Xuyên Vào Bé Gái Nhà Nghèo Có Không Gian
Chương 2: Ruộng Thuốc Trong Vòng Bạc
Khe sáng trước mặt muội mỗi lúc một mở rộng, viền vàng nhạt run rẩy như ngọn nến trong gió, cho đến khi nó nuốt trọn cả tầm mắt muội, biến gian bếp tối om thành một khoảng trắng loá không còn phân biệt nổi đâu là trần nhà, đâu là vách đất.
Muội theo bản năng giơ tay che mắt, tim đập dồn từng nhịp gấp trong lồng ngực bé nhỏ. Kiếp trước ta từng chứng kiến không biết bao nhiêu ca cấp cứu ngặt nghèo, quen với việc giữ đầu óc tỉnh táo giữa những khoảnh khắc sinh tử, nhưng chưa một lần nào ta phải đối diện với thứ nằm ngoài mọi lẽ thường như thế này.
Khi ánh sáng dịu xuống, muội từ từ hạ tay, và cảnh tượng trước mắt khiến muội quên hẳn cả cái lạnh vừa còn cắn xé làn da mình.
Đó là một mảnh đất nhỏ, không rộng, có lẽ chỉ chừng vài chục bước chân, nhưng xanh mướt một màu khác hẳn cái màu đất nện xám xịt ngoài kia. Từng luống cây thấp mọc thành hàng ngay ngắn, lá to lá nhỏ đan xen, vài loại muội nhận ra ngay từ ký ức y tá kiếp trước, vài loại lại hoàn toàn xa lạ, cuống lá ánh lên sắc tím nhàn nhạt dưới thứ ánh sáng không rõ từ đâu chiếu tới, không có mặt trời, không có đèn đuốc, chỉ có một bầu không khí sáng đều, ấm áp, như đang lơ lửng giữa một buổi sáng sớm không bao giờ tắt.
Cuối mảnh ruộng, cách chỗ muội đứng chừng vài chục bước, là một cái giếng nhỏ xây bằng đá cuội xám, miệng giếng tròn vừa đủ một người lớn cúi xuống múc nước, hơi nước bốc lên lành lạnh, phảng phất một mùi hương thanh khiết muội chưa từng ngửi thấy ở bất cứ đâu, dù là kiếp này hay kiếp trước.
Đây là đâu?
Muội đứng sững lại hồi lâu, hai chân trần dẫm lên nền đất mềm mại của mảnh ruộng, khác hẳn nền đất nện cứng lạnh ngoài gian bếp. Không khí trong này ấm áp lạ thường, ấm đến mức muội cảm nhận rõ từng đầu ngón tay đang tê cóng vì rét dần dần được sưởi lại, cơn run rẩy suốt từ lúc tỉnh dậy đến giờ mới thật sự dịu xuống.
Ta hít một hơi thật sâu, cố ép mình bình tĩnh lại theo đúng thói quen nghề nghiệp cũ. Quan sát trước, phán đoán sau, đừng vội kết luận khi chưa nắm đủ dữ kiện.
Muội bước từng bước thận trọng vào giữa luống cây, cúi người xuống nhìn kỹ. Một khóm lá xanh đậm, mép lá răng cưa nhỏ, thân có lông tơ mịn, mùi hăng hắc thoang thoảng khi muội khẽ vò nhẹ một góc lá, chính là loại cây trong sách thuốc dân gian từng gọi là ích mẫu, có tác dụng cầm máu và điều kinh. Cạnh đó là một khóm khác, lá tròn dày, mọng nước, muội nhận ra ngay dáng dấp của cây lô hội, chỉ khác ở chỗ màu xanh của nó đậm và bóng hơn hẳn loại lô hội bình thường muội từng thấy trong bệnh viện kiếp trước, dùng làm thuốc bôi ngoài da trị bỏng nhẹ.
