Xuyên Vào Bé Gái Nhà Nghèo Có Không Gian
Chương 4: Lang Y Bên Rìa Thôn
Sáng hôm sau, cả nhà còn chưa kịp ăn xong bát cháo loãng thì đã nghe tiếng bàn tán rôm rả vọng vào từ ngoài ngõ, mấy bà thím tụ năm tụ ba trước cổng nhà bên cạnh, giọng ai cũng lộ vẻ tò mò xen lẫn mừng rỡ. Nắng sớm hắt qua tán cây rơi lốm đốm trên nền sân đất, gió còn mang theo hơi lạnh cuối đông, đủ để muội phải kéo chặt vạt áo mỏng quanh người mỗi khi có cơn gió lùa qua khe cửa.
“Nghe nói đầu thôn mới dựng một sạp bốc thuốc, lang y còn trẻ lắm, chữa bệnh không lấy tiền cắt cổ như ông lang Trần trên trấn đâu.”
“Thật không đó? Cái thôn Liễu Hà nghèo rớt mồng tơi này, mấy chục năm nay có ai thèm ghé qua mở sạp thuốc bao giờ.”
“Nghe đâu còn trẻ lắm, mặt mũi sáng sủa, ăn nói cũng lễ phép, không biết từ đâu lưu lạc tới đây.”
Tiếng bàn tán cứ thế rôm rả thêm một lúc, xen lẫn tiếng cười khúc khích của đám trẻ con chạy giỡn quanh sân, cho đến khi có người gọi nhau về lo việc đồng áng, đám đông mới lục tục tản dần.
Muội ngồi bên bậc cửa, tay vẫn đang cầm đũa khuấy khuấy bát cháo cho Tiểu Bảo, tai dỏng lên nghe trọn câu chuyện, động tác khuấy chậm hẳn lại như thể sợ tiếng đũa va vào bát sẽ át mất câu nào đó quan trọng. Lòng muội khẽ động, một ý nghĩ thoáng qua đầu: nếu trong thôn có thêm một lang y, dù chỉ là lang y nghèo, ít nhiều cũng sẽ giúp muội bớt phải một mình gánh vác mọi ca bệnh bất ngờ ập đến trong đêm. Kiếp trước, mỗi ca trực một mình vẫn còn có cả một ê kíp đứng sau lưng, có bác sĩ hội chẩn, có đồng nghiệp thay ca. Kiếp này, muội chỉ có một đôi tay bảy tuổi và một khoảnh giếng linh giới hạn, thêm một người biết nghề y thật sự bên cạnh chẳng khác nào có thêm một lá chắn.
Chu Ngọc Lan bưng bát cháo của mình ra ngồi cạnh, nghe ngóng một lúc rồi quay sang muội, ánh mắt vẫn còn chút dè dặt kể từ đêm qua. Bà húp một ngụm cháo, chậm rãi nuốt xuống, ngón tay gõ nhẹ lên thành bát như đang cân nhắc câu sắp nói.
“Tiểu Đường, lát nữa con dẫn Tiểu Bảo ra sạp thuốc đầu thôn, nhờ lang y xem lại chân cho chắc. Mẹ sợ… sợ vết thương coi vậy mà chưa lành hẳn, tái phát lại thì khổ.” Bà dừng lại nửa nhịp, mắt liếc nhanh qua chân Tiểu Bảo đang ngồi ăn cháo ngoan ngoãn, giọng chùng xuống thêm chút áy náy hiếm thấy. “Dù sao cũng là mạng một đứa trẻ, không thể chỉ tin vào may rủi mãi được.”
Muội gật đầu ngay, trong bụng thầm nghĩ đây cũng là dịp tốt để chính mắt xem thử vị lang y mới này rốt cuộc là người thế nào, tay nghề ra sao, có đáng tin để sau này nhờ cậy khi có ca bệnh nặng vượt quá khả năng che giấu của một đứa trẻ bảy tuổi hay không.
Dù sao ta cũng không thể cứ mãi một mình đối phó với mọi thứ. Nếu gặp ca bệnh thật sự nghiêm trọng, một lang y đáng tin còn hơn không có ai.
