Cả Nhà Đều Muốn Cưng Muội Út

Chương 25: Ván Cờ Cuối Cùng, Cả Nhà Là Nhà

Trời vừa hửng sáng, cả phủ Tướng quân đã chỉnh tề áo mão, năm cha con họ Tiêu cùng Uyển Dao lên đường vào cung, trên xe chở theo hai chiếc rương gỗ niêm phong cẩn thận: một đựng tang vật, chai phấn hoa độc cùng đơn thuốc cũ lưu ở Bộ Hộ, một đựng lời khai đóng dấu tay của gã tiểu nhị đã run rẩy kể hết sự thật giữa trang viện hoang tàn đêm qua.

Tại điện nghị sự, trước mặt bá quan văn võ, Đại ca dâng lên từng món chứng cứ, giọng trầm ổn không chút run rẩy. “Bẩm bệ hạ, mọi manh mối đều chỉ thẳng về một nơi, Linh Hương Đường.”

Hoàng đế lật xem từng tờ giấy, sắc mặt mỗi lúc một lạnh, cuối cùng đập nhẹ tay lên án thư. “Cho người áp giải ngay chủ nhân Linh Hương Đường vào đây, trẫm muốn đích thân hỏi cho rõ ràng.”

Không lâu sau, Tôn Nguyệt Hà bị hai tên thị vệ áp giải bước vào điện, dáng vẻ vẫn cố giữ phong thái ung dung quen thuộc, chỉ có khoé môi hơi run khẽ tố cáo sự hoảng loạn bên trong. “Bẩm bệ hạ, thần thiếp chỉ là một chủ tiệm buôn nhỏ, thực không rõ những lời cáo buộc này từ đâu mà ra.”

Uyển Dao bước lên nửa bước, hít nhẹ một hơi. Mùi hương trầm quen thuộc bà ta xức trên người thoáng lẫn một tầng hương thảo dược đắng nhẹ, đúng loại thường dùng để trấn tĩnh khi lo sợ tột độ, thứ mùi không cách nào che giấu được trước một cái mũi từng phân biệt cả ngàn loại hương liệu. “Bệ hạ, người này đang sợ, không phải sợ vì oan uổng, mà sợ vì bị lộ.”

“Con nhãi ranh, ngươi dựa vào đâu mà dám…” Tôn Nguyệt Hà nghiến răng buông một câu chưa dứt lời đã khựng lại, nhận ra mình vừa để lộ sơ hở ngay giữa điện.

“Dựa vào con dấu triện gỗ trùng khớp, dựa vào đơn thuốc mua phấn hoa độc số lượng lớn, dựa vào lời khai của kẻ ngươi cài vào xưởng chế nhà thần.” Tứ ca bước tới, dâng nốt tờ giấy cuối cùng lên cao án. “Và dựa vào chính miệng ngươi vừa rồi.”

Bị dồn vào đường cùng, Tôn Nguyệt Hà cuối cùng cũng sụp xuống, giọng đanh lại thành tiếng cười khan chua chát. “Được, ta thừa nhận, phấn hoa độc là do ta cho người tráo vào lô hàng tiến cống. Nhưng ta chỉ là một con tốt thí, người thật sự muốn dồn Tiêu gia vào chỗ chết, còn ở phía sau.”

Cả điện xôn xao, Hoàng đế nheo mắt. “Nói.”

“Trần lão gia, người từng độc bá cả ngành hương phấn kinh thành suốt hai mươi năm, cho tới ngày Yên Dao Các nổi lên cướp mất toàn bộ khách sộp trong triều ngoài nội.” Bà ta cúi đầu, giọng nghẹn lại vì cam chịu. “Ông ta cấu kết cùng một vị nội giám phụ trách khâu tiến cống, chủ mưu toàn bộ chuyện tráo đổi, còn ta chỉ là kẻ đứng ra thay mặt điều hành Linh Hương Đường mà thôi.”

Chưa đầy nửa canh giờ sau, cả Trần lão gia lẫn vị nội giám kia đều bị bắt giữ, chứng cứ đối chiếu khớp nhau không sai một chữ, trước mặt bá quan không còn ai có thể chối cãi thêm được nửa lời.

