Xuyên Vào Bé Gái Nhà Nghèo Có Không Gian
Chương 12: Một Canh Giờ Trọn Vẹn
Gió trên lưng chừng núi thổi lồng lộng qua tán lá, cuốn theo cả câu hỏi vừa buông ra của Tống Dịch Xuyên treo lơ lửng giữa hai người, nặng đến mức muội cảm giác chỉ cần hít thở mạnh một chút cũng đủ làm nó vỡ tan thành ngàn mảnh không thể nào ghép lại. Mùi lá mục lẫn hơi đất ẩm sau cơn mưa đêm trước bốc lên nồng nàn dưới chân, xen giữa tiếng ve rừng rả rích không ngớt, cả khoảng không như đang nín thở chờ đợi câu trả lời của muội.
Không được, chưa phải lúc. Muội tự nhắc mình, tim đập dồn trong lồng ngực bé nhỏ nhưng gương mặt vẫn cố giữ vẻ ngơ ngác đúng với một đứa trẻ bảy tuổi bị hỏi một câu quá sức hiểu. Kiếp trước, mỗi lần đứng trước một ca bệnh khó, muội đã quen phải giữ nét mặt bình thản trong khi đầu óc chạy đua tính toán từng phương án, giờ đây bài học ấy lại phát huy tác dụng, chỉ khác là thứ cần che giấu không phải một chẩn đoán, mà là cả một thân phận.
“Đại phu hỏi lạ.” Muội chớp mắt, cong môi cười một cái ngây ngô, tay còn giả bộ nhặt một chiếc lá khô dưới chân lên ngắm nghía. “Con biết gì đâu mà đại phu bảo biết nhiều thứ vượt tuổi. Chẳng qua bà ngoại con lúc còn sống hay kể chuyện, con nhớ dai nên thuộc lòng vài câu, có gì đâu mà lạ.”
Câu đùa non nớt ấy vừa dứt, muội đã vội bước nhanh lên trước, cố ý làm ra vẻ chăm chú tìm kiếm một khóm cây thuốc ven đường để tránh phải nhìn thẳng vào mắt hắn thêm khoảnh khắc nào nữa. Trong lòng nàng rối bời hơn cả những gì gương mặt thể hiện ra ngoài, hắn đã nghi ngờ đến mức này rồi sao, mình phải cẩn thận hơn nữa mới được.
Tống Dịch Xuyên đứng lặng một nhịp, nhìn theo bóng dáng nhỏ bé đang cố tình bước vội lên trước, khóe miệng hắn khẽ nhếch lên một nét cười mỏng không rõ là chua xót hay bất lực. Hắn không truy hỏi thêm, chỉ lặng lẽ theo sau, bước chân điềm tĩnh như thường lệ, nhưng ánh mắt dõi theo muội lúc này đã mang một sắc thái khác hẳn, không còn là sự dò xét sắc lạnh của những ngày đầu mới quen nữa.
Con đường mòn dẫn sâu vào núi mỗi lúc một hẹp, hai bên vách đá dựng đứng phủ đầy rêu xanh, tiếng suối róc rách vọng lại từ đâu đó phía trước hoà cùng tiếng chim rừng lảnh lót tạo thành một khung cảnh vắng vẻ đến mức chỉ có tiếng bước chân hai người và tiếng gió len qua khe đá. Từng phiến đá dưới chân còn ướt hơi sương đêm chưa tan hết, lạnh buốt xuyên qua đế giày vải mỏng, thỉnh thoảng muội phải nhón chân bước qua một vũng nước đọng trong veo phản chiếu tán lá xanh rì phía trên đầu.
“Còn xa không ạ?” Muội hỏi, giọng cố giữ vẻ tự nhiên của một đứa trẻ theo người lớn đi hái thuốc, dù trong lòng đang thầm tính toán xem nơi này đã đủ vắng vẻ để kích hoạt không gian hay chưa.
“Sắp tới rồi.” Tống Dịch Xuyên đáp, tay vén một cành gai chắn ngang lối đi để muội bước qua dễ dàng hơn. “Phía trước có một khe núi nhỏ, quanh năm không mấy ai lai vãng, ta từng hái được vài vị thuốc quý ở đó. Con theo ta vào, cẩn thận đường trơn.”