Muội đứng dậy dọn bát, tay còn vương chút hơi ấm của cháo, trong đầu đã bắt đầu tính trước những câu hỏi có thể bị hỏi ngược lại, cùng những câu trả lời an toàn cần chuẩn bị sẵn. Kiếp trước quen đối diện với người nhà bệnh nhân chất vấn giữa phòng cấp cứu, giờ đây đối tượng chỉ là một lang y trẻ, nhưng cảm giác phải giữ chặt lời ăn tiếng nói lại chẳng khác nhau là mấy.
Muội dắt tay Tiểu Bảo, đứa bé giờ đã đi lại được, chỉ hơi khập khiễng vì chân còn quấn vải, cả hai chị em thong thả bước ra đầu thôn dưới ánh nắng sớm mai còn vương chút se lạnh. Con đường đất dẫn ra đầu thôn in đầy dấu chân trâu bò từ hôm trước, hai bên bờ giậu tre lưa thưa vài đóa hoa dại tim tím còn đọng sương, Tiểu Bảo vừa đi vừa nhảy lò cò một chân lành, miệng lẩm bẩm hát nghêu ngao một câu đồng dao không đầu không cuối.
Đi ngang qua mấy thửa ruộng đang cày ải, vài bác nông dân cởi trần dầm mình trong bùn, thấy hai chị em đi qua liền ngẩng lên cười chào vài câu xã giao. Muội cũng gật đầu đáp lễ, trong lòng thầm quan sát từng gương mặt lướt qua, cố ghi nhớ xem ai trong thôn còn khỏe mạnh, ai đã có dấu hiệu gầy yếu bất thường, một thói quen nghề nghiệp cũ vẫn còn bám riết lấy muội dù đã đổi sang một thân xác hoàn toàn khác.
Sạp thuốc dựng tạm bằng mấy tấm phên tre, một tấm vải bạt cũ căng lên che nắng che mưa, phía trước bày vài chum sành đựng dược liệu khô cùng một chiếc bàn gỗ nhỏ ọp ẹp. Mùi thuốc bắc thoang thoảng lẫn trong gió sớm, the mát xen chút hăng nồng, khác hẳn mùi khói bếp và mùi rơm ẩm quen thuộc của gian nhà muội. Người ngồi sau bàn còn trẻ, chừng mười chín đôi mươi, mặc bộ áo vải thô đã vá hai ba chỗ nơi vai và khuỷu tay, nhưng gương mặt lại sạch sẽ, sống mũi thẳng, đôi mắt sâu và tĩnh lặng đến lạ, khác hẳn vẻ lam lũ thường thấy ở đám lang y giang hồ hay ghé ngang các thôn nghèo.
Hắn đang cẩn thận xếp lại một chồng lá thuốc khô, động tác tay gọn gàng, chuẩn xác đến mức muội, một người từng làm y tá cấp cứu bảy năm ở kiếp trước, chỉ nhìn thoáng qua đã nhận ra đây không phải kiểu tay ngang học lỏm vài chiêu vặt. Cách hắn phân loại từng chồng lá theo thứ tự, cách các ngón tay khum lại vừa đủ để không làm giập nát dược liệu mỏng manh, tất cả đều toát lên một sự huấn luyện bài bản, giống hệt cách một điều dưỡng giỏi sắp xếp dụng cụ trước ca trực.
Người này được đào tạo bài bản. Không đơn giản như bề ngoài đâu.
“Xin hỏi có phải đây là chỗ Tống đại phu không ạ?” Muội lên tiếng, giọng cố giữ vẻ rụt rè non nớt của một đứa trẻ bảy tuổi.
Người thanh niên ngẩng đầu lên, động tác tay khựng lại nửa chừng, ánh mắt lướt qua muội rồi dừng lại nơi Tiểu Bảo đang khập khiễng đứng cạnh, giọng trầm thấp, ôn hoà.
“Đúng vậy, ta là Tống Dịch Xuyên. Hai đứa nhỏ tìm ta có việc gì?”
“Dạ, em con giẫm phải mảnh sành mấy hôm trước, vết thương sưng mủ độc nặng, con đã xử lý rồi nhưng mẹ con không yên tâm, muốn nhờ đại phu xem lại giúp.” Muội đáp, tay khẽ kéo ống quần Tiểu Bảo lên để lộ phần chân còn quấn vải.
