Xuyên Vào Bé Gái Nhà Nghèo Có Không Gian

Chương 11: Chữ Chu Trên Vòng Bạc

Sáng hôm sau, muội mang giỏ rau dại ra sạp thuốc sớm hơn thường lệ, chân bước vội đến mức suýt vấp phải rễ tre nhô lên giữa lối mòn. Sương còn giăng mờ trên ngọn cỏ ven đường, từng giọt đọng lại ướt lạnh bám vào gấu quần vải thô, hơi lạnh sớm mai len qua kẽ hở đôi giày rơm cũ khiến các ngón chân muội tê buốt suốt cả đoạn đường. Trong lòng ngực bé nhỏ, chữ “Chu” hiện đi hiện lại suốt cả đêm không dứt, như một hạt sạn nhỏ mắc kẹt giữa cổ họng, không nuốt trôi mà cũng không nhổ ra được. Muội nhận ra tim mình đập nhanh hơn bình thường, một nhịp đập gấp gáp mà kiếp trước nàng từng quá quen thuộc mỗi lần đối diện một ca bệnh nguy cấp trong phòng cấp cứu, chỉ khác lần này không có ai đứng cạnh trấn an, chỉ có hơi thở gấp và lòng bàn tay ướt lạnh giữa tiết trời còn se sắt.

Buổi sớm ở trấn nhỏ vẫn còn vắng vẻ, chỉ lác đác vài gánh hàng rong dọn ra bên đường, mùi khói bếp trộn lẫn mùi thảo dược sao khô bốc lên từ sạp thuốc phả vào mũi muội một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ, gợi nhắc mơ hồ về mùi thuốc từng phảng phất nơi hành lang bệnh viện kiếp trước, chỉ là ở đây tất cả đều thô mộc hơn, gần gũi hơn, chỉ có tiếng chày cối giã thuốc lộc cộc vọng ra từ gian trong và tiếng gà gáy muộn đâu đó cuối xóm.

Tống Dịch Xuyên đang lúi húi sắp lại mấy vị thuốc trên sạp, thấy muội đến sớm bất thường liền ngẩng lên, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên rồi lập tức chuyển sang cảnh giác khi nhận ra vẻ mặt căng thẳng của muội, hai hàng lông mày khẽ nhíu lại như đã đoán ra phần nào chuyện chẳng lành.

“Có chuyện gì?” Hắn hạ giọng, đưa mắt liếc quanh, thấy không có ai qua lại mới yên tâm bước lại gần.

Muội đợi hắn kéo tấm phên che khuất một góc sạp, mới thì thầm kể lại toàn bộ chuyện đêm qua trong không gian, ngâm vòng bạc xuống giếng linh, gợn sóng lăn tăn kỳ lạ, quầng sáng mờ nhạt hiện lên rồi tắt dần vì chưa đủ thời gian, và cuối cùng là một nét chữ duy nhất kịp hiện rõ trước khi biến mất. Giọng muội nhỏ đến mức chính nàng cũng phải cúi sát người về phía trước mới nghe rõ, tay siết chặt vạt áo khi nhắc lại cảnh quầng sáng bảng lảng nổi lên mặt nước giếng linh, tựa như ánh trăng non lay động dưới đáy chum sành, đẹp đến kỳ dị mà cũng đáng sợ không kém.

“Chữ Chu.” Muội nói, giọng run khẽ. “Con nhìn rất rõ, không lẫn vào đâu được.”

Tống Dịch Xuyên đứng sững như trời trồng, tay đang cầm gói thuốc bỗng buông thõng xuống, những vị thuốc khô rơi lả tả xuống mặt sạp mà hắn dường như không hề hay biết. Tiếng những cánh hoa cúc khô và vài lát cam thảo rơi lộp độp xuống ván gỗ vang lên rõ mồn một giữa khoảng lặng đột ngột ấy, đủ để muội nhận ra cú sốc này không phải giả vờ, không phải một phản ứng đóng kịch để trấn an nàng như đôi lần hắn từng làm trước đây. Gương mặt vốn điềm tĩnh của hắn trong khoảnh khắc ấy trắng bệch hẳn đi, đôi mắt mở to nhìn muội như đang cố xác nhận lại mình không nghe nhầm.

“Chu…” Hắn lặp lại, giọng khàn đặc. “Con có chắc không, có khi nào con nhìn nhầm sang một chữ khác gần giống không?”