Nhưng xen giữa những khóm quen thuộc ấy, có không ít loại cây muội hoàn toàn không nhận ra, hoa nhỏ li ti màu xanh ngọc, cuống lá ánh tím kỳ lạ, có loại thân mảnh như sợi chỉ bạc, khẽ rung động dù không hề có gió thổi qua. Muội không dám chạm vào những loại lạ ấy, chỉ đứng nhìn, trong lòng vừa kinh ngạc vừa dấy lên một nỗi cảnh giác mơ hồ.
Không gian dị bảo.
Bốn chữ ấy hiện lên trong đầu muội, không rõ vì sao ta lại biết đến khái niệm này, có lẽ là một phần ký ức nào đó thuộc về thân xác Lâm Tiểu Đường, hoặc đơn giản chỉ là bản năng nhận thức khi đối diện với điều phi thường. Dù sao, muội cũng hiểu ngay một điều quan trọng nhất: thứ này tuyệt đối không được để lộ ra ngoài.
Kiếp trước ta từng đọc không ít tin tức về những vụ án mạng vì của cải, vì bí mật, vì một thứ gì đó khiến người ta đỏ mắt tranh giành. Ở cái thời đại nghèo khó, loạn lạc, ôn dịch còn rình rập ngoài kia, một đứa trẻ bảy tuổi nắm giữ một không gian như thế này, nếu lộ ra, e rằng còn chưa kịp hưởng được ích lợi gì đã bị người ta xé xác tranh đoạt trước.
Muội siết chặt bàn tay nhỏ, tự nhủ trong lòng phải ghi nhớ kỹ điều này.
Ánh mắt muội dừng lại nơi cái giếng đá cuối ruộng. Nước trong giếng trong vắt đến mức muội có thể nhìn thấy rõ từng viên đá cuội nằm dưới đáy, không một gợn bùn, không một chiếc lá rụng nào trôi nổi trên mặt nước, như thể chưa từng có một hạt bụi nào chạm vào nó.
Muội bước lại gần, quỳ xuống bên thành giếng, đưa hai bàn tay bé nhỏ khum lại múc một vốc nước lên.
Nước lạnh, nhưng là cái lạnh trong lành, khác hẳn cái lạnh cắt da của nước giếng ngoài kia. Vừa chạm nước, muội chợt nhớ ra bàn tay mình từ mấy hôm nay vốn đã nứt nẻ vì rét, mấy đường nứt nhỏ nơi khớp ngón tay rớm máu mỗi khi cử động mạnh, đau rát mỗi lần chạm nước lạnh.
Nhưng lần này, khi nước giếng thấm vào những vết nứt ấy, muội không hề cảm thấy đau, ngược lại còn có một cảm giác mát dịu lan toả, như có một luồng hơi ấm nhỏ đang len lỏi vào từng đường nứt trên da.
Muội giật mình đưa tay lên gần mắt, nhìn thật kỹ dưới thứ ánh sáng đều đặn của không gian này.
Những đường nứt nẻ trên các đốt ngón tay, vốn đỏ rát và có vài chỗ rớm máu khô, giờ đây đang khép miệng lại ngay trước mắt muội, chậm rãi nhưng rõ ràng, như một đoạn phim tua nhanh, chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi bằng một hơi thở, làn da đã liền lại gần như nguyên vẹn, chỉ còn sót lại một vệt hồng nhạt mờ mờ nơi từng có vết nứt.
Muội nín thở, tim đập thình thịch.
Ký ức bảy năm làm y tá cấp cứu của ta chưa từng chứng kiến bất cứ điều gì tương tự, dù là loại thuốc đắt tiền nhất, dù là phương pháp điều trị tân tiến nhất, cũng không thể khiến vết thương lành lại nhanh đến mức phi lý như vậy chỉ trong tích tắc.
Nước giếng này… có thể chữa lành vết thương.
