Cả Nhà Đều Muốn Cưng Muội Út
Chương 16: Sóng gió dồn dập
Vân Trình bóc phong thư ngay tại bờ suối, ánh mắt lướt nhanh qua từng dòng chữ, quai hàm mỗi lúc một siết chặt. Uyển Dao đứng bên cạnh, không dám lên tiếng hỏi, chỉ lặng lẽ quan sát từng biểu cảm thoáng qua trên gương mặt chồng, lòng dạ càng lúc càng nặng trĩu.
“Rợ Hồ tập kết binh mã ở phía tây quan ải, có dấu hiệu chuẩn bị tràn qua trước khi tuyết đầu mùa đổ xuống.” Chàng gấp phong thư lại, giọng trầm xuống hẳn, không còn chút dịu dàng nào như lúc nãy. “Tướng trấn thủ xin viện binh gấp. Cha yêu cầu ta về doanh trại sớm hơn dự định.”
“Sớm hơn… là bao lâu?” Uyển Dao hỏi, tay siết chặt lấy vạt áo.
“Năm ngày nữa.” Chàng nhìn nàng, ánh mắt vừa áy náy vừa kiên định. “Ta xin lỗi, không thể ở bên muội lâu hơn được.”
Nàng gượng cười, cố giấu đi nỗi hụt hẫng vừa dâng lên trong lòng. Nàng vốn đã quen với chuyện chồng thường xuyên vắng nhà, chỉ là không ngờ khoảng thời gian bình yên hiếm hoi này lại ngắn ngủi đến thế, mới vừa nếm được chút hơi ấm đã phải buông tay.
“Chàng cứ yên tâm lo việc quân.” Nàng nắm lấy tay chàng, giọng nói cố giữ vững. “Yên Dao Các có nhị ca và mọi người giúp đỡ, thiếp tự lo liệu được.”
Trên đường về thành, xe ngựa lắc lư đều đặn, cả hai đều im lặng, mỗi người theo đuổi một dòng suy nghĩ riêng. Vân Trình khẽ tháo từ trong tay áo ra một sợi dây chuyền nhỏ, mặt dây là một viên đá đỏ tựa như mã não, ánh lên sắc son ấm áp dưới nắng chiều xuyên qua rèm xe.
“Cái này ta mang theo từ biên ải lần trước, định bụng để dành tặng muội khi có dịp thích hợp.” Chàng nhẹ nhàng đeo vào cổ nàng, ngón tay khẽ chạm lên làn da mát lạnh. “Người biên ải tin rằng đá đỏ trấn được tà khí, giữ được bình an. Ta không ở bên, chỉ mong nó thay ta trông chừng muội.”
Vòng cổ mã não đỏ · chuỗi hạt cổ điển
52.895đ
Xem chi tiết →Uyển Dao chạm nhẹ vào viên đá còn ấm hơi tay chồng, sống mũi bỗng cay cay. Nàng chưa kịp nói lời cảm ơn thì xe ngựa đã dừng khựng lại trước cổng phủ, tiếng quản gia hớt hải vọng vào từ bên ngoài.
“Ngũ thiếu gia! Thiếu phu nhân! Có chuyện không hay ở Yên Dao Các!”
Hai người vội vàng xuống xe. Trần chưởng quầy đứng đợi sẵn ngoài cổng, mặt mày tái mét, vừa thấy Uyển Dao đã như vớ được cọc, giọng run rẩy không thành lời.
“Cô nương… đoàn xe chở trầm hương từ phương Nam về, hôm qua đi ngang khu rừng ở địa giới hai tỉnh thì bị một toán cướp chặn đường. Toàn bộ hàng hóa trên ba chiếc xe đều bị cướp sạch, phu xe bị đánh trọng thương, may còn giữ được mạng.”
Uyển Dao đứng sững, cảm giác như có ai vừa dội một gáo nước lạnh từ đỉnh đầu xuống. Đó là mẻ trầm hương thượng hạng lớn nhất mà Tiêu Vân Hải đã dốc bao công sức thu gom, gần như toàn bộ số nguyên liệu còn thiếu để hoàn thành năm trăm chai nước hoa tiến cung.
“Cướp đường?” Vân Trình cau mày, giọng lạnh hẳn đi, mang theo sát khí của người từng trải trận mạc. “Khu vực đó xưa nay vốn yên ổn, quan binh tuần tra dày đặc, sao lại đúng lúc đoàn xe của Yên Dao Các đi qua thì gặp cướp?”
Câu hỏi của chàng khiến Uyển Dao chợt lạnh người. Nàng nhớ lại lời gã quản sự Linh Hương Đường từng buông ra trước mặt nàng không lâu trước đó, ánh mắt đầy hằn học khi thấy tiệm mình ngày một phất lên. Chuyện này tuyệt không phải trùng hợp.
“Muội nghi có kẻ đứng sau giật dây.” Nàng nói, giọng đã lấy lại được phần nào bình tĩnh, chỉ có ánh mắt vẫn ánh lên vẻ sắc lạnh hiếm thấy. “Nhưng bây giờ không phải lúc truy cứu, hạn giao hàng chỉ còn mười bốn ngày, mất chỗ trầm hương ấy, coi như thiếu hụt gần một nửa.”
Vân Trình nắm lấy vai nàng, ánh mắt kiên định như muốn truyền hết sức lực của mình sang cho nàng. “Kẻ nào dám giở trò sau lưng, để ta điều người tra cho ra lẽ trước khi rời kinh. Còn phần nguyên liệu, ta sẽ bàn với Nhị ca, nghĩ cách khác.”
Đêm đó, cả phủ Trấn Quốc Tướng quân thắp đèn đến tận canh ba. Tiêu Vân Hải ngồi bên bàn, trước mặt là chồng sổ sách và bản đồ các thương đoàn buôn hương liệu trong kinh thành, vầng trán nhăn lại vì tính toán. Tiêu Vân Trình đứng cạnh cửa sổ, ánh mắt u ám nhìn ra màn đêm, trong đầu đã vạch sẵn vài cái tên khả nghi cần điều tra trước khi lên đường. Uyển Dao ngồi giữa, tay cầm cây bút lông, cố gắng phác lại công thức điều chế sao cho tiết kiệm được phần nào lượng trầm hương ít ỏi còn sót lại trong kho, mà vẫn giữ được đúng chất hương đặc trưng đã khiến hoàng thượng phải để tâm.
Ba người, ba nỗi lo khác nhau, nhưng đều hướng về một mục tiêu chung, làm sao vượt qua được cửa ải mười bốn ngày ngặt nghèo này, trước khi cả nàng lẫn Yên Dao Các phải trả giá cho thứ tai họa không phải do mình gây ra.
Ngoài trời, gió đêm bỗng nổi lên từng cơn, thổi tạt ngọn đèn dầu trên bàn lay động không ngừng, như báo hiệu những ngày sắp tới sẽ còn nhiều sóng gió hơn nữa.