“Con chắc chắn.” Muội lắc đầu quả quyết. “Nét bút mảnh nhưng dứt khoát, con nhìn kỹ đến mức bây giờ nhắm mắt lại vẫn còn thấy rõ hình dáng từng nét.”

Muội tự hỏi trong lòng, giếng linh vốn dĩ chỉ có thể giúp làm lành vết thương ngoài da hay giải bớt chút độc nhẹ trong người, chưa bao giờ tỏ ra có khả năng gì kỳ lạ hơn thế, vậy mà lần này nó lại hiện lên một nét chữ như muốn hé lộ điều gì đó về thân thế của chính nàng. Phải chăng đây chỉ là một sự trùng hợp liên quan riêng đến chiếc vòng bạc, món đồ duy nhất còn sót lại từ người mẹ ruột nàng chưa từng có ký ức rõ ràng, chứ bản thân giếng nước ấy vẫn không hề đổi khác?

Hai người cùng im lặng, ánh mắt chạm nhau giữa không gian nhỏ hẹp sau tấm phên, cả hai đều hiểu rõ ý nghĩa của cái tên họ ấy nặng nề đến mức nào mà không cần nói ra thành lời. Chu Ngọc Lan, mẹ kế của muội. Chu Bá Thành, Lý trưởng thôn Liễu Hà, người anh trai ruột đang âm mưu tái diễn thủ đoạn ăn chặn gạo cứu tế ngay lúc này. Nếu mẹ ruột muội thật sự mang họ Chu, sợi dây liên hệ giữa hai bi kịch mười năm trước và bốn năm trước bỗng chốc thắt chặt lại thành một nút chưa từng ai ngờ tới.

Muội im lặng hồi lâu, trong đầu tự dưng vọng về những mảnh ký ức chắp vá mơ hồ về mẹ ruột, những mảnh ký ức vốn dĩ chẳng rõ ràng gì hơn một làn khói mỏng, chỉ còn sót lại cảm giác ấm áp của một vòng tay và mùi hương cỏ khô phảng phất chứ không hề có gương mặt hay giọng nói cụ thể nào để bấu víu. Cái thói quen nghề nghiệp kiếp trước, chuyên tâm ghép nối những chi tiết rời rạc để tìm ra căn nguyên một ca bệnh khó, giờ đây trỗi dậy thúc giục nàng đừng vội tin vào một mảnh manh mối duy nhất, dù mảnh ấy có sức nặng đến đâu.

“Chu Ngọc Lan và Chu Bá Thành…” Tống Dịch Xuyên rốt cuộc buột miệng nói ra điều cả hai đang nghĩ, giọng trầm xuống nặng trĩu. “Nếu mẹ con thật sự có liên quan đến dòng họ ấy, chuyện này không còn đơn giản là một a hoàn thất lạc trong phủ ngự y nữa.”

Muội gật đầu, tay siết chặt vạt áo, cảm giác lành lạnh bò dọc sống lưng dù trời đã sang giữa buổi sáng nắng ấm. Nếu đúng vậy, phải chăng mẹ ruột mình chính là một nhánh nghèo nào đó của họ Chu, bị chính người thân ruột thịt của mình đẩy vào đường cùng? Ý nghĩ ấy vừa dấy lên đã khiến ngực muội nghẹn lại, một nỗi thương xót mơ hồ dành cho người phụ nữ chưa từng gặp mặt nhưng chắc hẳn đã truyền lại cho nàng dòng máu và một phần số phận nghiệt ngã này.

Muội còn nghĩ xa hơn, đến Tiểu Bảo và Tiểu Yến, hai đứa em cùng cha khác mẹ vẫn ngây thơ tin rằng chị lớn của mình chỉ là một đứa trẻ quê mùa như bao đứa trẻ khác trong thôn. Nếu một ngày nào đó sự thật về dòng họ Chu vỡ lở, không biết mối dây ràng buộc mong manh giữa muội với hai đứa nhỏ, thứ tình cảm chị em vừa mới chớm nảy nở sau đêm cứu Tiểu Bảo khỏi cơn sốt, liệu có còn giữ được nguyên vẹn hay sẽ vỡ tan theo những toan tính người lớn mà bọn trẻ chưa đủ sức hiểu thấu.

“Nhưng con chỉ mới thấy đúng một chữ.” Muội nói, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng rối như tơ vò. “Dòng chữ đầy đủ nói gì, con không biết được. Có khi chữ Chu ấy chỉ là một phần của một cái tên khác, không nhất định liên quan đến mẹ kế con hay Lý trưởng.”