Một cảm giác mừng rỡ trào lên trong lòng muội, mạnh đến mức khoé mắt bé nhỏ này bất giác cay cay, muội phải cắn chặt môi dưới mới kìm được không để nước mắt trào ra. Không phải vì đau, mà vì một thứ cảm xúc khó gọi tên, giữa nỗi sợ hãi mơ hồ về hoàn cảnh hiện tại và một tia hy vọng nhỏ nhoi vừa loé lên.
Nếu thứ nước này thật sự có khả năng chữa lành, vậy thì ít nhất, muội sẽ không còn hoàn toàn bất lực trước cái thân xác gầy yếu, trước cái gia đình nghèo khó không có nổi một thang thuốc khi có người ốm đau này.
Nhưng ngay khi ý nghĩ ấy vừa loé lên, phần lý trí của một y tá cấp cứu ba mươi tuổi lập tức dội một gáo nước lạnh vào sự phấn khích ấy.
Đừng vội mừng. Cẩn trọng gấp đôi.
Muội tự nhắc mình, giọng nói vang lên trong đầu nghiêm khắc không kém gì lúc còn đứng giữa phòng cấp cứu, ra lệnh cho chính mình giữ bình tĩnh trước một ca bệnh nguy kịch. Một thứ dị bảo có khả năng chữa lành nhanh đến mức này, nếu lộ ra dù chỉ một chút, hậu quả sẽ không dừng lại ở việc bị tranh đoạt của cải. Người ta có thể nghi ngờ muội là yêu quái, là điềm gở, là thứ gì đó không phải con người, trong một thời đại còn tin vào quỷ thần, vào báo ứng, vào những lời đồn thổi ác ý có thể giết chết một đứa trẻ nhanh hơn cả dao kiếm.
Việc này, tuyệt đối không được để bất kỳ ai biết. Kể cả mẹ kế. Kể cả hai đứa em.
Muội đứng dậy, phủi tay lên vạt áo vải thô, ánh mắt quét một vòng quanh mảnh ruộng thuốc nhỏ bé này. Trong lòng muội bắt đầu hình thành một dự tính mơ hồ, rằng nơi đây, chiếc vòng bạc này, có thể sẽ là chỗ dựa duy nhất giúp muội sống sót qua kiếp nạn nghèo khó và những hiểm nguy còn ẩn giấu phía trước mà muội chưa lường hết được.
Muội đi vòng quanh mảnh ruộng thêm một lượt, cẩn thận ghi nhớ vị trí từng khóm cây, cố gắng phân biệt loại nào quen thuộc, loại nào xa lạ. Có một khóm cây lá dài, mép răng cưa thưa, mọc riêng biệt một góc, muội ngồi xổm xuống ngắm nghía thật lâu mới nhận ra, đây có lẽ là một dạng biến thể của cây kim ngân, thường dùng để hạ sốt, giải độc trong các bài thuốc dân gian, chỉ khác ở chỗ lá của nó dày dặn và có màu xanh sẫm hơn hẳn.
Nếu đúng vậy, sau này lỡ có ai trong nhà cảm sốt, ít nhất ta cũng có một phương án dự phòng.
Ý nghĩ ấy vừa khởi lên, muội chợt khựng lại, tự giễu chính mình trong lòng. Mới xuyên qua chưa đầy một ngày, đã vội tính toán xa đến vậy, nhưng cũng đúng thôi, đây là bản năng nghề nghiệp đã ăn sâu vào máu thịt suốt bảy năm trời, không phải muốn bỏ là bỏ được.
Muội định bước lại gần giếng nước một lần nữa, muốn thử xem còn tác dụng nào khác của thứ nước kỳ lạ này hay không, thì đột nhiên, một âm thanh mơ hồ vọng đến bên tai, như thể xuyên qua một lớp màng mỏng từ một thế giới khác truyền tới.
Muội khựng người, dỏng tai lắng nghe.