“Khi quân hãm hại, mưu hại trung thần, tội này không thể tha.” Hoàng đế đứng dậy, giọng vang khắp điện. “Trần lão gia cùng đồng bọn tịch thu toàn bộ gia sản, lưu đày biên viễn. Linh Hương Đường xoá sổ vĩnh viễn khỏi kinh thành. Nội giám tráo đổi đồ tiến cống, xử theo quân pháp.”

Ngừng một nhịp, ánh mắt Hoàng đế dịu hẳn xuống khi nhìn về phía Uyển Dao đang quỳ thẳng lưng giữa điện. “Còn Thẩm thị Uyển Dao, ba ngày đối chất, không những rửa sạch oan khuất mà còn tự tay lần ra tận gốc rễ một vụ án lớn, trẫm phong nàng làm Ngự Dụng Hương Chính, từ nay Yên Dao Các là nơi cung cấp hương phẩm chính thức cho hoàng cung, đời đời không đổi.”

“Thần thiếp tạ ơn bệ hạ.” Uyển Dao dập đầu, khoé mắt cay xè, không phải vì sợ hãi như ba ngày trước, mà vì một cảm giác nhẹ nhõm đến mức muốn bật khóc ngay giữa điện.

Bước ra khỏi hoàng cung, ánh nắng ban trưa chan hoà khắp con đường về phủ, khác hẳn bầu không khí u ám bao trùm suốt mấy ngày qua. Đại ca vỗ vai muội muội, giọng cười sang sảng hiếm thấy. “Xong rồi. Từ nay không còn ai dám đụng tới muội của ta nữa.”

“Phải khao lớn một bữa mới được.” Tam ca chống nạnh, vẻ mặt hớn hở như chính huynh ấy vừa lập công trạng lớn. “Ta đã sớm nói cả kinh thành này không có ai xứng làm đối thủ của em dâu nhà họ Tiêu.”

Tứ ca chỉ cười hiền, lặng lẽ rút bút phác một nét vẽ nhỏ ngay trên đường về, ghi lại khoảnh khắc muội muội bước ra khỏi cổng cung với gương mặt rạng rỡ nhất mà huynh ấy từng thấy.

Về tới phủ, Tiêu Lão Tướng quân đã đứng sẵn trước cổng chờ tin, vừa nghe thuật lại đầu đuôi đã cười vang cả một góc sân, đấm mạnh vào vai đứa con trai út đang đứng cạnh. “Tốt, tốt lắm, con dâu nhà ta không chỉ giỏi làm hương phấn mà đầu óc còn sắc bén hơn cả đám mưu sĩ trong triều. Đêm nay mở tiệc lớn, mời hết láng giềng xung quanh tới chung vui.”

Tiệc tan, đêm đã khuya, Uyển Dao lặng lẽ bước ra hiên sau hóng gió, cơn mệt mỏi dồn nén suốt mấy ngày qua giờ mới thật sự buông lỏng trong lồng ngực. Tiêu Vân Trình bước tới sau lưng nàng, khoác nhẹ một chiếc áo choàng lên vai nàng, động tác cẩn thận như sợ làm nàng giật mình.

“Ta xin lỗi.” Chàng đứng cạnh nàng, nhìn ra khoảng sân tối, giọng trầm thấp mang chút áy náy hiếm thấy. “Nếu ta về sớm hơn một ngày, nàng đã không phải một mình gánh chịu nhiều như vậy.”

“Chàng về đúng lúc nhất rồi.” Uyển Dao lắc đầu, ngả đầu nhẹ vào vai chàng, giọng dịu xuống. “Kiếp trước ta quen sống một mình đến mức quên mất cảm giác có người đứng sau lưng che chắn là như thế nào. Kiếp này, chỉ riêng việc chàng phi ngựa suốt ba ngày ba đêm để kịp về, đã đủ khiến ta thấy mình chưa từng cô đơn nửa khắc.”