Tống Dịch Xuyên trầm ngâm hồi lâu, ngón tay gõ nhẹ lên mặt sạp gỗ theo một nhịp điệu vô thức, như đang cố sắp xếp lại mớ suy nghĩ ngổn ngang trong đầu.

“Con nói đúng, không thể vội kết luận khi mới chỉ có một nét chữ.” Hắn ngẩng lên nhìn muội, ánh mắt đã lấy lại phần nào vẻ điềm tĩnh thường ngày. “Nhưng cũng chính vì vậy, càng cần phải biết rõ toàn bộ dòng chữ ấy nói gì. Nếu ngâm đủ một canh giờ trọn vẹn không gián đoạn, con nói dòng chữ có thể hiện đầy đủ, đúng không?”

Ngoài sạp, có tiếng bước chân người gánh nước đi ngang, cả hai đồng loạt im bặt, Tống Dịch Xuyên còn quay đầu liếc qua khe hở tấm phên để chắc chắn không phải ai quen mặt trong thôn. Chỉ đến khi tiếng bước chân xa dần, hắn mới quay lại, khẽ gật đầu ra hiệu muội tiếp tục.

“Con nghĩ vậy.” Muội đáp. “Đêm qua chưa đến nửa canh giờ đã có tiếng gà gáy, con giật mình mất tập trung, chữ liền mờ dần rồi tắt hẳn.”


Cả hai ngồi im lặng một lúc lâu, mỗi người theo đuổi một dòng suy nghĩ riêng, chỉ có tiếng chày cối vọng ra từ gian trong và tiếng lá cây xào xạc ngoài hiên len vào khoảng lặng ấy. Muội hiểu rõ vấn đề nan giải nhất không nằm ở việc ngâm bao lâu, mà nằm ở chỗ tìm đâu ra một khoảng thời gian trọn vẹn, yên tĩnh, không bị ai làm phiền để có thể thử lại lần nữa. Muội cắn nhẹ môi dưới, trong đầu tự động liệt kê ra từng phương án như thói quen phân loại mức độ ưu tiên trong công việc cũ, hết thảy đều vướng phải một điểm chung là quá nhiều rủi ro bị phát hiện ngay tại nhà, nơi từng bức vách, từng tấm phên đều mỏng đến mức một tiếng động nhỏ cũng đủ đánh thức người khác.

“Nếu thử trong nhà, dù là giữa đêm khuya, cũng không thể chắc chắn không ai tỉnh giấc.” Muội nói, giọng lo lắng. “Mẹ kế con ngủ không sâu, mấy hôm nay còn hay trở mình vì lo chuyện gạo cứu tế. Chỉ cần con rời khỏi ổ rơm lâu quá nửa canh giờ, bà ấy phát hiện ra thì…”

Muội không nói hết câu, nhưng cả hai đều hiểu rõ hậu quả nếu không gian dị bảo bị lộ ra giữa lúc này, khi Chu Bá Thành đang để mắt đến từng động tĩnh nhỏ nhất trong thôn.

Tống Dịch Xuyên suy nghĩ một lúc, rồi đôi mắt hắn bỗng sáng lên như vừa nghĩ ra một cách. “Ta có một ý. Mấy ngày nay ta vẫn hay lên núi phía sau thôn hái thêm dược liệu, có vài loại chỉ mọc ở khe núi vắng người. Nếu con theo ta lên núi, mượn cớ học nhận mặt cây thuốc, chúng ta sẽ có cả buổi mà không ai nghi ngờ gì.”

Muội khẽ giật mình, một tia hy vọng lóe lên trong lòng. “Nhưng con còn phải xin phép mẹ kế…”

“Con cứ nói ta cần một đứa trẻ lanh lợi phụ nhặt lá, trả công bằng vài đồng.” Tống Dịch Xuyên nói, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nét cười mỏng hiếm hoi. “Mẹ con hẳn sẽ không từ chối vài đồng bạc lẻ giữa lúc nhà đang túng thiếu.”

