Xuyên Vào Bé Gái Nhà Nghèo Có Không Gian
Chương 3: Cứu Em Giữa Đêm
Tiếng chân chạy rầm rập ngoài sân dội vào gian bếp khiến muội bừng tỉnh khỏi cơn thiu thiu vừa chợp mắt được nửa canh giờ.
“Tiểu Đường! Tiểu Đường mau dậy, Tiểu Bảo nó… nó sốt cao quá rồi!”
Giọng Chu Ngọc Lan lạc hẳn đi, không còn cái vẻ sắc lạnh thường ngày, mà run lên vì hoảng sợ thật sự. Muội bật dậy ngay, cả người còn chưa kịp tỉnh hẳn đã lao ra khỏi ổ rơm, đôi chân trần giẫm lên nền đất lạnh cóng mà không còn cảm nhận được gì ngoài một linh cảm chẳng lành đang thắt chặt lồng ngực.
Đã hai ngày kể từ đêm Tiểu Bảo giẫm phải mảnh sành. Vết thương được muội rửa sạch, băng bó cẩn thận, tưởng đâu đã yên, ai ngờ hôm qua đứa bé kêu ngứa, gãi banh cả lớp vải quấn, đến sáng nay chân sưng tấy đỏ ửng lên tận mắt cá mà không một ai trong nhà để tâm, cho đến tận lúc này.
Muội lao vào phòng chính, thấy Tiểu Bảo nằm co quắp trên giường, mặt đỏ bừng như lửa đốt, môi khô nứt nẻ, hơi thở gấp gáp từng chặp. Chu Ngọc Lan quỳ bên cạnh, hai tay run rẩy không biết nên đặt vào đâu, Lâm Tiểu Yến đứng nép ở góc phòng, mặt tái mét, nước mắt lưng tròng.
Sốt cao, môi khô, thở gấp. Vết thương nhiễm trùng đã hai ngày không xử lý đúng cách.
Ký ức bảy năm làm y tá cấp cứu của ta lập tức chạy qua từng đầu mục quen thuộc, nhanh và lạnh như một cỗ máy đã được huấn luyện đến mức thành bản năng. Muội quỳ xuống bên giường, đặt lưng bàn tay lên trán Tiểu Bảo, thân nhiệt nóng rẫy dội thẳng vào da thịt muội.
Muội vén ống quần đứa bé lên xem chân. Vết thương giữa lòng bàn chân đã sưng phồng, viền đỏ lan rộng ra quá nửa gan bàn chân, một vệt mủ vàng nhạt rỉ ra nơi mép vết cắt, chạm khẽ vào là Tiểu Bảo giật nảy người, rên lên đau đớn dù đang mê man.
Nhiễm trùng đã lan. Nếu không xử lý kịp, độc khí theo đường máu lan lên, sốt cao kéo dài, đứa trẻ suy dinh dưỡng thế này khó mà chống chọi nổi.
“Mẹ, em bị vết thương sinh mủ độc rồi, phải hạ sốt và rửa sạch chỗ mủ ngay, không thì nguy hiểm lắm.” Muội nói, giọng cố giữ vẻ non nớt nhưng từng chữ lại chắc nịch đến kỳ lạ.
Chu Ngọc Lan ngẩng phắt lên nhìn muội, đôi mắt đỏ hoe vì lo sợ, trong cơn hoảng loạn tột cùng bà không còn tâm trí đâu để nghi ngờ một đứa trẻ bảy tuổi sao lại nói năng chắc chắn đến thế.
“Vậy… vậy phải làm sao? Có cần mời lang y không? Nhà mình… nhà mình lấy đâu ra tiền mời lang y giữa đêm thế này…”
Giọng bà nghẹn lại ở câu sau, một người mẹ giữa cơn hoảng sợ vẫn không quên được cái nghèo đang trói chặt lấy cả nhà.
“Mẹ để con thử trước. Con từng thấy bà lang bà Vương xử lý ca như vầy.” Muội đáp, tay đã nhanh nhẹn xé thêm vải sạch, “Mẹ giúp con múc một chậu nước ấm, càng nhanh càng tốt.”
