Xuyên Vào Bé Gái Nhà Nghèo Có Không Gian
Chương 10: Manh Mối Đầu Tiên Về Mẹ
Câu nói của Lý mụ Vương còn treo lơ lửng giữa sân, muội đã vội vàng nắm lấy vạt áo bà, giọng run lên không kìm được.
Nắng chiều hắt xuống sân đất nện những vệt vàng nhạt cuối cùng trong ngày, tiếng gà mái cục tác đâu đó sau chái bếp cũng không đủ sức kéo muội ra khỏi cơn xúc động đang dâng lên trong lồng ngực. Bàn tay nhỏ bé của nàng siết chặt vạt áo vải thô của Lý mụ Vương đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, một phản xạ mà chính nàng cũng không ngờ tới, cứ như thể cơ thể bảy tuổi này đã nhanh hơn cả lý trí để nắm lấy một manh mối mong manh có thể vụt biến mất bất cứ lúc nào.
“Lý mụ, người a hoàn ấy… người còn nhớ tên bà ấy không ạ? Bà ấy giờ ở đâu, người có biết không?”
Lý mụ Vương như vừa bừng tỉnh khỏi một cơn mê, đôi tay đang nắm chặt cổ tay muội bỗng buông ra như bị phỏng, lùi lại nửa bước, sắc mặt đổi liên tục mấy lượt, từ kinh ngạc sang hoảng hốt rồi cuối cùng chỉ còn lại một vẻ cảnh giác cứng đờ.
Muội từng không biết bao lần đứng bên giường bệnh của kiếp trước, quen với việc đọc từng biểu hiện nhỏ nhất trên gương mặt người bệnh để đoán cơn đau đang giấu ở đâu, nên chỉ cần nhìn thớ thịt trên gò má Lý mụ Vương giật khẽ, nhìn ngón tay bà run lên rồi vội giấu vào trong tay áo, nàng đã biết đây không phải chuyện nhớ nhầm bình thường như bà cố nói.
“Ta… ta già rồi, nhớ nhầm thôi, cháu đừng để bụng.” Bà cười gượng, giọng cứng nhắc khác hẳn vẻ sang sảng tự nhiên lúc mới bước vào sân, tay vội vàng xách lại túi vải lá thuốc, cúi đầu chào mẹ kế qua loa. “Ta còn phải ghé nhà bà Tứ xem cữ đẻ, thôi xin phép về trước.”
Gió chiều lùa qua rặng tre đầu ngõ, kéo theo mùi rơm rạ phơi dở còn vương trên sân, nhưng muội chẳng còn tâm trí đâu để ý đến những thứ quen thuộc ấy nữa, toàn bộ giác quan của nàng dường như chỉ còn dồn về phía bóng lưng đang vội vã của Lý mụ Vương.
“Nhưng Lý mụ vừa nói…” Muội cố bước theo, chưa kịp dứt lời đã thấy Lý mụ Vương quay phắt lại, ánh mắt bà lúc này không còn chút nào của một bà mối xởi lởi quen mặt cả thôn, mà lạnh và gấp đến mức khiến muội phải khựng chân.
“Con nít không nên hỏi nhiều chuyện người lớn.” Bà hạ giọng, ghé sát tai muội đủ để chỉ hai người nghe thấy, hơi thở phả ra mùi trầu cay nồng. “Chuyện ta vừa buột miệng, con quên đi, đừng đem đi hỏi thêm bất cứ ai trong thôn này, kể cả mẹ kế con. Có những chuyện cũ càng động vào càng chết người, con hiểu chưa?”
Không đợi muội đáp, bà đã quay lưng bước như chạy ra khỏi cổng tre, dáng đi vội vã đến mức chiếc túi vải lá thuốc va vào cột cổng suýt rơi cả ra ngoài. Mẹ kế Chu Ngọc Lan đứng thừ người giữa sân, nhìn theo bóng Lý mụ Vương khuất dần sau rặng chuối, quay sang muội với vẻ mặt còn chưa hết ngơ ngác.
Sau lưng bà, mấy tàu chuối lay động nhẹ rồi cũng lặng im trở lại, như thể cả khoảng sân nhỏ này vừa nín thở qua một chuyện gì đó chẳng lành. Đâu đó xa xa, tiếng trẻ con nô đùa ngoài đầu thôn vẫn vọng lại đều đều, hoàn toàn vô can với cơn sóng ngầm vừa dấy lên giữa ba người trong sân nhà muội.
“Con vừa hỏi Lý mụ chuyện gì mà bà ấy hoảng hốt vậy?” Mẹ kế hỏi, giọng vẫn còn dư âm sợ hãi lây từ phản ứng kỳ lạ vừa rồi.
Muội cúi đầu, tay siết chặt lấy chiếc vòng bạc trên cổ tay, cố nặn ra một câu trả lời vô hại. “Con… con hỏi bà ấy có nhớ mẹ ruột con không, chỉ vậy thôi ạ.”
Mẹ kế im lặng một lúc lâu, ánh mắt thoáng qua một tia gì đó khó gọi tên, rồi lắc đầu, không truy hỏi thêm, quay vào bếp tiếp tục việc dở. Muội đứng lại giữa sân, lòng rối như tơ vò, hai tay vẫn còn cảm nhận được hơi ấm run rẩy từ bàn tay già nua vừa nắm lấy cổ tay mình.
