Cả Nhà Đều Muốn Cưng Muội Út
Chương 23: Tai Ương Ập Đến Từ Hoàng Cung
Danh hiệu “Đệ Nhất Nữ Thương Nhân Đại Càn” còn chưa kịp nguội trên tấm biển vàng treo giữa Yên Dao Các, thì một buổi sáng sớm, tiếng vó ngựa dồn dập cùng cờ hiệu cung đình đã dừng gấp trước cổng phủ Tướng quân, khiến cả nhà đang dùng bữa sáng phải buông đũa đứng dậy.
“Thánh chỉ triệu Thẩm thị Uyển Dao lập tức vào cung, có việc khẩn cấp liên quan tới lô nước hoa hương trầm tiến cống!” Viên thái giám tuyên đọc, giọng gấp gáp khác hẳn vẻ ung dung thường thấy của người trong cung, ánh mắt liếc qua liếc lại đầy vẻ dè dặt.
Uyển Dao sững người, tim thắt lại. “Có chuyện gì đã xảy ra, xin công công nói rõ hơn được không?”
“Một vị tần phi trong cung, đêm qua dùng nước hoa hương trầm của Yên Dao Các xong thì nổi mẩn đỏ khắp cổ, ngực tức khó chịu phải nằm nghỉ cả đêm, thái y túc trực chăm sóc suốt nửa canh giờ mới yên.” Viên thái giám hạ giọng, ánh mắt không giấu được vẻ lo sợ lây. “Bệ hạ nổi giận, lệnh truyền cô nương phải vào cung đối chất ngay.”
Cả sảnh chết lặng, chỉ còn tiếng chén trà trên tay Tiêu Lão Tướng quân run nhẹ, sóng nước sánh ra ngoài mà không ai để ý.
“Không thể nào.” Uyển Dao lắc đầu, giọng run nhưng kiên quyết. “Từng lô hàng tiến cống, muội đích thân kiểm tra nguyên liệu ba lần, đóng dấu niêm phong tận tay, tuyệt không thể lẫn tạp chất gây hại.”
“Muội không cần giải thích với chúng ta.” Đại ca bước tới, đặt tay lên vai nàng, giọng trầm ổn định như một trụ đá giữa cơn sóng gió. “Chuyện này để chúng ta cùng vào cung, xem rốt cuộc lô hàng đã bị tráo đổi từ khâu nào.”
Tứ ca đã nhanh tay lục lại sổ sách xưởng chế, ánh mắt dừng lại nơi một dòng ghi chú, sắc mặt lập tức biến đổi. “Không đúng. Lô hàng tiến cung được niêm phong bằng sáp đỏ khắc hình hoa nhài, nhưng chai bị nghi có vấn đề mà thái giám vừa mô tả, dấu niêm phong lại là hình cánh sen, đó là kiểu niêm phong cũ Yên Dao Các đã bỏ từ ba tháng trước.”
“Nghĩa là có kẻ đã tráo một chai giả vào, đóng dấu niêm phong lỗi thời để qua mắt người không tinh ý.” Tam ca nghiến răng, nắm tay siết chặt đến trắng bệch. “Kẻ nào gan to đến mức dám đụng vào đồ tiến cống của hoàng cung, không phải Linh Hương Đường thì còn ai vào đây nữa.”
Trên đường vào cung, kiệu của Uyển Dao được ba vị ca ca hộ tống sát gần, không khí căng như dây đàn, từng ánh mắt người qua đường đều mang theo sự dò xét khiến nàng càng thêm ngột ngạt.
Tại điện nghị sự, vị tần phi kia nằm trên giường bệnh, cổ vẫn còn vệt mẩn đỏ chưa tan hết, bên cạnh là thái y đang trình lên kết quả giám định: trong chai nước hoa thu được có lẫn một loại phấn hoa độc hiếm gặp, hoàn toàn không nằm trong công thức gốc mà Yên Dao Các từng khai báo với Bộ Hộ.