Chu Ngọc Lan như bắt được cọng rơm cứu mạng, lập tức đứng dậy chạy đi múc nước, chân bước loạng choạng vì vội. Lâm Tiểu Yến vẫn đứng nép góc phòng, không dám lại gần, chỉ biết khóc thút thít nhìn em trai.
Muội tranh thủ khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, cúi sát xuống bên tai Tiểu Bảo, giọng thì thầm trấn an dù biết đứa bé đang mê man khó mà nghe rõ.
“Tiểu Bảo ráng lên, chị không để em sao đâu.”
Trong lòng muội, một cuộc giằng co dữ dội hơn hẳn đêm hôm trước đang diễn ra. Lần trước, vết thương chỉ mới rách da chảy máu, muội còn có thể chọn cách xử lý thông thường mà không quá lo lắng. Nhưng lần này khác. Nhiễm trùng đã ăn sâu, sốt cao đã kéo dài từ chiều đến giờ mà không ai hay biết, một đứa trẻ năm tuổi suy dinh dưỡng, sức đề kháng yếu ớt, nếu chỉ dựa vào cách rửa vết thương bằng nước ấm thông thường, e rằng không đủ để cản dòng độc khí đang lan trong người nó.
Không còn thời gian để do dự nữa.
Muội siết chặt bàn tay nhỏ, ánh mắt liếc nhanh ra cửa, thấy Chu Ngọc Lan còn đang loay hoay bên bếp múc nước, Lâm Tiểu Yến vẫn đứng yên một góc không dám động đậy. Đây là khoảng thời gian ngắn ngủi duy nhất muội có thể tận dụng.
“Mẹ, con bế em ra sau bếp rửa vết thương cho sạch trước, chỗ đó có chỗ ngồi thấp, tiện hơn.” Muội nói vọng ra, không đợi Chu Ngọc Lan kịp phản ứng, đã luồn tay dưới lưng và đầu gối Tiểu Bảo, cố hết sức nhấc đứa bé lên. Thân xác bảy tuổi này quá nhỏ để bế nổi một đứa trẻ năm tuổi nặng cân, muội phải nghiến răng, dùng cả lưng lẫn vai để dồn lực, loạng choạng từng bước đi ra sau gian bếp.
Chu Ngọc Lan nghe tiếng, ngoái đầu lại định ngăn, nhưng thấy muội đã bế con đi mất, đành vội vàng xách chậu nước theo sau, trong lòng dù có chút nghi hoặc nhưng nỗi lo cho con vẫn lấn át tất cả.
Ra tới sau bếp, nơi khuất hẳn ánh mắt của Tiểu Yến còn đứng trong phòng chính, muội đặt Tiểu Bảo ngồi tựa vào một chiếc ghế gỗ thấp, tay run run lần tìm trong vạt áo trong cùng của mình.
Từ tối hôm qua, sau lần suýt để lộ chuyện không gian dị bảo, muội đã âm thầm chuẩn bị một phương án dự phòng. Muội lén vào không gian múc một vốc nước giếng linh đổ vào một vỏ bầu khô nhỏ, giấu kỹ trong lớp áo lót sát người, phòng khi có chuyện gấp thật sự cần đến mà không kịp trốn vào không gian riêng.
Giờ chính là lúc dùng đến nó.
Chu Ngọc Lan bê chậu nước ấm tới, muội đón lấy, tay khéo léo đổ thêm một chút nước từ vỏ bầu khô vào chậu, động tác nhanh và kín đáo đến mức mẹ kế đang mải nhìn con trai không hề nhận ra có gì khác thường, chỉ tưởng muội đang pha thêm chút muối hay lá thuốc gì đó.
“Mẹ giữ chân em cho con rửa.” Muội nói, giọng bình tĩnh lạ thường.
Chu Ngọc Lan ngồi thụp xuống, hai tay giữ chặt lấy chân Tiểu Bảo, ánh mắt không rời khỏi từng động tác của muội.
Muội nhúng một mảnh vải sạch vào chậu nước đã pha, nhẹ nhàng lau quanh vết thương, gạt bỏ lớp mủ vàng đã đóng cợn quanh miệng vết cắt. Tiểu Bảo giật nảy người, rên lên một tiếng đau đớn, nhưng chỉ vài khắc sau, hơi thở của nó bắt đầu dịu lại, không còn gấp gáp như trước.
