Cả Nhà Đều Muốn Cưng Muội Út

Chương 22: Yên Dao Các Vươn Xa Ngàn Dặm

Tin vui từ Giang Nam gửi về đúng lúc cả nhà còn đang quây quần bên chiếc áo choàng lông cáo tuyết, khiến ai nấy đều bật dậy khỏi ghế. Phong thư dày cộp do Nhị ca Tiêu Vân Hải đích thân viết, nét chữ vốn điềm đạm nay cũng không giấu nổi vẻ hưng phấn hiếm thấy.

“Chi nhánh Giang Nam khai trương được nửa tháng, doanh thu đã vượt xa dự tính, tính sơ sơ gấp ba lần cả tổng cửa hàng kinh thành cộng lại.” Đại ca đọc to từng dòng cho mọi người cùng nghe, giọng cũng không kìm được phần rung động. “Nhị đệ viết rằng các phu nhân, tiểu thư đất Giang Nam xếp hàng từ tờ mờ sáng chỉ để mua cho được một hũ sáp hương sen mưa hạ, có người còn tranh nhau đến mức xô lệch cả sạp hàng.”

“Muội đã nói rồi, hương sen kết hợp mùi đất ẩm sau mưa ấy, dùng để chạm vào nỗi nhớ quê của người Giang Nam, không trúng mới lạ.” Uyển Dao ôm lấy phong thư, lòng ấm áp khó tả, vừa mừng cho cơ nghiệp, vừa nhớ tới người huynh trưởng đã lặn lội đường xa vì mình.

Tam ca Tiêu Vân Dã nghe xong thì vỗ đùi cười lớn, dáng vẻ đắc ý chẳng khác gì chính huynh ấy vừa lập được chiến công. “Ta đã sớm biết muội tài giỏi hơn người, giờ thì cả kinh thành lẫn Giang Nam đều phải nghiêng mình. Để ta đi khắp phố lớn khoe với thiên hạ mới được, xem ai còn dám coi thường em dâu nhà họ Tiêu.”

Chưa kịp để huynh ấy thực hiện lời hứa ấy, giữa trưa hôm sau, một vị sứ giả mặc quan phục chỉnh tề đã đứng trước cổng phủ, tay bưng một tấm thiếp mời viền vàng, tuyên đọc rành mạch từng chữ: Bộ Hộ triều đình mở đại hội thương nhân toàn quốc tại kinh thành, mời đích danh chủ nhân Yên Dao Các tới dự, nhận vinh danh là nữ thương nhân xuất sắc nhất Đại Càn trong năm.

Cả sảnh lặng đi vài khắc rồi vỡ oà tiếng reo mừng, Tứ ca Tiêu Vân Lâm vội vàng lấy giấy bút ra, hí hoáy phác thảo ngay một bức tranh nhỏ ghi lại khoảnh khắc sứ giả tuyên đọc, bảo rằng phải lưu giữ lại “thời khắc lịch sử của Yên Dao Các”.

“Ngày đại hội, muội không cần lo nghĩ gì cả.” Đại ca đứng ra, giọng nghiêm túc như đang sắp xếp một trận chiến. “Ta, Tam đệ và Tứ đệ sẽ đích thân hộ tống muội từ phủ tới hội trường, không để bất kỳ ai có cơ hội tới gần quấy nhiễu.”

“Đại ca, có cần trọng thị vậy không, chỉ là một buổi lễ vinh danh thôi mà.” Uyển Dao cười, trong lòng vừa cảm động vừa dở khóc dở cười trước sự cẩn trọng thái quá của các huynh trưởng.

“Không phải trọng thị thái quá.” Đại ca lắc đầu, ánh mắt trầm xuống đôi phần. “Linh Hương Đường còn đó, kẻ đứng sau nó vẫn chưa lộ diện, càng lúc muội càng nổi danh, càng dễ trở thành cái gai trong mắt kẻ xấu. Ngũ đệ không có ở đây, phần việc bảo vệ muội, ba huynh đệ chúng ta không thể lơi lỏng nửa phần.”

Ngày đại hội, kiệu hoa của Uyển Dao rời phủ giữa ba bóng ngựa cao lớn áp sát hai bên và phía sau, dáng vẻ uy nghiêm chẳng khác nào đoàn hộ giá của một vị quận chúa, khiến người qua đường không ngớt lời trầm trồ bàn tán.

Tại hội trường, giữa hàng trăm thương nhân khắp các vùng miền tề tựu, danh hiệu “Đệ Nhất Nữ Thương Nhân Đại Càn” được xướng lên, Uyển Dao bước ra nhận tấm biển vàng khắc chữ giữa tiếng vỗ tay vang dội, cũng không thiếu những ánh mắt ghen ghét lấp ló đâu đó trong đám đông, nhất là từ phía góc khuất nơi có kẻ mặc y phục thêu hoa văn quen thuộc của Linh Hương Đường đứng lẫn trong đó quan sát.

Buổi lễ kết thúc lúc chiều tà, đoàn người trở về giữa phố xá đông đúc, kiệu hoa vừa rẽ vào một con hẻm vắng người thì bất chợt có tiếng gió rít khẽ vụt qua, một hòn đá cỡ nắm tay bay thẳng về phía rèm kiệu.

Chưa kịp ai kịp phản ứng, Tam ca đã ghì cương ngựa xoay ngoắt, một tay chụp gọn hòn đá giữa không trung, ánh mắt lập tức quét thẳng về phía gã đàn ông lấm lét đứng sau góc tường, kẻ vừa buông tay ném đá còn chưa kịp bỏ chạy.

Đại ca và Tứ ca cũng ghìm ngựa quay lại, ba ánh mắt của ba gã đàn ông cao lớn nhà họ Tiêu đồng loạt dán chặt lên kẻ kia, không nói một lời, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm với vẻ lạnh lẽo đến rợn người.

Gã đàn ông run bần bật, hai chân bủn rủn không còn đứng vững, một vệt nước ấm bất giác loang ra ướt sũng ống quần ngay giữa phố, trước khi kịp mở miệng phân bua nửa lời đã ngã khuỵu xuống đất, lắp bắp không thành tiếng.

Cách đó không xa, trong căn phòng kín đáo phía sau Linh Hương Đường, Tôn Nguyệt Hà nghe gã quản sự run rẩy báo lại chuyện kẻ được sai đi đã bị bắt tại trận mà không dám nói ra ai đứng sau xúi giục, gương mặt bà ta thoáng biến sắc rồi lập tức trở lại vẻ lạnh lùng thường thấy.

“Một kẻ vô danh tiểu tốt cũng dùng hỏng, đúng là chẳng còn ai đáng tin.” Bà ta khẽ miết ngón tay lên thành ghế, giọng chậm rãi nhưng ẩn chứa sát khí. “Con nhãi đó càng lúc càng được sủng ái, danh tiếng càng lúc càng lớn, để nó yên ổn thêm chút nữa, ta e chính ta mới là người phải trả giá. Đi chuẩn bị đi, ván cờ cuối cùng, không thể chậm trễ hơn được nữa.”