Trên đường về, muội cố nhẩm lại trong đầu vài câu nói sao cho tự nhiên nhất, không để lộ chút gấp gáp nào khiến mẹ kế sinh nghi. Về đến nhà, Tiểu Bảo đang ngồi xổm ở góc sân nghịch mấy hòn sỏi, thấy muội về liền chạy ùa ra kéo tay đòi xem trong giỏ có mang về thứ gì hay ho, còn Tiểu Yến vẫn nép bên khung cửi cũ kỹ, lặng lẽ nhìn theo như thói quen rụt rè cố hữu. Chu Ngọc Lan ngồi bên khung cửa sổ tróc sơn, tay vá lại chiếc áo cũ của Tiểu Bảo dưới ánh nắng xiên vào từ khe cửa, kim chỉ đưa lên hạ xuống đều đặn. Muội hít một hơi thật sâu, cố giữ giọng bình thản hết mức có thể rồi mới lên tiếng thưa chuyện, trong lòng thầm nhắc mình đừng để ánh mắt lộ ra chút gì khác thường.

Quả nhiên, khi muội rón rén thưa chuyện, Chu Ngọc Lan chỉ ngẩng lên nhìn con vài giây, ánh mắt dò xét thoáng qua rồi gật đầu đồng ý ngay, dặn thêm một câu cẩn thận đừng để bị rắn cắn hay trượt chân trên đường núi. Từ sau đêm cứu Tiểu Bảo, bà đã bớt hẳn phần hà khắc trước kia, dù vẫn chưa hoàn toàn buông lỏng cảnh giác.

Sáng hôm sau, trời còn chưa tan hết sương, muội đã theo Tống Dịch Xuyên rời khỏi thôn, hướng về phía dãy núi xanh thẫm phía sau lưng những mái nhà tranh lụp xụp. Con đường mòn dẫn lên núi hẹp và dốc, hai bên cỏ dại mọc um tùm, thỉnh thoảng lại có vài bụi gai chắn ngang lối đi mà Tống Dịch Xuyên phải dùng dao nhỏ phạt bớt để muội đi qua dễ dàng hơn.

Sương đêm còn đọng dày trên những phiến lá dương xỉ ven đường, mỗi bước chân lướt qua đều làm rung rơi từng giọt nước mát lạnh thấm ướt gấu quần. Không khí trên cao trong trẻo hơn hẳn dưới thôn, thoang thoảng mùi đất ẩm mục lẫn mùi nhựa thông hăng hắc, thỉnh thoảng lại có tiếng chim rừng cất lên từng hồi lảnh lót rồi vụt tắt khi có tiếng bước chân người xào xạc đạp qua lớp lá khô.

Đôi chân bé nhỏ của muội, dù mang trong mình một tâm trí đã từng trải qua không biết bao nhiêu ca trực đêm dài dằng dặc, vẫn không tránh khỏi việc mỏi nhừ chỉ sau quãng đường không xa, hơi thở dồn dập hơn hẳn, trán lấm tấm mồ hôi dù trời còn mát. Thân xác bảy tuổi này quá nhỏ bé so với những gì tâm trí bên trong nó từng quen chịu đựng, một sự lệch pha kỳ lạ mà muội đã dần học cách chấp nhận kể từ ngày tỉnh dậy trong hình hài này.

“Cẩn thận chỗ này, đá trơn.” Hắn quay lại nhắc, đưa tay ra đỡ muội qua một khúc dốc đá lởm chởm, động tác tự nhiên như đã quen làm việc này từ lâu.

Muội nắm lấy tay hắn, cảm nhận rõ hơi ấm và sự chắc chắn truyền qua từng ngón tay, một cảm giác an tâm lạ lùng len lỏi trong lòng dù đường núi gập ghềnh khó đi. Đã lâu lắm rồi, kể từ sau khi xuyên đến nơi này, muội mới lại có cảm giác được một người khác che chở mà không cần phải tự mình gồng gánh tất cả, một cảm giác kiếp trước bận rộn với ca trực chồng chất khiến nàng gần như quên bẵng mất. Trong lúc leo, hắn thỉnh thoảng dừng lại chỉ cho muội nhận mặt vài loại cây thuốc mọc dại ven đường, giọng nói chậm rãi kiên nhẫn như đang thật sự dạy một đứa học trò nhỏ, chứ không phải chỉ đóng giả vỏ bọc trước những đôi mắt tình cờ bắt gặp trên đường.

Có lúc hắn ngắt một nhánh lá hình răng cưa đưa đến trước mũi muội, bảo nàng ngửi kỹ mùi hăng nhẹ để phân biệt với một loại cây mọc gần giống hình dáng nhưng mùi hắc hơn hẳn, dặn đi dặn lại rằng chỉ cần nhớ đúng mùi là đủ, không cần vội nhớ tên gọi làm gì. Muội chăm chú lắng nghe, phần vì hiếu kỳ thật sự, phần vì trong mắt nàng, những vị thuốc thô mộc mọc hoang giữa núi rừng này hoàn toàn xa lạ so với những viên thuốc đóng vỉ, những chai dịch truyền có nhãn mác rõ ràng mà nàng từng quen dùng ở kiếp trước. Nơi đây, mọi bài thuốc đều bắt đầu từ đôi bàn tay nhận biết cây cỏ bằng mùi, bằng hình dáng, bằng cả kinh nghiệm truyền đời, chậm rãi và thô sơ hơn nhưng cũng chân thực đến lạ.