Đi thêm một đoạn, cảnh vật trước mắt bỗng mở ra một khoảng đất bằng nhỏ hẹp nằm lọt thỏm giữa hai vách đá cao, một dòng suối nhỏ chảy len qua khe đá tạo thành tiếng róc rách êm tai, xung quanh cây cối rậm rạp che khuất gần như toàn bộ ánh nhìn từ bên ngoài. Nắng trưa xuyên qua kẽ lá rọi xuống thành từng vệt sáng mỏng, lấp lánh trên mặt nước suối trong vắt, không khí nơi đây dịu mát hẳn so với đoạn đường dốc vừa leo, mùi cỏ dại lẫn mùi nhựa cây tươi thoang thoảng trong gió. Đây đúng là một nơi lý tưởng, kín đáo đến mức muội thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
“Đại phu ngồi nghỉ chân một lát đi ạ.” Muội nói, giọng nhẹ nhàng như thể chỉ đơn thuần mệt vì leo núi. “Con hơi mỏi chân, muốn ngồi nghỉ một chút trước khi tiếp tục tìm thuốc.”
Tống Dịch Xuyên gật đầu, tìm một phiến đá phẳng gần đó ngồi xuống, tay lấy từ trong túi vải ra một bầu nước nhỏ đưa cho muội. “Uống chút nước, rồi nghỉ cho lại sức. Ta ngồi đây canh chừng, con cứ yên tâm.”
Muội nhận bầu nước, khẽ liếc quanh một vòng để chắc chắn không có bóng người nào khác, rồi tìm một gốc cây rậm rạp cách chỗ Tống Dịch Xuyên vài bước, ngồi xuống tựa lưng vào thân cây như thể đang thiu thiu nghỉ mệt. Vỏ cây sần sùi cấn vào lưng qua lớp áo vá mỏng, nhưng muội không dám nhúc nhích chỉnh lại tư thế, chỉ khép hờ mắt, hơi thở cố giữ đều đặn như một đứa trẻ đang thật sự thiu thiu ngủ trưa. Nàng khum tay che khuất chiếc vòng bạc trên cổ tay, lén xoay ba vòng theo chiều kim đồng hồ, cảm nhận quen thuộc của luồng sáng mờ ảo bừng lên trước mắt.
Bước qua khe sáng, muội lập tức cảm nhận hơi lạnh dịu nhẹ quen thuộc của không gian nhỏ bé riêng mình toả ra khắp người, mùi đất ẩm quyện lẫn mùi lá thuốc the mát khiến lòng nàng dịu lại đôi phần sau chặng đường leo núi mệt nhọc. Không khí nơi đây luôn tĩnh lặng đến kỳ lạ, không một tiếng chim, không một cơn gió, chỉ có tiếng nước giếng khẽ lăn tăn như nhịp thở chậm rãi của chính không gian này. Ruộng thuốc xanh mướt vẫn im lìm như mọi khi, giếng nước linh giữa không gian phản chiếu thứ ánh sáng hư ảo không rõ nguồn gốc, lặng lẽ chờ đợi như đã chờ suốt bao đêm qua.
Muội ngồi xuống bờ giếng, tháo chiếc vòng bạc khỏi cổ tay, nâng niu trong lòng bàn tay một lúc lâu trước khi từ từ nhúng xuống mặt nước trong vắt. Ngay khi vòng bạc chạm nước, những gợn sóng nhỏ li ti lại lan ra như đêm trước, nhưng lần này muội đã chuẩn bị tâm lý kỹ càng hơn, hai tay giữ chặt vòng dưới đáy nước, lưng thẳng, hơi thở đều đặn cố giữ cho tâm trí không bị bất cứ điều gì làm xao động.
Lần này, mình có cả một canh giờ trọn vẹn, không ai làm phiền, không tiếng gà gáy nào cắt ngang giữa chừng.
Nàng nhắm mắt lại, để tâm trí trôi theo nhịp nước róc rách vọng vào từ đâu đó rất xa, như một thứ âm thanh vọng lại từ thế giới bên ngoài không gian mà chỉ nàng mới nghe thấy được. Thời gian trong không gian nhỏ hẹp này trôi chậm rãi đến kỳ lạ, mỗi khắc trôi qua đều nặng trĩu như đang đo đếm bằng chính nhịp tim hồi hộp của nàng. Muội chợt nhớ lại những đêm trực cấp cứu kiếp trước, có những ca bệnh nặng chỉ cần chờ thêm vài phút là biết sống hay chết, cái cảm giác chờ đợi nghẹt thở ấy giờ đây lại ùa về, chỉ khác là lần này thứ nằm trên bàn không phải một sinh mạng, mà là cả một phần thân thế của chính nàng.