Âm thanh ấy càng lúc càng rõ hơn, là tiếng khóc thét chói tai của một đứa trẻ, xen lẫn tiếng bước chân dồn dập và tiếng người lớn hoảng hốt gọi nhau ầm ĩ.
Tiểu Bảo.
Muội nhận ra ngay giọng khóc ấy chính là của Lâm Tiểu Bảo, đứa em trai năm tuổi. Trái tim bé nhỏ trong lồng ngực muội thắt lại một nhịp, phản xạ nghề nghiệp trỗi dậy tức khắc, không cho muội kịp suy nghĩ thêm bất cứ điều gì khác.
Muội quay ngoắt người, chạy như bay về phía khe sáng mờ ảo vẫn còn lơ lửng phía sau lưng, nơi ranh giới giữa không gian nhỏ bé này và gian bếp tối om của thực tại.
Vừa chạy, muội vừa cố nhớ lại, chiếc vòng bạc, làm sao để thoát ra. Trong lúc hoảng loạn, bản năng khiến muội đưa tay nắm chặt lấy chiếc vòng đang đeo hờ trên cổ tay, xoay ngược lại đúng ba vòng, lần này theo chiều ngược kim đồng hồ.
Ánh sáng vàng nhạt lại loé lên bao trùm lấy muội, và chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, muội cảm thấy cả người như bị một luồng gió nhẹ đẩy lùi lại, đôi chân trần vừa chạm đất đã là nền đất nện lạnh cóng quen thuộc của gian bếp.
Muội đứng sững giữa gian bếp tối, tim vẫn còn đập thình thịch, mất một khắc mới định thần lại được rằng mình đã thật sự trở ra.
Nhưng không có thời gian để bàng hoàng thêm. Tiếng khóc của Tiểu Bảo từ ngoài sân vọng vào mỗi lúc một thảm thiết hơn, xen lẫn giọng Chu Ngọc Lan gào lên hoảng loạn.
“Trời ơi, máu ra nhiều thế này! Tiểu Yến, mau chạy đi gọi ai đó tới xem!”
Muội đẩy cửa bếp lao ra ngoài sân, đôi chân trần giẫm lên nền đất lạnh buốt mà không còn cảm nhận được gì ngoài nỗi lo lắng đang dâng lên trong lòng.
Giữa sân, dưới ánh trăng mờ nhạt còn sót lại của đêm cuối canh năm, Chu Ngọc Lan đang quỳ gối, hai tay ôm chặt lấy Tiểu Bảo. Đứa bé năm tuổi khóc ré lên từng chặp, gương mặt tái nhợt vì sợ hãi và đau đớn, một bàn chân trần của nó đang chảy máu ròng ròng, thấm ướt cả một khoảng đất bên dưới.
“Con dẫm phải cái gì vậy?” Chu Ngọc Lan hỏi dồn, giọng run lên vì hoảng loạn, hai tay bà lóng ngóng không biết nên làm gì trước, chỉ biết ôm chặt lấy con.
Lâm Tiểu Yến đứng bên cạnh, tay cầm một mảnh gốm vỡ dính máu, mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy nói không thành câu:
“Con… con không biết, em chạy chơi ngoài này, giẫm phải mảnh bát vỡ ai đó làm rơi hồi chiều, con không kịp cản…”
Muội chạy lại gần, quỳ thụp xuống bên cạnh, ánh mắt lập tức quét qua vết thương với một tốc độ và sự tập trung hoàn toàn không tương xứng với một đứa trẻ bảy tuổi.
Vết cắt nằm ngay giữa lòng bàn chân, dài chừng hai đốt ngón tay, không quá sâu nhưng máu vẫn đang rỉ ra đều đặn, xung quanh vết thương dính đầy đất cát bẩn từ nền sân.
Vết rách phần mềm, không chạm gân, không có dị vật còn sót lại bên trong, nhưng bẩn, nếu không xử lý sạch sẽ dễ nhiễm trùng.
