Xuyên Vào Bé Gái Nhà Nghèo Có Không Gian

Tác giả: An Miên Miên

Xuyên Vào Bé Gái Nhà Nghèo Có Không Gian
Muội tỉnh dậy trong gian bếp lạnh nhà tá điền nghèo nhất thôn Liễu Hà, tay run vì đói, cổ tay đeo một chiếc vòng bạc cũ khắc hoa sen chẳng nhớ từ đâu ra. Đêm ấy vô tình xoay vòng ba vòng, cả gian bếp loé lên vệt sáng nhỏ, mở ra một không gian có mảnh ruộng thuốc và giếng nước linh chữa lành vết thương. Muội mừng đến ứa nước mắt, nhưng lập tức tự nhắc mình: kiếp này phải cẩn trọng gấp đôi, lộ ra không gian là lộ ra cái chết. Kiếp trước muội là y tá cấp cứu chết khi lao ra cứu người giữa đường, kiếp này lại phải dùng chính kiến thức ấy âm thầm chặn một đợt ôn dịch mới đang manh nha, thứ từng cướp mạng cha ruột bốn năm trước. Và ẩn sau dòng chữ mờ khắc trong lòng vòng bạc, là cả một bí mật về người mẹ ruột mất tích năm muội lên ba.

Muội mở mắt ra trong bóng tối, việc đầu tiên cảm nhận được không phải ánh sáng, mà là cái lạnh.

Lạnh từ nền đất nện thấm ngược lên qua lớp chiếu rách, lạnh từ khe cửa bếp hở toang một góc luồn thẳng vào gáy, lạnh đến mức hai hàm răng muội va vào nhau lập cập mà không sao kìm lại được. Mùi khói bếp nguội lẫn mùi rơm ẩm mốc phả vào mũi, đặc quánh, khác hẳn cái mùi cồn sát khuẩn và ga giường hồ bột muội quen thuộc suốt bảy năm làm y tá cấp cứu.

Tai muội căng lên trong bóng tối, theo phản xạ nghề nghiệp cũ tìm một âm thanh quen thuộc nào đó, tiếng máy đo nhịp tim tít tít đều đặn, tiếng bánh xe băng ca lăn trên nền gạch men, tiếng loa gọi bác sĩ trực. Nhưng chỉ có tiếng gió rít qua khe vách tranh và đâu đó xa xa một con chó sủa vu vơ giữa đêm, im ắng đến mức chính sự im ắng ấy cũng trở thành một thứ đáng sợ.

Ta nằm im một lúc, cố định thần lại xem mình đang mơ hay đang tỉnh.

Đêm qua ta trực ca đêm ở khoa cấp cứu, đang đẩy băng ca cho một cụ già nhồi máu cơ tim thì có tiếng còi xe cứu thương khác hú vang ngoài cổng, một vụ tai nạn liên hoàn trên đường lớn. Ta chạy ra phụ đồng nghiệp khiêng nạn nhân, giữa dòng xe cộ vẫn còn nhốn nháo chưa kịp phong tỏa, một chiếc xe tải mất lái lao thẳng tới. Ta chỉ kịp đẩy mạnh người đồng nghiệp đang khiêng cáng sang một bên.

24/24 chương ~82K chữ ~7h đọc Full

Bắt đầu đọc Chương 1 →

Mục lục