Muội tiếp tục ngâm cả bàn chân sưng tấy của Tiểu Bảo vào chậu nước ấy, giữ nguyên như vậy, mắt không rời khỏi vết thương, trong đầu âm thầm đếm thời gian theo thói quen nghề nghiệp cũ, một phản xạ đã ăn sâu vào máu thịt từ bảy năm trực cấp cứu.
Nửa khắc… một khắc…
Chu Ngọc Lan ngồi bên cạnh, tay vẫn giữ chân con, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn sang muội, trong lòng dấy lên một cảm giác khó tả. Đứa con riêng của chồng này, từ trước đến giờ luôn nhút nhát, ít nói, làm việc gì cũng phải chỉ bảo mới xong, sao đêm nay lại bình tĩnh và thành thạo đến mức khiến chính bà, một người mẹ đang hoảng loạn, cũng phải nương theo mà làm.
Gần nửa canh giờ trôi qua trong im lặng, chỉ có tiếng thở đều đều của Tiểu Bảo dần trở nên nhẹ nhàng hơn, không còn gấp gáp như hồi nãy. Muội đặt tay lên trán đứa bé, thân nhiệt đã hạ bớt một phần rõ rệt, không còn nóng rẫy như lửa đốt.
Chu Ngọc Lan cũng nhận ra, bà đưa tay chạm thử lên trán con, đôi mắt mở to không giấu nổi kinh ngạc.
“Đỡ… đỡ hạ sốt rồi sao? Nhanh vậy?”
“Chắc do rửa sạch vết mủ rồi, độc khí thoát bớt ra ngoài.” Muội đáp, cố giữ giọng bình thản, tay vẫn tiếp tục nhẹ nhàng lau quanh vết thương, để ý thấy viền đỏ quanh miệng vết cắt cũng đang co lại từng chút một, không còn lan rộng đáng sợ như trước.
Đủ nửa canh giờ, muội nhấc chân Tiểu Bảo ra khỏi chậu nước, lau khô cẩn thận rồi lấy dải vải sạch quấn lại, không quá chặt cũng không quá lỏng.
Tiểu Bảo khẽ cựa mình, đôi mắt hé mở, tuy vẫn còn lơ mơ nhưng đã không còn cái vẻ mê man đờ đẫn như lúc trước.
“Chị… Tiểu Đường…” nó gọi khẽ, giọng còn yếu ớt nhưng đã rõ ràng hơn hẳn.
“Chị đây, em ngoan, ráng ngủ thêm chút nữa, sáng mai sẽ khỏe hơn.” Muội vuốt nhẹ mái tóc lấm mồ hôi của đứa em, giọng dịu dàng.
Chu Ngọc Lan ôm lấy con trai vào lòng, nước mắt lăn dài trên gương mặt khắc khổ, lần đầu tiên trong suốt mấy năm qua, bà nhìn Tiểu Đường bằng một ánh mắt không còn sự tính toán lạnh lùng thường thấy, mà là một thứ gì đó lẫn lộn giữa biết ơn và nghi hoặc sâu sắc.
“Con… con thật sự chỉ học lỏm từ bà lang bà Vương thôi sao?” Bà hỏi, giọng run run, “Mẹ sống ở thôn này bao nhiêu năm, chưa từng thấy ai xử lý vết thương nhanh và… và giỏi như con đêm nay.”
Muội cúi đầu, tránh ánh mắt dò xét ấy, giọng cố giữ vẻ ngây ngô quen thuộc.
“Con cũng không rõ nữa ạ, chỉ là thấy em đau nên con làm theo trí nhớ thôi.”
Chu Ngọc Lan nhìn muội thật lâu, cuối cùng cũng không hỏi thêm, chỉ khẽ thở dài, bế Tiểu Bảo trở vào phòng chính đặt xuống giường, dặn Tiểu Yến ở lại trông em, còn mình quay ra sau bếp tìm muội, ánh mắt phức tạp khó đoán hơn cả lúc nãy.
“Tiểu Đường, khuya rồi, con cũng đi ngủ đi. Cảm ơn con.” Bà nói, ba chữ cuối cùng ấy phát ra ngượng ngập, rõ ràng đây là lần đầu tiên bà nói lời cảm ơn với đứa con riêng của chồng.