Những đánh giá chuyên môn tự động chạy qua đầu muội nhanh như một phản xạ đã ăn sâu vào tiềm thức suốt bảy năm hành nghề. Nhưng muội biết, mình không thể để lộ ra rằng một đứa trẻ bảy tuổi lại am hiểu chuyện này đến vậy.
“Mẹ, để con xem.” Muội nói, giọng cố giữ vẻ non nớt, nhưng tay đã nhanh nhẹn xé một mảnh vải sạch nhất có thể tìm thấy trên vạt áo mình, ấn nhẹ lên vết thương để cầm máu tạm thời.
Chu Ngọc Lan sững lại một thoáng, nhìn muội với ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa có chút nghi hoặc, nhưng trong cơn hoảng loạn, bà không kịp nghĩ ngợi nhiều, chỉ biết ôm chặt Tiểu Bảo, để mặc muội xử lý.
“Máu ra nhiều quá, có phải đứt gân không, có phải tàn phế không…” Bà lẩm bẩm, giọng run rẩy, rõ ràng trong lòng bà, dù không thiên vị Tiểu Đường, nhưng với con ruột của mình thì nỗi lo sợ là thật sự không giả dối chút nào.
“Không sâu đến gân đâu mẹ, chỉ là vết rách ngoài da thôi, cầm máu rồi rửa sạch là được.” Muội đáp, cố tình hạ giọng cho thật khớp với vẻ non nớt của một đứa trẻ, nhưng động tác ấn giữ vết thương của muội lại vô cùng chuẩn xác, không hề run rẩy như một đứa bé bảy tuổi lần đầu thấy máu.
Tiểu Bảo vẫn khóc không ngừng, tay nhỏ bấu chặt lấy vạt áo mẹ, thân hình run lên từng chặp vì đau và sợ.
Muội nhìn quanh sân, trời vẫn còn tối, ánh trăng mờ nhạt không đủ soi rõ để rửa sạch vết thương ngay lúc này, mà nước giếng ngoài kia lại lạnh buốt, dùng để rửa vết thương hở lúc này e rằng sẽ khiến đứa bé càng thêm đau đớn, run rẩy vì lạnh.
Trong đầu muội chợt loé lên hình ảnh cái giếng đá trong không gian dị bảo, làn nước trong vắt vừa khiến những vết nứt trên tay muội liền lại chỉ trong tích tắc.
Có nên dùng không?
Một cuộc giằng co nhanh chóng diễn ra trong đầu muội. Nếu dùng nước giếng linh, vết thương của Tiểu Bảo có thể sẽ lành nhanh đến mức bất thường, dễ khiến người khác sinh nghi. Nhưng nếu không dùng, chỉ dựa vào cách xử lý thông thường trong hoàn cảnh thiếu thốn thuốc men thế này, nguy cơ nhiễm trùng với một đứa trẻ vốn đã suy dinh dưỡng như Tiểu Bảo là không hề nhỏ.
Ta nhớ lại lời tự nhắc nhở của chính mình chỉ vài khắc trước, giữa mảnh ruộng thuốc kia. Tuyệt đối không được để lộ.
Muội cắn chặt răng, nén lại ý định ấy xuống. Lần này, muội sẽ không mạo hiểm. Trước mắt còn có Chu Ngọc Lan và Tiểu Yến đang đứng ngay bên cạnh, nếu vết thương lành nhanh bất thường ngay tại chỗ, sẽ không có cách nào giải thích hợp lý.
“Mẹ, để con bế Tiểu Bảo vào bếp, ở đó có lửa còn ấm, con rửa vết thương cho em bằng nước đun sôi để nguội, sạch hơn nước giếng ngoài này.” Muội nói, giọng vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến khác thường.
Chu Ngọc Lan gật đầu như cái máy, trong lúc hoảng loạn bà cũng không còn tâm trí đâu để nghi ngờ thêm, chỉ biết ôm Tiểu Bảo theo muội vào bếp.