Tống Dịch Xuyên ra hiệu cho Tiểu Bảo ngồi lên chiếc ghế đẩu trước bàn, tự tay tháo lớp vải quấn ra, động tác nhẹ nhàng cẩn trọng, ngón tay dài khẽ ấn quanh viền vết thương để dò xét. Tiểu Bảo nhăn mặt khẽ rụt chân lại một chút, nhưng hắn chỉ khẽ vỗ về đầu gối đứa bé một cái, giọng trầm xuống dỗ dành “ngồi yên chút, sắp xong rồi”, rồi mới tiếp tục.
Muội đứng cạnh quan sát, trong lòng thầm đánh giá: cách hắn kiểm tra vết thương, từ việc ấn nhẹ quanh viền để xem còn sưng hay không, đến việc ngửi thử mùi vết cắt xem có còn mùi mủ hôi hay không, đều đúng bài bản của một lang y có nghề thật sự, không phải phường lang băm chỉ biết vài câu cửa miệng lừa gạt dân quê. Trình tự thăm khám ấy, nếu đổi sang ngôn ngữ kiếp trước, chẳng khác nào các bước quan sát, sờ nắn, đánh giá dấu hiệu nhiễm trùng mà bất cứ nhân viên y tế nào cũng phải thuộc lòng.
Tống Dịch Xuyên nhìn vết thương một lúc lâu, hàng lông mày khẽ nhíu lại, ánh mắt lộ rõ vẻ khó hiểu. Ngón tay hắn dừng hẳn lại giữa chừng, gõ nhẹ hai cái lên mặt bàn gỗ như một thói quen mỗi khi gặp điều bất thường, rồi lại cúi xuống nhìn thật kỹ viền sẹo một lần nữa, như sợ mắt mình vừa rồi đã nhìn nhầm.
“Vết sưng mủ độc này, nhìn viền sẹo cũ còn lại thì đoán chừng đã sưng tấy nặng lắm, mủ vàng ăn sâu thế này.” Hắn ngẩng lên nhìn muội, giọng chậm rãi như đang cân nhắc từng chữ, “Vậy mà giờ chỉ còn viền đỏ nhạt, gần như đã lành hẳn. Nhanh đến mức… không bình thường.”
Tim muội khẽ hẫng một nhịp, nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ vẻ bình thản, chỉ khẽ cúi đầu xuống, hai bàn tay nhỏ nắm chặt lấy vạt áo sau lưng Tiểu Bảo để giấu đi cái run khẽ nơi đầu ngón tay.
“Đại phu quá khen rồi, con chỉ đắp lá thuốc dân gian bà ngoại con từng dạy thôi ạ.”
“Bà ngoại con dạy?” Tống Dịch Xuyên hỏi lại, giọng không gay gắt nhưng có một sự dò xét lặng lẽ ẩn bên trong, tay vẫn chưa buông chân Tiểu Bảo ra, ngón cái khẽ vuốt qua viền sẹo một lần nữa như đang cố tìm thêm manh mối trên chính làn da đứa trẻ. “Loại lá thuốc gì mà rửa sạch được mủ độc nặng đến vậy chỉ trong một đêm? Ta hành nghề mấy năm, chưa từng thấy phương thuốc dân gian nào công hiệu nhanh đến mức này.”
Muội cụp mắt xuống, giả vờ ngại ngùng gãi đầu, cố tạo dáng vẻ của một đứa trẻ bị hỏi dồn không biết trả lời sao cho khéo, mũi chân còn vẽ vẽ vòng tròn vô nghĩa lên nền đất như một đứa bé đang lúng túng thật sự.
“Con… con cũng không nhớ rõ tên lá, chỉ nhớ mang máng cách hái với cách đắp thôi ạ, bà ngoại con mất lâu rồi, không kịp dạy kỹ.” Muội ngập ngừng giữa từng chữ, cố tình để giọng mình run nhẹ, đúng như một đứa trẻ đang cố moi trí nhớ mơ hồ về người thân đã khuất.