Muội gật đầu, nhìn bóng mẹ kế khuất sau cánh cửa, trong lòng dấy lên một cảm giác lạ lẫm. Ánh mắt Chu Ngọc Lan đêm nay, tuy vẫn còn nghi hoặc, nhưng đã không còn hoàn toàn lạnh lùng như trước nữa.
Muội đứng lặng một lúc giữa gian bếp tối, rồi lặng lẽ khép cửa, chờ cho tiếng bước chân của mẹ kế khuất hẳn mới dám xoay chiếc vòng bạc trên cổ tay, ba vòng theo chiều kim đồng hồ.
Khe sáng quen thuộc lại hiện ra giữa không khí, muội bước qua, lần này lòng đã bớt hoảng loạn hơn hẳn lần đầu tiên.
Mảnh ruộng thuốc vẫn xanh mướt như cũ, cái giếng đá vẫn toả hơi lành lạnh quen thuộc. Muội bước đến bên giếng, định múc thêm một ít nước trữ vào vỏ bầu khô phòng khi cần đến nữa, thì ánh mắt vô tình dừng lại nơi đáy giếng.
Dưới lớp nước trong vắt, giữa những viên đá cuội xám, có một vật gì đó vuông vắn, màu gỗ sẫm, khác hẳn với đá cuội xung quanh, nằm lấp ló một góc mà từ hai lần trước muội chưa từng để ý tới.
Cái gì vậy?
Muội xắn tay áo, thò cả cánh tay xuống nước giếng lạnh buốt, mò mẫm một lúc mới chạm được vào cạnh vật lạ ấy. Nó không lớn, chỉ vừa lọt trong lòng bàn tay bé nhỏ của muội, cảm giác là một chiếc hộp gỗ nhỏ, mặt ngoài đã ngâm nước lâu ngày nhưng lạ thay không hề mục nát hay trương phồng như gỗ thường.
Muội kéo chiếc hộp lên khỏi mặt nước, đặt lên bờ giếng, tay run run lau sạch lớp nước còn đọng trên bề mặt. Hộp gỗ chạm khắc hoa văn tinh xảo, tuy đã mòn nhiều theo thời gian nhưng vẫn còn nhận ra được những đường nét hoa sen nhỏ, giống hệt hoa văn khắc trên chiếc vòng bạc muội đang đeo.
Tim muội đập nhanh hơn một nhịp.
Có liên quan đến vòng bạc.
Muội thử đẩy nhẹ nắp hộp, không khoá, không cài then, chỉ cần một lực đẩy nhỏ đã bật mở. Bên trong, nằm gọn trên một lớp vải lụa đã ngả màu vì thời gian nhưng không hề mục rữa, là một miếng ngọc bội nhỏ, màu xanh biếc pha chút trắng đục, hình dáng không tròn không vuông mà giống như một cánh sen đang hé nở, mặt ngọc khắc một hoa văn lạ, nét khắc nhỏ li ti như chữ viết thu nhỏ mà muội không sao đọc hiểu nổi dưới ánh sáng mờ ảo của không gian.
Ngọc bội thắt lưng hán phục · phong cách cổ điển
237.826đ
Xem chi tiết →Muội cầm miếng ngọc bội lên, ánh sáng đều đặn của không gian chiếu xuyên qua lớp ngọc mỏng, để lộ một quầng xanh trong veo phản chiếu lên gương mặt bé nhỏ của muội.
Đây là gì? Của ai để lại? Tại sao lại nằm dưới đáy giếng linh, cùng một chỗ với không gian mẹ ruột để lại cho ta?
Hàng loạt câu hỏi dồn dập kéo đến trong đầu muội, nhưng không một câu nào có lời đáp ngay lúc này. Muội siết chặt miếng ngọc trong lòng bàn tay, một linh cảm mơ hồ nhưng chắc chắn dâng lên trong lòng: thứ này, cùng với chiếc vòng bạc hoa sen, chắc chắn không phải ngẫu nhiên mà xuất hiện cùng nhau.
