Cả Nhà Đều Muốn Cưng Muội Út
Chương 14: Thánh chỉ từ hoàng cung
Chuyện Yên Dao Các vạch trần âm mưu vu khống chỉ trong một buổi chiều đã loang khắp phố Đông Thị, truyền từ quán trà này sang tiệm vải kia, càng kể càng thêm mắm dặm muối. Đến sáng hôm sau, khách khứa kéo đến tiệm còn đông hơn cả những ngày thường, ai nấy đều muốn tận mắt xem qua cô chưởng quầy trẻ tuổi có cái mũi thính đến mức vạch trần được cả một vụ vu oan giữa chốn đông người.
Uyển Dao vừa cân phấn hương cho khách vừa mỉm cười đáp lễ, trong lòng thầm nghĩ, họa lại hóa phúc, kể cũng là chuyện lạ.
Giữa lúc tiệm đang nhộn nhịp, một đoàn người mặc y phục thái giám cung đình bước vào, dẫn đầu là một viên công công trung niên mặt trắng không râu, giọng nói the thé nhưng cực kỳ có uy, khiến cả tiệm lập tức im bặt, khách khứa vội vàng dạt sang hai bên nhường lối.
“Yên Dao Các đây chăng?” Viên công công đảo mắt nhìn quanh một vòng, ánh mắt dừng lại nơi Uyển Dao. “Cô nương chính là người điều chế ra thứ nước hoa hương trầm mà mấy hôm trước phủ Trấn Quốc Tướng quân dùng?”
Uyển Dao khẽ sững người, vội đặt cân phấn xuống, cúi mình hành lễ. “Bẩm công công, chính là tiểu nữ.”
“Tốt lắm.” Viên công công gật đầu, giọng có phần hài lòng. “Mấy hôm trước ngũ thiếu gia phủ Tướng quân vào cung diện thánh, trên người thoảng mùi hương lạ, thanh nhã mà không hề nồng nặc như những loại hương liệu tẩm ướp thông thường. Hoàng thượng ngửi thấy liền hỏi thăm, biết được xuất xứ từ Yên Dao Các, trong lòng rất lấy làm thích thú.”
Cả tiệm nín thở, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía viên công công, không dám thở mạnh.
“Đây là thánh chỉ.” Viên công công rút từ trong tay áo ra một cuộn giấy vàng viền rồng, giọng bỗng trang trọng hẳn lên. “Hoàng thượng có ý chỉ, truyền Yên Dao Các tiến cung năm trăm chai nước hoa hương trầm, dùng để ban thưởng cho các tướng lĩnh có công trong đợt luận công sắp tới. Hạn trong hai mươi ngày phải giao đủ, không được sai sót.”
Uyển Dao quỳ xuống tiếp chỉ, hai tay run lên vì vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, giọng còn chưa hết líu ríu. “Tiểu nữ… tiểu nữ tạ ơn hoàng thượng, nhất định sẽ dốc hết sức làm cho thật tốt.”
Đợi đoàn thái giám rời đi, cả tiệm mới ồ lên một tiếng, tiếng bàn tán vui mừng nổi lên rần rần. Ông lão chưởng quầy mắt đỏ hoe, nắm chặt lấy tay Uyển Dao, giọng run run. “Cô nương ơi, phu nhân ngày trước có nằm mơ cũng không dám nghĩ Yên Dao Các có ngày được tiến cung thế này!”
Nhưng niềm vui chưa kịp lắng xuống, Uyển Dao đã chợt cau mày, trong đầu tính toán lại một lượt. Năm trăm chai, mỗi chai cần một lượng trầm hương thượng hạng nhất định, mà loại trầm hương nàng vẫn dùng lại chỉ còn đúng nửa hũ trong kho, phần còn lại phải đặt mua thêm từ phương Nam xa xôi, vốn đã khan hiếm lại càng khó kiếm trong thời gian gấp gáp thế này.
“Hai mươi ngày…” Nàng lẩm bẩm, ngón tay gõ nhẹ lên mặt quầy, “chỉ sợ nguyên liệu không kịp về tới nơi.”
Đúng lúc nàng còn đang rối trí, Tiêu Vân Hải từ ngoài cửa bước vào, dáng vẻ như đã nghe được tin từ trước, trên tay còn cầm theo một cuốn sổ ghi chép dày cộp.
“Muội khỏi lo phần nguyên liệu.” Nhị ca đặt cuốn sổ lên quầy, giọng chắc nịch như đang bàn chuyện quân nhu. “Ta đã cho người dò hỏi khắp các thương đoàn buôn hương liệu phương Nam từ sáng sớm, chỗ nào có trầm hương thượng hạng, ta mua sạch, giá cả không thành vấn đề.”
“Nhị ca…” Uyển Dao ngẩng đầu nhìn huynh ấy, trong lòng dâng lên một luồng ấm áp khó tả.
“Tiền bạc để dành cũng chỉ để dùng lúc cần.” Tiêu Vân Hải khoát tay, ánh mắt vẫn lạnh tanh như thường ngày nhưng giọng nói lại chẳng giấu nổi vẻ chiều chuộng. “Muội chỉ cần lo phần điều chế cho ổn thỏa, phần còn lại cứ để ca ca lo liệu.”
Discovery Set nước hoa mini Lilith and Eve · có hương gỗ/trầm
279.000đ
Xem chi tiết →Ngay chiều hôm đó, Tiêu Vân Hải đã cho người mang bạc đi khắp các thương đoàn lớn nhỏ, dốc hết tay mua gom trầm hương thượng hạng, chẳng bao lâu sau đã thu về được số lượng dư dả hơn cả dự tính, đủ để Uyển Dao yên tâm bắt tay vào sản xuất mà không còn phải lo lắng thiếu hụt giữa chừng.
Tin Yên Dao Các được tiến chỉ, cần thu mua số lượng lớn trầm hương thượng hạng trong thời gian ngắn, cũng nhanh chóng truyền đến tai kẻ khác, những kẻ vốn dĩ chẳng hề mong muốn nhìn thấy cái tiệm nhỏ bé ấy càng lúc càng phất lên.
Tại một góc khuất trong Linh Hương Đường, gã quản sự mặt mày u ám đứng trước mặt lão chủ tiệm, giọng đầy hằn học.
“Chưởng quầy, Yên Dao Các được thánh chỉ ban rồi, còn đang gấp rút thu gom trầm hương khắp nơi. Nếu để chúng nó thuận lợi giao đủ hàng đúng hạn, sau này thanh danh vang xa, tiệm mình còn đường nào mà sống?”
Lão chủ tiệm Linh Hương Đường híp mắt lại, ngón tay gõ nhẹ lên bàn trà, giọng trầm thấp đầy toan tính. “Tuyến đường vận chuyển trầm hương từ phương Nam về kinh, ta còn vài mối quen cũ chưa dùng đến. Đi, thu xếp một chuyến, xem thử có cách nào… khiến hàng hóa của Yên Dao Các chậm trễ đôi chút không.”
Gã quản sự khẽ nhếch mép, cúi đầu lui ra, trong bóng tối một kế hoạch âm thầm được sắp đặt, chỉ chờ thời cơ giáng xuống ngay giữa lúc Yên Dao Các đang chạy đua với hạn định hai mươi ngày oái oăm kia.