Cả Nhà Đều Muốn Cưng Muội Út

Chương 24: Ngũ Ca Trở Về Giữa Đêm Nguy Biến

Ngày thứ hai trong hạn ba ngày, cả phủ Tướng quân gần như không ai chợp mắt. Đại ca cho người rà từng quán trọ quanh cổng thành, Tam ca đích thân dẫn thân binh lùng khắp các con hẻm nhỏ, còn Tứ ca ngồi lì bên đống sổ sách xưởng chế, đối chiếu từng nét chữ ghi công của gã tiểu nhị đã mất tích.

“Tìm ra rồi.” Gần canh hai đêm đó, Tứ ca đập bàn đứng bật dậy, mắt đỏ ngầu vì thức trắng. “Gã tiểu nhị này trước khi vào xưởng từng làm chân sai vặt ở một hiệu thuốc nhỏ cuối phố Đông, chủ hiệu thuốc đó nửa năm trước đột nhiên đóng cửa, dọn đi không rõ tung tích, mà theo lời hàng xóm kể lại, dáng người bà chủ hiệu thuốc ấy lại rất giống một vị quản sự thường lui tới Linh Hương Đường.”

Uyển Dao siết chặt tay, tim đập dồn. “Nếu đúng vậy, phấn hoa độc kia rất có thể đã được trộn sẵn từ hiệu thuốc đó, gã tiểu nhị chỉ là con rối được cài vào xưởng chế từ trước, chờ đúng thời cơ ra tay.”

“Ta lập tức cho người tra lại toàn bộ đơn thuốc cũ của hiệu thuốc ấy còn lưu ở Bộ Hộ.” Đại ca khoác vội áo choàng, giọng gấp nhưng vẫn vững vàng như trụ đá. “Chỉ cần tìm được một đơn có ghi loại phấn hoa độc kia, coi như nắm được đầu mối đầu tiên nối thẳng tới Linh Hương Đường.”

Trời còn chưa sáng hẳn, tin từ Bộ Hộ đã được đưa về gấp: trong sổ lưu đơn thuốc cũ, quả nhiên có một đơn mua phấn hoa hiếm kia với số lượng lớn bất thường, người đứng tên nhận hàng ký cái tên giả, nhưng con dấu triện đóng cuối đơn lại vô tình trùng khớp với một loại triện gỗ đặc trưng chỉ xưởng khắc con dấu quen thuộc của Linh Hương Đường mới có.

Ngay lúc cả nhà đang mừng vì nắm được manh mối then chốt, ngoài cổng phủ bỗng vang lên tiếng vó ngựa gấp gáp xé toạc màn đêm, một bóng người phong trần lấm bụi đường xa phi thẳng vào sân, nhảy xuống ngựa còn chưa kịp đứng vững đã sải bước lớn về phía đại sảnh.

“Ta về rồi.” Giọng nói trầm thấp, khàn đặc vì gió cát dọc đường, vang lên giữa sân khiến Uyển Dao khựng lại, tim đập loạn nhịp. Tiêu Vân Trình đứng đó, áo giáp còn dính bụi đường, gương mặt hốc hác vì phi ngựa suốt ba ngày ba đêm không nghỉ, nhưng ánh mắt nhìn thẳng về phía nàng lại nóng rực như lửa.

“Chàng…” Uyển Dao chỉ thốt được một tiếng, khoé mắt đã cay xè, bao nhiêu lo sợ dồn nén suốt hai ngày qua như chực trào ra thành nước mắt.

Tiêu Vân Trình bước nhanh tới, siết chặt lấy vai nàng, ánh mắt quét qua gương mặt hốc hác vì mất ngủ của thê tử, hàm răng nghiến chặt đến mức quai hàm nổi rõ đường gân. “Ai dám hại nàng, dù là ai, ta cũng sẽ moi tận gốc rễ, không chừa một kẻ nào.”

