, dặn phải đợi đúng ngày đoàn xe của Yên Dao Các đi ngang mới ra tay.”
“Đúng như ta đoán, không phải cướp đường bình thường.” Đại ca bổ sung, giọng lạnh nhưng chắc chắn.
Chiều hôm ấy, Tứ ca cũng trở về với tin tức riêng, tay cầm theo một mảnh sáp niêm phong đã vỡ. “Nét khắc dấu triện trên mảnh sáp này, ta nhận ra ngay là của lão thợ khắc họ Chu ở phố Tây, mấy năm nay lão chỉ nhận khắc con dấu riêng cho vài mối khách quen, một trong số đó chính là…” Huynh ấy ngừng lại một nhịp, ánh mắt nhìn sang Uyển Dao. “Linh Hương Đường.”
Cả gian phòng chợt im bặt. Uyển Dao siết chặt tay, tuy trong lòng đã sớm nghi ngờ nhưng khi nghe xác nhận rành rành vẫn không khỏi thấy lạnh sống lưng. Vân Trình đứng cạnh nàng, sắc mặt tối sầm, ánh mắt ánh lên sát khí chưa từng thấy.
“Ba ngày nữa ta phải rời kinh.” Chàng nói, giọng nén xuống hết mức có thể. “Trước khi đi, ta nhất định phải thấy chuyện này được đưa ra ánh sáng, không thể để muội một mình đối mặt với kẻ dám ra tay độc ác đến thế.”
“Chỉ sợ Linh Hương Đường không phải toàn bộ câu chuyện.” Tiêu Vân Hải chợt lên tiếng, gấp cuốn sổ ghi chép các thương đoàn lại, vầng trán vẫn còn nhíu chặt. “Ta có dò qua sổ thuế của phường buôn, tiệm ấy nổi lên chưa đầy một năm mà vốn liếng đổ vào lớn đến bất thường, không giống một tiệm nhỏ tự gây dựng. Người trong nghề đồn rằng phía sau còn có một vị ‘Trần lão gia’ nào đó chống lưng, kẻ đã âm thầm thao túng cả ngành hương phấn kinh thành suốt hai mươi năm, chỉ là chưa ai từng gặp mặt thật để xác nhận.”
Ngoài sân, ánh nắng chiều muộn dần tắt, chỉ còn lại vệt sáng cuối cùng hắt lên mái ngói, như đang đếm ngược từng khắc thời gian ít ỏi còn sót lại trước khi cơn bão thực sự ập tới.