“Thần thiếp xin thề trước bệ hạ, công thức nước hoa hương trầm tiến cống chưa từng và sẽ không bao giờ chứa loại phấn hoa độc đó.” Uyển Dao quỳ thẳng lưng, giọng không hề run rẩy dù gương mặt đã trắng bệch. “Xin bệ hạ cho thần thiếp thời gian, thần thiếp nguyện đối chất tới cùng, tìm ra kẻ đã tráo đổi hàng hoá hãm hại.”
Hoàng đế trên cao im lặng hồi lâu, ánh mắt lướt qua đám quan lại đang thì thầm bàn tán, cuối cùng gật đầu. “Ba ngày. Nếu trong ba ngày Yên Dao Các không tìm ra manh mối thật sự, tội khi quân sẽ không thể tha thứ.”
Bước ra khỏi hoàng cung, Uyển Dao suýt khuỵu chân nếu không có Đại ca đỡ kịp, mồ hôi lạnh thấm ướt cả lưng áo, trong đầu nàng chỉ còn văng vẳng hai chữ “khi quân” nặng như đá tảng.
“Đừng sợ.” Tứ ca nắm chặt tay nàng, ánh mắt cương nghị hiếm thấy ở người vốn ôn hoà nhất nhà. “Ba ngày đủ để chúng ta lần ra từng người đã chạm vào lô hàng đó, từ xưởng chế cho tới lúc vào cung, không thể nào không để lại dấu vết.”
Đêm đó, cả phủ Tướng quân sáng đèn tới gần canh ba, năm cha con họ Tiêu cùng Uyển Dao rà soát từng công đoạn, cuối cùng lần ra manh mối: một tên tiểu nhị mới vào làm ở xưởng chế, được nhận vào chưa đầy nửa tháng, đã lặng lẽ biến mất ngay trong đêm tin dữ truyền tới.
Cùng lúc đó, tại căn phòng kín đáo phía sau Linh Hương Đường, Tôn Nguyệt Hà ngồi nhấp chén trà, khoé môi cong lên một nụ cười lạnh lẽo khi nghe quản sự báo tin cả kinh thành đang xôn xao vụ tần phi trúng độc.
“Con nhãi đó giỏi giang là thật, nhưng dù có giỏi cách mấy cũng không chống nổi hai chữ khi quân.” Bà ta đặt chén trà xuống, ánh mắt sắc lạnh ánh lên dưới bóng nến. “Ba ngày thôi, đủ để cả phủ Tướng quân từ vinh quang tột đỉnh rơi xuống vực sâu không đáy.”
“Thưa lệnh chủ, người bên trên có dặn dò gì thêm không?” Gã quản sự cúi rạp người, giọng run run.
“Người bên trên chỉ muốn một kết quả duy nhất.” Bà ta đứng dậy, bóng dáng đổ dài trên vách tường loang lổ ánh nến. “Tiêu gia phải suy yếu, càng nhanh càng tốt, trước khi Ngũ thiếu gia của bọn họ kịp trở về từ biên ải mà phá hỏng hết ván cờ đã bày ra bấy lâu.”
Trở lại phủ Tướng quân, giữa lúc mọi manh mối vẫn còn ngổn ngang chưa kịp ghép nối, một lá thư khẩn từ biên ải bất ngờ được đưa tới, nét chữ quen thuộc khiến Uyển Dao run rẩy bóc ra ngay giữa sân.
“Nghe tin không lành từ kinh thành, ta xin phép chủ tướng, ngày mai lập tức lên đường trở về.” Chỉ vỏn vẹn hai dòng ngắn ngủi, nhưng đủ khiến lồng ngực Uyển Dao dâng lên một cảm giác vừa ấm áp vừa xót xa khó tả.
Ngoài trời, ánh trăng khuyết vẫn treo lơ lửng như đêm nào Linh Hương Đường thề sẽ đi đến ván cờ cuối cùng, chỉ có điều lần này, con cờ mà bọn họ chưa kịp tính đến đang trên đường phi ngựa suốt ngày đêm để trở về.