Một khắc trôi qua, quầng sáng mờ nhạt bắt đầu le lói trên mặt trong chiếc vòng, y hệt như đêm trước nhưng lần này không hề có dấu hiệu tắt đi. Hai khắc, ánh sáng dần rõ nét hơn, những đường nét mơ hồ như sương khói bắt đầu định hình thành hình dạng của những nét chữ. Ba khắc, bốn khắc, muội vẫn ngồi yên bất động, hai tay tê cứng vì ngâm lâu trong nước lạnh nhưng không dám rút ra dù chỉ một chút. Đầu ngón tay dần mất cảm giác, một cơn mỏi buốt lan dần lên tận khuỷu tay, nhưng muội chỉ cắn chặt môi dưới, tự nhủ cơn tê này chẳng thấm vào đâu so với những đêm dài kiếp trước phải đứng suốt nhiều giờ liền bên giường bệnh nhân không dám rời nửa bước.
Sắp được rồi, chỉ cần kiên nhẫn thêm chút nữa thôi.
Đến gần cuối canh giờ, ánh sáng trên mặt vòng bạc bỗng bừng lên rõ rệt hẳn, không còn mờ ảo như sương khói nữa mà hiện lên sắc nét như có ai đó vừa dùng bút mực đậm viết lại từng nét một ngay trước mắt muội. Nàng mở to mắt, ghé sát mặt xuống gần mặt nước hơn, tim đập thình thịch đến mức tưởng như có thể nghe thấy cả tiếng đập vọng lại từ vách đá xung quanh.
Từng chữ, từng chữ một hiện ra rõ ràng, không còn thiếu sót hay đứt quãng như hai lần trước.
“Chu gia nữ, canh ba đêm hoả hoạn, gửi con cho họ Lâm.”
Muội chết lặng, hai tay vẫn ngâm nguyên dưới làn nước lạnh, mắt mở to nhìn chằm chằm vào dòng chữ đang dần nhạt đi sau khi đã hiện trọn vẹn, như thể đã hoàn thành sứ mệnh cuối cùng của mình sau bao năm im lặng nằm ẩn trong lớp bạc mòn nhẵn. Tiếng nước róc rách quanh giếng bỗng như lùi thật xa, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch dội vào tai nàng, mạnh đến mức muội tưởng chừng cả mặt nước cũng đang rung lên theo từng nhịp. Đầu óc nàng quay cuồng, từng mảnh manh mối rời rạc bấy lâu bỗng chốc ghép lại thành một bức tranh rõ nét hơn bao giờ hết.
Chu gia nữ: con gái nhà họ Chu. Không phải chỉ đơn thuần một chữ họ trùng hợp, mà mẹ ruột mình đích thực xuất thân từ một nhánh nào đó của dòng họ Chu, cùng huyết mạch với mẹ kế Chu Ngọc Lan và Lý trưởng Chu Bá Thành.
Canh ba đêm hoả hoạn: phải chăng chính là cái đêm mẹ ruột mình biến mất, một đêm có hoả hoạn xảy ra mà không ai trong thôn còn nhắc lại?
Gửi con cho họ Lâm: mẹ đã đích thân gửi gắm mình cho cha ruột, dòng họ Lâm, trong đúng cái đêm hỗn loạn ấy, rồi biến mất không dấu vết.
Muội ngồi thẫn thờ giữa bờ giếng, nước mắt bất giác dâng lên khoé mi mà chính nàng cũng không nhận ra từ lúc nào. Kiếp trước là một y tá cấp cứu từng chứng kiến biết bao cảnh sinh ly tử biệt, nàng hiểu rõ hơn ai hết cái cảm giác phải đưa ra một quyết định trong tích tắc giữa lằn ranh sống chết, nhưng chưa bao giờ nàng nghĩ chính bản thân mình lại là kết quả của một quyết định tàn nhẫn đến vậy.
Mẹ ơi, người rốt cuộc đã trải qua những gì trong cái đêm hoả hoạn ấy, mà phải vội vàng gửi con cho cha, để rồi biệt tăm suốt bốn năm trời không một tin tức?