Tiêu Vân Trình siết nhẹ tay nàng, từ trong ống tay áo lấy ra một vật nhỏ bọc trong khăn lụa, đặt vào lòng bàn tay nàng. Uyển Dao mở ra, là một chiếc trâm cài tóc mới, hình đôi bươm bướm ngọc phỉ thúy tương tự chiếc trâm cha chồng từng tặng ngày đầu nàng nhập phủ, chỉ khác đôi cánh trâm lần này được khảm thêm những hạt trân châu nhỏ li ti, lấp lánh như vì sao đêm biên ải.

“Dọc đường biên ải, mỗi lần dừng chân nghỉ, ta đều nghĩ tới nàng.” Chàng cài nhẹ chiếc trâm lên mái tóc nàng, ngón tay khẽ chạm qua vành tai khiến nàng hơi run rẩy. “Ta không giỏi nói lời ngọt ngào như mấy vị ca ca trong nhà, chỉ biết rằng từ nay về sau, nơi nào nàng đứng, nơi đó nhất định có ta.”

Uyển Dao ngước nhìn chàng, ánh trăng khuyết đêm nào giờ đã tròn đầy trên cao, chiếu xuống gương mặt hai người một lớp sáng dịu dàng. Nàng bật cười khe khẽ, tay khẽ nắm lấy vạt áo chàng. “Vậy thì huynh nhớ giữ lời, nương tử này của huynh, từ nay chỉ muốn được yên ổn làm hương phấn, không muốn thêm lần nào phải quỳ giữa điện đối chất nữa đâu.”

Nửa năm sau, Yên Dao Các đã mở thêm bảy chi nhánh trải khắp Đại Càn, từ Giang Nam trù phú cho tới tận vùng biên ải xa xôi nơi Tiêu Vân Trình từng trấn giữ, tấm biển “Ngự Dụng Hương Chính” treo trang trọng giữa cửa tiệm kinh thành, thu hút không biết bao nhiêu thương nhân từ khắp nơi tìm tới học hỏi.

Căn phòng năm xưa từng trống trải ngày Uyển Dao vừa xuyên tới, giờ đã chất đầy lọ hương, sổ sách kinh doanh, cùng những bức tranh nhỏ Tứ ca vẽ tặng treo kín một góc tường, ghi lại từng cột mốc của Yên Dao Các suốt một năm qua.

Buổi tối, cả nhà lại quây quần bên bàn trà như thường lệ, Đại ca kể chuyện quân doanh, Nhị ca tính toán sổ chi nhánh mới, Tam ca khoe khoang thành tích của muội muội với vị khách nào đó ghé chơi, Tứ ca cắm cúi vẽ, còn Tiêu Lão Tướng quân vừa nhấm nháp miếng bánh dâu rừng do chính tay con dâu út làm, vừa gật gù khen ngon không dứt miệng.

Uyển Dao ngồi giữa vòng tay ấm áp ấy, tay khẽ chạm lên chiếc trâm bươm bướm mới trên tóc, lòng chợt nhớ lại buổi sáng đầu tiên tỉnh dậy giữa căn phòng tân hôn xa lạ, một mình ôm hộp bánh nhỏ mà thấy ấm hơn cả những năm tháng bận rộn nhất kiếp trước. Cô dâu nhỏ ngày ấy còn chưa dám tin mình có thể đứng vững giữa nhà chồng xa lạ, vậy mà giờ đây đã dám quỳ thẳng lưng giữa điện, tự tay lần ra cả một vụ án lớn mà không hề run sợ.

Giờ đây, không còn cô đơn, không còn deadline bào mòn từng đêm, chỉ còn một mái nhà thật sự, nơi cả nhà, từ cha chồng nghiêm nghị bên ngoài mà mềm lòng bên trong, cho tới bốn vị ca ca mỗi người một tính cách, và người phu quân trầm lặng nhưng chân thành nhất, đều một lòng cưng chiều nàng như báu vật quý giá nhất đời họ.

Ngoài song cửa, gió đêm thoảng hương trầm hoà lẫn hương hoa lê, thứ mùi nàng luôn nhận ra ngay, đó chính là nhà.