Cả Nhà Đều Muốn Cưng Muội Út

Chương 15: Chuyến dã ngoại ngoài thành

Suốt mấy ngày liền vùi đầu vào chuyện gom trầm hương và điều chế cho kịp hạn tiến cung, Uyển Dao gầy đi trông thấy, quầng thâm dưới mắt cũng đậm hơn. Sáng hôm ấy, nàng còn đang cặm cụi tính lại lượng trầm hương cần dùng cho mẻ tiếp theo thì Tiêu Vân Trình đã lặng lẽ bước vào phòng, tay cầm theo một chiếc giỏ trúc đan khéo léo.

“Hôm nay muội không cần ra tiệm.” Chàng đặt giỏ trúc xuống bàn, giọng nói tuy vẫn lạnh nhạt như thường ngày nhưng ánh mắt lại kiên quyết không chút lay chuyển. “Ta đã dặn chưởng quầy trông coi, sổ sách cũng đã có Nhị ca lo liệu. Hôm nay ta đưa muội ra ngoại ô.”

Uyển Dao ngẩng đầu, còn chưa kịp phản đối đã bị chàng nắm lấy cổ tay kéo dậy, dứt khoát không cho cơ hội từ chối.

“Nhưng đơn hàng hoàng cung…”

“Hai mươi ngày, mới trôi qua có sáu ngày.” Vân Trình khoác thêm cho nàng một chiếc áo choàng mỏng, động tác thuần thục như đã làm việc này không biết bao nhiêu lần. “Muội cứ vắt kiệt sức mình thế này, chưa kịp giao hàng đã ngã bệnh trước, cả nhà càng thêm lo. Nửa ngày thôi, ta hứa sẽ đưa muội về kịp lúc trời còn sáng.”

Nàng nhìn gương mặt kiên định của chồng, trong lòng chợt mềm đi, đành gật đầu để mặc chàng dẫn ra khỏi phủ.

Xe ngựa lăn bánh chưa đầy nửa canh giờ đã ra khỏi cổng thành, cảnh vật dần đổi khác, từ phố xá đông đúc chuyển sang những cánh đồng xanh mướt trải dài, xa xa có một con suối nhỏ uốn lượn quanh chân đồi, nước trong veo chảy róc rách qua từng phiến đá.

Vân Trình đỡ nàng xuống xe, tự tay trải một tấm chiếu mỏng bên bờ suối, rồi lấy từ trong giỏ trúc ra vài con cá tươi đã làm sạch từ sáng sớm, cùng ít gia vị đơn giản.

“Chàng còn biết nướng cá?” Uyển Dao tròn mắt nhìn chồng loay hoay nhóm lửa, dáng vẻ nghiêm túc chẳng khác gì lúc chàng luyện binh ngoài thao trường.

“Ở biên ải, không phải lúc nào cũng có bếp núc đầy đủ.” Chàng xiên que tre qua thân cá, đặt lên trên đám than hồng vừa nhóm, giọng nói bình thản. “Học được vài món tự sinh tồn, cũng không có gì lạ.”

Mùi cá nướng thơm lừng lan tỏa theo làn khói mỏng, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách và tiếng chim hót líu lo trên những tán cây gần đó. Uyển Dao ngồi bên bờ suối, lần đầu tiên sau nhiều ngày cảm thấy đầu óc được thả lỏng hoàn toàn, không còn vướng bận chuyện sổ sách hay lo lắng về nguyên liệu.

“Ngon không?” Vân Trình đưa cho nàng một miếng cá vừa chín tới, lớp da vàng ruộm giòn tan, bên trong thịt trắng mềm còn bốc hơi nghi ngút.

“Ngon lắm.” Nàng gật đầu, khóe miệng cong lên thành một nụ cười thật lòng. “Không ngờ tướng quân đại nhân lại khéo tay đến vậy.”

Chàng không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn nàng ăn, ánh mắt dịu dàng hiếm khi lộ ra trước mặt người khác. Một lúc sau, chàng đưa tay lên, khẽ chạm vào mái tóc nàng, nơi chiếc kẹp bươm bướm ngọc phỉ thúy đã hơi lệch đi sau cả buổi sáng ngồi xe.

“Để ta.” Chàng nhẹ nhàng gỡ chiếc kẹp ra, rồi tự tay cài lại cho ngay ngắn, động tác cẩn thận như đang nâng niu một báu vật, đôi cánh bướm ngọc khẽ rung rinh dưới nắng chiều.

Kẹp tóc bướm đính pha lê ngọc trai · phong cách cổ trang

Kẹp tóc bướm đính pha lê ngọc trai · phong cách cổ trang

41.000đ

Xem chi tiết →

“Uyển Dao.” Chàng gọi tên nàng, giọng trầm thấp nhưng chắc nịch. “Yên Dao Các là ước mơ của muội, ta biết muội đã bỏ ra bao nhiêu tâm huyết để gây dựng lại nó từ đống hoang tàn. Dù sau này có chuyện gì xảy ra, có kẻ nào muốn gây khó dễ, ta và cả nhà vẫn luôn đứng sau lưng muội, không để một mình muội phải gánh vác.”

Uyển Dao sững người, mắt bỗng cay cay. Kiếp trước, nàng một mình bươn chải giữa thương trường khắc nghiệt, chưa từng dám mơ có ngày được nghe một câu nói ấm áp đến thế. Nàng khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ tựa đầu vào vai chàng, để mặc gió chiều lùa qua, mang theo hương cỏ cây và mùi khói bếp thoang thoảng.

Hai người cứ thế ngồi bên bờ suối đến khi nắng chiều nhuộm vàng cả mặt nước, không ai buồn lên tiếng, chỉ tận hưởng khoảng lặng hiếm hoi giữa bao ngày bận rộn.

Nhưng bình yên ấy chẳng kéo dài được lâu. Đang lúc Vân Trình dọn dẹp lại đống than tàn, chuẩn bị đưa nàng về thành, thì từ phía xa bỗng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập, mỗi lúc một gần, phá tan cả không gian tĩnh lặng của buổi chiều ngoại ô.

Một kỵ binh mặc giáp bụi bặm, thân người phủ đầy cát bụi đường xa, phi như bay đến bên bờ suối, nhảy xuống ngựa quỳ một gối trước mặt Vân Trình, hơi thở còn chưa kịp ổn định.

“Ngũ thiếu gia! Có phong thư khẩn từ biên ải gửi về, tướng quân trấn thủ dặn phải đích thân giao đến tay ngài trong ngày hôm nay!”

Vân Trình đón lấy phong thư, ánh mắt vốn còn dịu dàng bỗng chốc trầm hẳn xuống, ngón tay siết chặt lấy phong bì đóng dấu quân doanh, đường nét trên gương mặt cũng dần trở nên nghiêm nghị như thuở còn ở chiến trường.

Uyển Dao đứng bên cạnh, nhìn sắc mặt chồng thay đổi từng chút một, trong lòng không khỏi dấy lên một dự cảm chẳng lành.