Đó là một câu nói dối muội đã chuẩn bị sẵn từ trước, đủ mơ hồ để không ai có thể truy vấn thêm, nhưng cũng đủ hợp lý để không gây nghi ngờ quá mức nơi một người lạ mới gặp lần đầu. Kiếp trước, mỗi lần phải giải thích với người nhà bệnh nhân một chẩn đoán chưa chắc chắn, muội cũng học được cách nói vừa đủ, không thừa không thiếu, giờ đây bài học ấy lại phát huy tác dụng theo một cách chẳng ai ngờ tới.
Tống Dịch Xuyên nhìn muội thật lâu, ánh mắt hắn không giống ánh mắt người lớn thường nhìn trẻ con, mà giống hệt cách một người đang cân đo, tính toán, dò xét cả tâm can đối phương. Khoảng lặng ấy kéo dài đến mức Tiểu Bảo ngồi trên ghế đẩu cũng phải ngọ nguậy, đưa mắt nhìn qua nhìn lại giữa hai người như đang chờ ai đó lên tiếng trước. Muội đứng yên chịu trận ánh nhìn ấy, trong lòng thầm nhắc bản thân phải giữ vững sắc mặt, không được để lộ bất kỳ sơ hở nào.
Người này không đơn giản. Ánh mắt nhìn người như vậy, không phải một lang y nghèo bình thường chỉ biết cắm cúi bốc thuốc kiếm sống qua ngày.
Muội nhớ lại kiếp trước, thỉnh thoảng vẫn gặp vài vị bác sĩ lâu năm có thói quen nhìn bệnh nhân theo kiểu ấy, ánh mắt vừa chẩn đoán bệnh tình vừa âm thầm phán đoán cả câu chuyện đằng sau mỗi vết thương. Loại người này, một khi đã nghi ngờ điều gì, sẽ không dễ dàng buông bỏ.
Một lúc sau, Tống Dịch Xuyên như quyết định gác lại chuyện nghi vấn, cúi xuống tiếp tục kiểm tra kỹ hơn phần còn lại của vết thương, tay nhẹ nhàng bôi thêm một lớp thuốc mỏng màu xanh nhạt lên viền da còn hơi đỏ. Mùi thuốc hăng nhẹ xộc lên, Tiểu Bảo nhăn mũi kêu “hôi quá” khiến cả muội lẫn Tống Dịch Xuyên đều khẽ bật cười, không khí căng thẳng vừa rồi dịu đi đôi chút.
“Vết thương coi như đã ổn, chỉ cần giữ sạch sẽ thêm vài hôm nữa là lành hẳn.” Hắn nói, giọng đã trở lại vẻ điềm đạm ban đầu, tay nhẹ nhàng quấn lại lớp vải sạch quanh chân Tiểu Bảo, thắt nút gọn gàng không quá chặt cũng không quá lỏng. “Nhưng ta khuyên hai đứa, sau này gặp vết thương nặng như vậy, tốt nhất nên tìm lang y sớm, đừng chỉ dựa vào lá thuốc dân gian không rõ gốc gác. Nhiễm trùng nặng mà xử lý sai cách, mất mạng cũng chỉ trong gang tấc.”
Muội cúi đầu nghe, trong lòng thầm công nhận lời cảnh báo ấy không sai chút nào, kiếp trước từng chứng kiến không ít ca nhiễm trùng huyết chỉ vì người bệnh chủ quan tự đắp lá cây không rõ nguồn gốc lên vết thương hở.
“Con nhớ rồi ạ, con cảm ơn đại phu.” Muội cúi đầu đáp, kéo tay Tiểu Bảo đứng dậy chuẩn bị ra về, trong lòng thầm nhẹ nhõm vì cuộc thăm khám đã trôi qua suôn sẻ hơn muội tưởng.
Muội dắt Tiểu Bảo bước ra khỏi sạp thuốc, ánh nắng buổi sáng lúc này đã lên cao hơn hẳn, chiếu xuyên qua vòm lá tre ven đường, in những vệt sáng lay động trên mặt đất. Đúng lúc muội quay lưng bước đi được vài bước, tiếng gọi trầm thấp của Tống Dịch Xuyên vang lên phía sau.
“Khoan đã.”