Đi thêm một quãng, Tống Dịch Xuyên dừng lại bên một tảng đá phẳng nằm dưới bóng cây cổ thụ, đưa cho muội một bầu nước tre nhỏ mang theo từ sạp, bảo nàng ngồi nghỉ một lát trước khi đi tiếp. Muội ngồi xuống, tựa lưng vào thân cây sần sùi, hớp một ngụm nước mát lành có vị hơi chát của vỏ tre, nhìn xuống đôi bàn tay nhỏ xíu lấm lem đất núi của mình mà lòng dâng lên một cảm giác vừa xa lạ vừa thân thuộc khó tả. Gió trên cao lùa qua vạt áo mỏng khiến muội khẽ rùng mình, Tống Dịch Xuyên liền cởi phăng chiếc áo choàng ngoài khoác thêm lên vai nàng, động tác dứt khoát không chờ nàng kịp từ chối.

Nhưng muội để ý thấy, càng lên cao, ánh mắt hắn càng thường xuyên lướt qua mình, không phải cái nhìn dò xét lạnh lùng như những ngày đầu mới quen, mà là một thứ ánh nhìn phức tạp hơn nhiều, pha lẫn giữa tò mò, băn khoăn, và một điều gì đó gần như là áy náy.

Có đôi lúc bàn chân muội khẽ khựng lại giữa lối mòn, ngờ vực tự hỏi liệu có phải mình đã vô tình để lộ sơ hở nào đó suốt những ngày qua, một câu nói lỡ lời, một phản xạ quá nhanh nhạy so với một đứa trẻ bảy tuổi bình thường, mà bản thân nàng vì quá quen thuộc nên không hề hay biết.

“Đại phu nhìn con mãi vậy làm gì?” Muội cuối cùng không nhịn được, hỏi thẳng, cố giữ giọng nhẹ nhàng như một câu đùa trẻ con.

Tống Dịch Xuyên khựng lại nửa nhịp, rồi thở dài, ánh mắt dừng hẳn trên gương mặt muội, không còn né tránh nữa.

“Ta nghĩ đến chuyện này đã lâu, chỉ là chưa dám hỏi thẳng.” Hắn nói, giọng chậm rãi từng chữ như đang cân nhắc rất kỹ trước khi buông ra. “Nhưng hôm nay, giữa chốn núi rừng vắng vẻ này, có lẽ ta nên hỏi cho rõ.”

Tim muội bỗng đập nhanh hơn hẳn, một linh cảm bất an dâng lên trong lòng. Nàng đứng lại, nhìn thẳng vào hắn, cố giữ vẻ mặt bình thản dù bên trong đang căng như dây đàn sắp đứt, một kiểu bình tĩnh giả tạo mà nàng từng luyện được sau nhiều năm đối diện những tình huống sinh tử nơi phòng cấp cứu, chỉ khác lần này thứ nguy hiểm không phải một cơn bệnh nguy kịch mà là chính thân phận của mình.

Giữa lưng chừng núi, gió thổi lồng lộng qua tán lá xào xạc, Tống Dịch Xuyên bất chợt dừng hẳn bước chân, quay người lại đối diện muội, ánh mắt hắn lúc này nghiêm túc đến mức khiến muội không dám né tránh. Từ độ cao này có thể nhìn thấy cả một dải mái tranh lúp xúp của thôn Liễu Hà trải dài phía xa, những cột khói bếp mảnh mai bốc lên loang loãng giữa không trung, xa cách và bé nhỏ đến mức muội bỗng có cảm giác mình và Tống Dịch Xuyên đang đứng tách biệt hẳn khỏi phần còn lại của thế gian, chỉ còn hai người giữa gió núi và im lặng.

“Tiểu Đường.” Hắn gọi tên muội, giọng trầm và chắc chắn khác hẳn mọi khi. “Ta nghi ngờ đã lâu nhưng không dám tin, một con bé bảy tuổi như muội, sao lại biết nhiều thứ vượt quá tuổi mình đến vậy?”