Nàng ngồi lặng một lúc lâu, để cho dòng suy nghĩ tự do trôi chảy, ghép nối từng chi tiết đã biết được từ trước đến nay. Lý mụ Vương từng nhắc đến một a hoàn tên gì đó trong phủ ngự y, xuất thân nghèo khó, mang thai rồi biến mất đúng lúc ngự y Tống Bách Hoành bị bắt giam. Nếu người a hoàn ấy chính là mẹ ruột mình, mang họ Chu, xuất thân từ một nhánh nghèo bị chính người thân ruột thịt hắt hủi, thì mọi chuyện bỗng nhiên khớp lại với nhau một cách đau lòng.
Nhánh nghèo họ Chu… phải chăng chính vì nghèo khó mà mẹ mới phải đi làm a hoàn, rồi bị chính người trong tộc coi thường, đến khi gặp hoạn nạn cũng chẳng ai chìa tay ra cứu giúp?
Ý nghĩ ấy khiến lòng muội vừa đau xót vừa dâng lên một nỗi căm phẫn mơ hồ, không hẳn nhắm vào ai cụ thể, chỉ là một cảm giác bất bình trước số phận nghiệt ngã của người mẹ mà nàng chưa từng một lần được gặp mặt.
Giếng nước linh trước mặt dần trở lại vẻ tĩnh lặng thường ngày, chiếc vòng bạc trong tay muội cũng đã nguội lạnh trở lại, không còn phát ra thứ ánh sáng huyền ảo nào nữa. Nàng vớt vòng lên, nước nhỏ giọt xuống nền đất mềm, tay run run đeo lại vào cổ tay, cảm giác như vừa hoàn thành một nghi thức thiêng liêng nào đó mà bản thân còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý đầy đủ để đón nhận.
Bây giờ mình đã biết chắc chắn: mẹ ruột mang họ Chu. Nhưng nhánh nào, tên gì, hiện tại còn sống hay đã chết, tất cả vẫn còn là một khoảng trống lớn cần phải lấp đầy.
Muội đứng dậy, nhìn quanh ruộng thuốc xanh mướt lần cuối trước khi rời đi, lòng vừa nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng có được một manh mối rõ ràng, vừa nặng trĩu vì biết rằng con đường phía trước còn dài và đầy rẫy hiểm nguy, nhất là khi cái tên Chu Bá Thành giờ đây gắn liền với cả hai bi kịch: gạo cứu tế mốc bốn năm trước, và có thể cả sự biến mất của chính mẹ ruột nàng mười năm trước.
Bước ra khỏi khe sáng, muội trở lại với khoảng đất bằng giữa hai vách đá, ánh nắng buổi trưa xuyên qua tán lá rải những đốm sáng lấp lánh trên nền cỏ. Không khí bên ngoài ấm áp hơn hẳn so với hơi lạnh dịu nhẹ trong không gian, mùi cỏ khô lẫn hương nắng trưa ùa vào mũi khiến muội mất một khắc mới định thần lại được mình đang đứng giữa đời thực. Nàng còn chưa kịp định thần hẳn, đã thấy Tống Dịch Xuyên đứng ngay cạnh gốc cây, không phải đang ngồi nghỉ chân như lúc nãy nữa, mà đứng thẳng, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt dõi thẳng về phía nàng như đã đứng chờ như vậy từ rất lâu.
Muội giật mình, vội đưa tay lên dụi mắt như thể vừa tỉnh giấc sau một giấc ngủ ngắn, cố tạo vẻ tự nhiên nhất có thể, chân bước ra khỏi bụi cây hơi loạng choạng vì hai chân đã tê cứng suốt một canh giờ ngồi bất động. “Đại phu, con… con thiếp đi mất một lúc, xin lỗi vì để đại phu chờ lâu.”
Nhưng Tống Dịch Xuyên không đáp lại ngay, chỉ lặng lẽ nhìn nàng, ánh mắt hắn lúc này không còn chút gì của sự nghi hoặc sắc lạnh như câu hỏi hắn từng buông ra lúc nãy trên đường núi. Thay vào đó là một sự thấu hiểu lặng lẽ, sâu xa, như thể trong khoảng thời gian dài đứng chờ một mình giữa khe núi vắng vẻ này, hắn đã tự mình suy ngẫm ra được phần nào những điều muội chưa từng dám thổ lộ.