Muội quay lại, thấy hắn đã đứng dậy, tay cầm một gói giấy nhỏ gói kín, bước tới đưa cho muội, ánh mắt vẫn còn vương chút dò xét chưa tan hết. Hắn dừng lại cách muội một bước chân, như còn đang cân nhắc có nên nói thêm hay không, ngón tay siết nhẹ quanh gói giấy trước khi đưa hẳn ra.
“Đây là ít thuốc bột rắc lên vết thương, giúp mau lành da hơn, không lấy tiền.” Hắn nói, rồi ngừng lại một nhịp, mắt nhìn thẳng vào muội không chớp, giọng trầm xuống thêm phần nghiêm túc, “Tiểu cô nương học lỏm đâu cũng được, nhưng nhớ kỹ, dùng lá lạ chữa vết thương nặng như vậy, không cẩn thận sẽ mất mạng oan uổng.”
Muội đón lấy gói thuốc, tay khẽ run lên một chút không phải vì sợ hãi, mà vì trong câu nói vừa rồi của hắn, muội nghe ra một tầng ý nghĩa khác: hắn không hoàn toàn tin vào lời giải thích “học lỏm từ bà ngoại” của muội, nhưng cũng không truy vấn thêm, như thể đang cố tình để lại một khoảng trống, chờ xem muội sẽ phản ứng ra sao. Kiếp trước muội từng gặp không ít bác sĩ giỏi có thói quen im lặng quan sát trước khi kết luận, ánh mắt Tống Dịch Xuyên lúc này gợi lại đúng cảm giác ấy, một sự kiên nhẫn đáng gờm hơn cả chất vấn trực diện.
“Con nhớ rồi ạ, đa tạ đại phu.” Muội cúi đầu thật thấp, che giấu ánh mắt đang đảo nhanh sau hàng mi, hai tay ôm chặt gói thuốc bột vào ngực như ôm một vật quý, rồi kéo tay Tiểu Bảo rảo bước rời khỏi sạp thuốc, không dám ngoái đầu nhìn lại.
Đi được một đoạn xa, Tiểu Bảo mới khẽ kéo tay áo muội, giọng non nớt thắc mắc, bước chân khập khiễng cố rảo nhanh hơn cho kịp chị.
“Chị Tiểu Đường, lang y kia nhìn chị hoài vậy, có phải chị làm gì sai không?”
Muội xoa đầu đứa em, cười gượng gạo lấp liếm, tay vẫn giữ chặt gói thuốc bột như sợ đánh rơi mất.
“Không có gì đâu, chắc đại phu chỉ đang nghĩ chuyện thuốc thang thôi.”
Tiểu Bảo có vẻ chưa tin hẳn, nhưng cũng không hỏi thêm, chỉ le lưỡi rồi lại cắm cúi bước, thỉnh thoảng dừng lại nhặt một viên sỏi tròn ném xuống vũng nước ven đường, tiếng “tõm” nhỏ vang lên giữa khung cảnh yên tĩnh của buổi sáng.
Nhưng trong lòng muội, cảm giác bất an vẫn chưa tan hết. Muội liếc mắt nhìn lại phía sau, thấy bóng dáng Tống Dịch Xuyên vẫn đứng nguyên trước sạp thuốc, ánh mắt hắn dõi theo bóng hai chị em muội một quãng đường khá xa, không hề có ý định thu lại ngay.
Người này, nhất định sẽ còn để tâm đến ta.
Muội thầm nhắc mình phải sắp xếp lại từ đầu mọi lời đã nói hôm nay, xem còn kẽ hở nào chưa vá kín, đề phòng lần sau chạm mặt hắn lại hỏi thêm những câu hóc búa hơn.
Muội siết chặt gói thuốc bột trong tay, bước chân rảo nhanh hơn, lòng thầm nhủ từ nay về sau phải cẩn trọng hơn nữa mỗi khi đối diện với vị lang y trẻ tuổi bên rìa thôn ấy, kẻ có đôi mắt nhìn thấu người đến rợn cả sống lưng. Gió sớm lùa qua đám lúa non hai bên đường, cuốn theo vài cánh hoa dại trắng nhỏ bay là là trước mặt, mà tâm trí muội vẫn còn vướng lại nơi sạp thuốc phía sau, nơi một đôi mắt sâu thẳm vừa kịp gieo vào lòng muội một nỗi lo mới, mơ hồ nhưng dai dẳng.