Muội cẩn thận gói miếng ngọc bội lại trong lớp vải lụa cũ, đặt trở vào hộp gỗ, ôm chặt vào lòng như sợ để tuột mất một manh mối quý giá hiếm hoi về thân thế mẹ ruột.
Trong lúc ngồi thẫn thờ bên bờ giếng, ánh mắt muội vô tình lướt qua chiếc vòng bạc trên cổ tay mình, và một điều kỳ lạ khiến muội phải nín thở.
Mặt trong của chiếc vòng, nơi tiếp xúc trực tiếp với da thịt muội suốt bao lâu nay, dưới ánh sáng phản chiếu từ mặt nước giếng, dường như đang hiện lên một nét khắc mờ nhạt, nhỏ xíu như đầu kim, mà từ trước đến giờ muội chưa từng nhận ra.
Muội vội tháo vòng ra khỏi cổ tay, đưa sát lại gần mắt, xoay đủ mọi góc độ dưới thứ ánh sáng đều đặn không tắt của không gian. Nét khắc ấy lúc ẩn lúc hiện, mờ nhạt đến mức muội phải nheo mắt thật kỹ mới dám chắc rằng mình không hoa mắt.
Có chữ. Trên mặt trong vòng bạc, có một nét khắc mà bình thường không thể thấy được.
Muội thử nhúng cả chiếc vòng xuống nước giếng, giữ trong lòng bàn tay vài khắc, rồi vớt lên soi lại. Nét khắc ấy dường như đậm hơn một chút, nhưng vẫn còn quá mờ, không đủ để đọc rõ thành hình dạng chữ cụ thể.
Phải ngâm lâu hơn mới được. Có lẽ phải đủ một canh giờ trọn vẹn không gián đoạn thì nét chữ mới hiện rõ hoàn toàn.
Muội nhìn xuống mặt nước giếng đang gợn sóng lăn tăn quanh chiếc vòng bạc, lòng vừa hồi hộp vừa dâng lên một nỗi mong chờ khó tả. Đây là lần đầu tiên kể từ khi xuyên đến nơi này, muội tìm được một manh mối cụ thể, hữu hình, không còn chỉ là những ký ức mơ hồ chập chờn về bóng dáng một người phụ nữ không rõ mặt.
Nhưng đêm đã khuya lắm rồi, muội không thể ở lại trong không gian quá lâu, sợ ngoài kia trời sắp sáng, mẹ kế thức giấc phát hiện mình không có trong gian bếp sẽ sinh nghi.
Muội đeo lại chiếc vòng bạc lên cổ tay, ôm chặt hộp gỗ đựng miếng ngọc bội vào lòng, bước ra khỏi khe sáng, trở về gian bếp tối om quen thuộc.
Ngoài trời, một vệt sáng xanh nhạt đã bắt đầu ửng lên phía chân trời, báo hiệu canh năm sắp đến. Muội giấu kỹ hộp gỗ vào một khe hở dưới ổ rơm, nơi khuất nhất trong gian bếp, rồi nằm xuống, tay vẫn còn run run vì phấn khích lẫn hoang mang.
Nét chữ mờ trên vòng bạc. Miếng ngọc bội dưới đáy giếng linh. Người mẹ ruột đã biến mất không dấu vết năm ta lên ba.
Từng mảnh ghép rời rạc bắt đầu lởn vởn trong đầu muội, chưa đủ để ghép thành một bức tranh hoàn chỉnh, nhưng đã đủ để muội hiểu rằng, những gì mình đang nắm giữ, không đơn thuần chỉ là một món đồ lưu niệm của người mẹ đã mất tích.
Muội nhắm mắt lại, trong lòng thầm nhủ, ngày nào đó, khi có đủ thời gian và sự an toàn cần thiết, nhất định phải ngâm trọn vòng bạc trong giếng linh đủ một canh giờ, để đọc cho ra dòng chữ ẩn giấu bấy lâu kia.
Giấc ngủ chậm rãi kéo đến, cuốn muội vào một cơn mơ chập chờn, nơi bóng dáng mờ nhạt của người phụ nữ mảnh khảnh năm xưa dường như đang đứng đợi muội ở một nơi rất xa, tay cầm một miếng ngọc bội xanh biếc giống hệt miếng vừa tìm được.