“Con không cần phải nói dối ta nữa.” Hắn nói, giọng trầm thấp nhưng không hề gay gắt, ngược lại mang một sắc thái dịu dàng hiếm thấy. “Ta không biết rõ con đã đi đâu trong lúc ta ngồi chờ, cũng không hỏi con đã thấy gì hay biết được điều gì. Nhưng ta thấy rõ, khi con bước ra khỏi bụi cây kia, mắt con còn đỏ hoe như vừa khóc, còn tay con…”
Hắn ngừng lại, ánh mắt dừng trên cổ tay muội, nơi chiếc vòng bạc hoa sen vẫn còn vương vài giọt nước chưa kịp khô hẳn dưới nắng trưa.
“…còn tay con vẫn còn ướt.” Hắn nói nốt câu, giọng nhẹ như một hơi thở dài. “Ta không rõ con giấu ta chuyện gì, nhưng ta tin, dù đó là chuyện gì đi nữa, cũng không phải là điều xấu xa. Một đứa trẻ như con, dù có bí mật lớn đến đâu, ta vẫn tin con sẽ chỉ dùng nó để cứu người, chứ không phải hại ai.”
Muội đứng sững, tim đập loạn nhịp trước những lời nói ấy, một cảm giác vừa được thấu hiểu vừa sợ hãi đan xen lẫn nhau trong lòng. Hắn đã đoán ra gần hết rồi, chỉ là còn chưa dám nói thẳng ra thành lời. Nhưng vì sao, vì sao hắn lại chọn cách tin tưởng mình đến vậy, thay vì gặng hỏi cho ra lẽ?
“Huynh…” Muội mở miệng, giọng khàn đi vì xúc động, nhưng chưa biết nên nói gì tiếp theo cho phải.
Tống Dịch Xuyên khẽ lắc đầu, ngăn nàng lại trước khi kịp nói thêm, ánh mắt hắn dịu xuống như đang nhìn một điều gì đó quý giá cần được bảo vệ hơn là một bí mật cần được phanh phui.
“Con không cần giải thích gì với ta bây giờ.” Hắn nói, giọng chắc nịch. “Ta chỉ muốn con biết, dù con có giấu ta điều gì, ta vẫn sẽ đứng về phía con. Chuyện gạo cứu tế, chuyện vụ án của cha ta, chuyện mẹ ruột con, tất cả những mối tơ vò rối rắm này, ta muốn cùng con gỡ từng nút một, cho đến khi mọi sự thật đều được phơi bày dưới ánh sáng.”
Muội gật đầu, cổ họng nghẹn lại không thốt nên lời, chỉ có thể đưa mắt nhìn hắn, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ lùng chưa từng có kể từ khi xuyên đến thân xác bảy tuổi này. Có lẽ, mình không còn phải một mình gánh vác tất cả những bí mật này nữa.
“Chúng ta nên quay về thôi.” Tống Dịch Xuyên nói, giọng trở lại vẻ điềm tĩnh thường ngày, quay người nhặt lại giỏ thuốc đặt bên gốc cây. “Trời đã gần trưa, nếu về muộn quá, mẹ con sẽ sinh nghi.”
Muội theo sau hắn, bước chân nhẹ nhõm hơn hẳn lúc đi, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang trăm mối tơ vò về dòng chữ vừa đọc được. Trên đường xuống núi, nàng thầm nghĩ đến bước tiếp theo cần làm: phải tìm gặp lại Lý mụ Vương một lần nữa, lần này không phải chỉ dò hỏi bóng gió, mà sẽ đưa thẳng những gì mình biết được ra, thuyết phục bà đừng giấu giếm thêm nữa.
Chu gia nữ… mẹ ơi, con đã tiến thêm một bước gần hơn đến sự thật về người rồi, xin người chờ con thêm chút nữa.
Ánh nắng buổi trưa xuyên qua tán lá rừng, rải xuống con đường mòn dốc dẫn về thôn Liễu Hà những vệt sáng vàng nhạt, hai bóng người một lớn một nhỏ lặng lẽ bước đi bên nhau, mang theo một bí mật vừa được hé mở nhưng còn cả một chặng đường dài phía trước để tìm ra trọn vẹn sự thật.