Trong gian bếp, đám tro trong lò vẫn còn âm ỉ chút hơi ấm sót lại từ buổi sáng. Muội nhanh tay khơi lại một chút lửa nhỏ, bắc siêu nước lên đun, đồng thời xé thêm vài dải vải sạch từ một tấm áo cũ đã sờn rách không còn mặc được nữa, chuẩn bị sẵn để băng bó.
Trong lúc chờ nước sôi, muội xem xét kỹ hơn vết thương dưới ánh lửa bập bùng. Vết rách không quá sâu như muội lo sợ ban đầu, chỉ là phần da và mô mềm bị cắt, máu đã bắt đầu chậm lại nhờ lực ấn giữ liên tục.
“Tiểu Bảo ngoan, chị biết đau lắm, nhưng phải rửa sạch không sẽ bị sưng đấy.” Muội dịu giọng dỗ dành, tay khẽ vuốt nhẹ lên đầu đứa em đang thổn thức.
Tiểu Bảo nấc lên từng tiếng, đôi mắt đỏ hoe nhìn muội, giữa cơn đau vẫn còn đủ tỉnh táo để nhận ra người đang chăm sóc mình chính là người chị cùng cha khác mẹ vẫn thường bị cả nhà xem nhẹ.
“Chị Tiểu Đường… đau quá…” Nó thút thít, giọng còn non nớt líu ríu.
“Chị biết, ráng một chút thôi.” Muội đáp, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn, một sự chắc chắn khiến ngay cả Chu Ngọc Lan đang đứng bên cạnh cũng phải khẽ khựng lại, nhìn muội bằng ánh mắt có chút gì đó khó gọi tên.
Nước trong siêu bắt đầu sôi lăn tăn, muội múc ra một chậu nhỏ, để nguội bớt đến độ ấm vừa phải rồi mới bắt đầu nhẹ nhàng rửa sạch đất cát quanh vết thương. Tiểu Bảo rít lên đau đớn mỗi lần nước chạm vào miệng vết rách, nhưng muội vẫn kiên nhẫn, động tác nhẹ nhàng mà dứt khoát, không hề luống cuống như một đứa trẻ bảy tuổi lần đầu xử lý vết thương.
Chu Ngọc Lan đứng cạnh, ánh mắt dán chặt vào đôi tay nhỏ bé đang thoăn thoắt làm việc của muội, trong lòng dấy lên một sự nghi hoặc mơ hồ. Đứa con riêng của chồng này, từ trước đến nay vốn nhút nhát, ít nói, làm việc gì cũng chậm chạp vụng về, sao hôm nay bỗng dưng lại tỏ ra thành thạo đến kỳ lạ như vậy?
Nhưng trong hoàn cảnh cấp bách này, bà cũng không có tâm trí để truy vấn sâu thêm, chỉ lặng lẽ quan sát, thỉnh thoảng đưa tay giữ chặt lấy Tiểu Bảo mỗi khi nó giãy giụa vì đau.
Rửa sạch vết thương xong, muội lấy một dải vải sạch, quấn chặt vừa đủ quanh bàn chân nhỏ của Tiểu Bảo, không quá chặt để cản trở lưu thông máu, cũng không quá lỏng để tuột ra.
“Được rồi, giờ để em nằm nghỉ, đừng cho chạm đất mấy hôm, vết thương sẽ tự lành.” Muội nói, giọng thoáng chút mệt mỏi thật sự, vì dù kiếp trước từng xử lý hàng trăm ca cấp cứu nghiêm trọng hơn thế này gấp bội, nhưng cái thân xác bảy tuổi này rõ ràng không đủ sức bền để chịu đựng sự căng thẳng vừa rồi.
Chu Ngọc Lan bế Tiểu Bảo lên, đứa bé đã bớt khóc, chỉ còn thút thít nhè nhẹ, có lẽ vì cơn đau đã dịu bớt phần nào sau khi được băng bó cẩn thận.