“Rợ Hồ đã lui binh trước khi tuyết đầu mùa đổ xuống, biên ải coi như tạm yên, tướng trấn thủ mới dám cho ta rời doanh trại.” Chàng nói thêm, giọng vẫn còn khàn đặc vì đường xa, như muốn nàng yên tâm rằng chàng không bỏ dở việc quân mà về. “Nếu không, dù kinh thành có chuyện gì, ta cũng không thể nào rời vị trí giữa lúc trận tuyến chưa yên.”

“Huynh về đúng lúc lắm.” Đại ca vỗ vai đệ đệ, giọng trầm nhưng ánh mắt loé lên tia hy vọng hiếm thấy suốt hai ngày qua. “Chúng ta vừa tìm được đầu mối nối tới Linh Hương Đường, chỉ còn thiếu một bước cuối cùng, bắt tận tay tên tiểu nhị đang lẩn trốn để lấy lời khai trực tiếp trước mặt bệ hạ.”

Cùng lúc đó, trong căn phòng kín đáo phía sau Linh Hương Đường, Tôn Nguyệt Hà nghe tin Ngũ thiếu gia Tiêu gia đã về tới kinh thành, chén trà trên tay bà ta khẽ khàng nứt một đường rạn mảnh, nụ cười lạnh lẽo thường ngày cũng đanh lại thành vẻ căm tức khó giấu.

“Con cờ cuối cùng vẫn về kịp.” Bà ta đặt mạnh chén trà xuống bàn, giọng lạnh tanh. “Không sao, thời hạn bệ hạ ban chỉ còn một ngày, dù nó có về sớm cách mấy, cũng không kịp trở tay. Đi, lập tức diệt khẩu tên tiểu nhị đang giấu ở trang viện ngoại thành, không được để lại bất cứ đầu mối sống nào.”

Gã quản sự vừa nhận lệnh quay người rời đi chưa được bao lâu, đã bị chính đội thân binh của Tiêu gia mai phục sẵn từ tối hôm trước bắt gọn giữa đường, ngay khi gã còn chưa kịp lần ra manh mối tới trang viện ngoại thành.

“Các ngươi…” Gã quản sự run rẩy nhìn quanh, phát hiện mình đã lọt thỏm giữa vòng vây của cả bốn vị thiếu gia nhà họ Tiêu, ánh mắt lạnh lẽo của bốn người đàn ông vây kín tứ phía khiến gã bủn rủn cả người.

“Trang viện ngoại thành, đưa đường.” Tiêu Vân Trình rút thanh trường kiếm còn chưa kịp tra vào vỏ từ lúc phi ngựa về, mũi kiếm dí sát cổ gã quản sự, giọng lạnh như băng biên ải. “Nói, hoặc là chết ngay tại đây, ta không có nhiều kiên nhẫn để hỏi lần hai.”

Trang viện ngoại thành hiện ra dưới ánh trăng khuyết, cánh cổng gỗ mục nát khẽ kẽo kẹt trong gió đêm, bên trong, gã tiểu nhị năm nào đang co ro trong góc phòng tối, vừa thấy bóng người ập vào đã run lẩy bẩy quỳ sụp xuống, không đợi ai tra hỏi đã lắp bắp khai ra toàn bộ sự thật, từ việc được một bà chủ hiệu thuốc dụ dỗ bằng bạc lớn, cho tới nơi cất giấu chai phấn hoa độc còn sót lại làm bằng chứng.

Đêm đó, dưới ánh đuốc bập bùng giữa trang viện hoang tàn, Uyển Dao đứng lặng nhìn Tiêu Vân Trình cùng bốn vị ca ca niêm phong từng món tang vật, trong lòng nàng cơn sóng gió suốt hai ngày qua cuối cùng cũng dần lắng lại, chỉ còn một ý nghĩ rõ ràng duy nhất còn sót lại: ngày mai, họ sẽ mang toàn bộ sự thật này thẳng tới trước mặt bệ hạ, chấm dứt ván cờ mà Linh Hương Đường đã bày ra quá lâu.