“Con học băng bó kiểu này ở đâu ra vậy?” Chu Ngọc Lan bất chợt hỏi, giọng không còn gay gắt như thường ngày, nhưng ánh mắt vẫn ẩn chứa sự dò xét.
Muội khựng lại một thoáng, trong đầu nhanh chóng dựng lên một câu trả lời hợp lý.
“Dạ… hồi trước con hay theo bà lang bà Vương chơi, thấy bà xử lý vết thương cho người trong thôn nhiều lần, con nhớ lỏm được chút ít thôi ạ.” Muội đáp, giọng cố giữ vẻ ngây ngô, cúi đầu xuống tránh ánh mắt dò xét của mẹ kế.
Chu Ngọc Lan im lặng một lúc, cuối cùng cũng không hỏi thêm gì nữa, chỉ nói:
“Thôi, khuya rồi, mọi người đi ngủ tiếp đi. Tiểu Đường, con dọn dẹp sạch máu trên sân trước khi trời sáng, kẻo Tiểu Yến với Tiểu Bảo lại nhìn thấy sợ hãi.”
Nói xong, bà bế Tiểu Bảo trở vào phòng chính, Lâm Tiểu Yến theo sau, thỉnh thoảng còn ngoái đầu lại nhìn muội một cái, ánh mắt phức tạp khó đoán.
Gian bếp lại trở về với sự tĩnh lặng vốn có, chỉ còn tiếng lửa tí tách cháy trong lò và hơi thở đều đều của chính muội.
Muội ngồi thụp xuống bên bếp lửa, cả người bỗng chốc mềm nhũn ra, cơn mệt mỏi từ cả thể xác lẫn tinh thần ập đến cùng một lúc. Muội đưa tay lên nhìn, những ngón tay nhỏ bé vẫn còn dính vài vệt máu khô của Tiểu Bảo, và trên cổ tay, chiếc vòng bạc khắc hoa sen vẫn nằm yên tĩnh, xỉn màu như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Suýt chút nữa đã dùng đến nước giếng linh.
Muội thở dài nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn còn dư âm của cảm giác giằng co lúc nãy. Ta hiểu rõ, đây mới chỉ là lần thử thách đầu tiên, sau này chắc chắn sẽ còn nhiều tình huống khó xử hơn buộc muội phải cân nhắc giữa việc dùng không gian dị bảo để cứu người và nguy cơ bị phát hiện.
Phải học cách kiềm chế. Không phải lúc nào cũng có thể dựa vào nó.
Muội ra sân dọn sạch vết máu còn sót lại theo lời dặn của mẹ kế, ánh trăng cuối canh năm đã nhạt dần, phía chân trời bắt đầu ửng lên một vệt sáng hồng nhạt báo hiệu bình minh sắp tới.
Xong xuôi, muội trở vào bếp, nằm xuống ổ rơm quen thuộc nơi góc nhà, kéo tấm chăn vá lên tận cằm. Toàn thân rã rời, nhưng đầu óc vẫn còn tỉnh táo, không tài nào chợp mắt nổi.
Muội đưa tay chạm nhẹ vào chiếc vòng bạc trên cổ tay, lòng vẫn còn ngổn ngang trăm mối suy nghĩ về mảnh ruộng thuốc kỳ lạ, về cái giếng nước có khả năng chữa lành, về người mẹ ruột đã để lại chiếc vòng này cho mình trước khi biến mất không dấu vết.
Ngày mai, phải tìm cách quay lại đó, xem xét kỹ hơn.
Muội nhắm mắt lại, trong đầu vẫn còn hiện rõ hình ảnh mảnh ruộng xanh mướt và cái giếng đá trong vắt, cho đến khi giấc ngủ chậm rãi kéo đến, cuốn muội vào một cơn mơ chập chờn không rõ hình dáng.