Muội đứng lặng giữa sân, cố sắp xếp lại từng lời Lý mụ Vương vừa buột miệng, từng ánh mắt, từng cái siết tay run rẩy, cẩn thận như đang ghép lại một bộ hồ sơ chỉ có vài dòng ghi chép rời rạc mà tính mạng cả một con người có thể phụ thuộc vào đó.
Người a hoàn từng làm trong phủ ngự y, đeo đúng một chiếc vòng bạc hoa sen y hệt vòng của mình. Muội nhìn xuống cổ tay, hoa văn hoa sen đã mòn gần hết dưới lớp bạc xỉn màu bỗng như nặng trĩu hơn hẳn mọi ngày. Chẳng lẽ… mẹ ruột mình từng có liên quan đến chính phủ ngự y Tống Bách Hoành, cha ruột của Tống Dịch Xuyên?
Ý nghĩ ấy vừa loé lên đã khiến tim muội đập loạn nhịp, một cảm giác vừa sợ hãi vừa nôn nao chưa từng có trước đây len lỏi khắp lồng ngực bé nhỏ.
Muội đứng thẫn thờ rất lâu sau khi bóng chiều đã ngả hẳn sang màu tím sẫm, cho đến khi mẹ kế gọi vào ăn cơm, nàng mới sực tỉnh, bước chân nặng trịch như đang mang theo cả một câu hỏi lớn không lời giải trong ngực.
Chiều muộn, muội tìm cớ mang giỏ rau dại ra sạp thuốc nơi rìa thôn, vừa để bán đổi vài đồng, vừa để có dịp gặp Tống Dịch Xuyên mà không khiến ai nghi ngờ. Sạp thuốc lúc này vắng khách, hắn đang ngồi cặm cụi cắt thuốc, thấy muội bước vào liền ngẩng lên, ánh mắt vẫn còn phảng phất vẻ mệt mỏi của một đêm gần như không ngủ.
Mấy dây thuốc khô treo trên mái tranh khẽ đung đưa theo gió, toả ra thứ mùi hăng hăng quen thuộc mà muội giờ đã không còn thấy lạ lẫm như những ngày đầu xuyên đến, tiếng ve gọi hè rả rích trên ngọn cây gạo đầu thôn càng khiến khung cảnh vắng vẻ nơi sạp thuốc thêm phần tĩnh lặng.
Muội đợi đến khi chắc chắn không có ai qua lại gần sạp, mới hạ giọng kể lại toàn bộ chuyện Lý mụ Vương chiều nay, từ ánh mắt sững sờ khi nhìn thấy chiếc vòng bạc, đến câu nói bỏ lửng về người a hoàn trong phủ ngự y, cho đến lời cảnh cáo lạnh lùng lúc rời đi.
Tống Dịch Xuyên nghe xong, tay cầm dao cắt thuốc khựng lại giữa chừng, ánh mắt hắn tối sầm đi, ngón tay siết chặt quanh chuôi dao đến mức khớp ngón trắng bệch.
Muội nhìn thấy rõ hơi thở hắn khẽ dồn dập hơn thường ngày, một biểu hiện nhỏ mà nếu là kiếp trước, nàng hẳn đã ghi nhớ như dấu hiệu của một người đang cố kìm nén cơn xúc động mạnh không để nó trào ra ngoài.
“Người a hoàn từng làm trong phủ ngự y…” Hắn lặp lại, giọng trầm xuống như đang tự nói với chính mình nhiều hơn là nói với muội. “Nếu đúng như lời Lý mụ Vương nói, người đó rất có thể từng biết rõ nội tình vụ án của cha ta năm xưa.”
“Nhưng tại sao Lý mụ lại sợ hãi đến vậy?” Muội hỏi, tay vô thức xoay xoay chiếc vòng bạc trên cổ tay. “Bà ấy dặn con đừng hỏi thêm ai trong thôn, còn nói có những chuyện cũ càng động vào càng chết người.”
Tống Dịch Xuyên đặt dao xuống, nhìn muội bằng ánh mắt nghiêm túc hiếm thấy. “Điều đó có nghĩa là bà ấy biết nhiều hơn những gì bà chịu nói ra, chỉ là vì sợ liên luỵ đến bản thân nên mới im lặng bấy lâu. Một người đã sống ở thôn này mấy chục năm, quen biết gần khắp cả vùng, nếu bà thật sự chỉ nhớ nhầm thì đã không hoảng hốt đến mức bỏ dở cả chén nước chè đang uống dở.”
Muội im lặng gật đầu, ánh mắt vô tình rơi xuống những vị thuốc đã cắt dở còn nằm ngổn ngang trên mặt sạp, lòng thầm nghĩ đến việc chính đôi tay ấy mỗi ngày vẫn cần mẫn bốc từng thang thuốc cứu người, vậy mà nỗi oan của cha hắn đến nay vẫn chưa một lần được rửa sạch.
Muội gật đầu, lòng thầm đồng ý. Trong khoảnh khắc im lặng ấy, một ký ức chợt trồi lên trong đầu muội, ký ức về một buổi tối cách đây không lâu, khi mẹ kế vừa cãi nhau với hàng xóm chuyện tiền nong, buột miệng than thở một câu mà lúc ấy muội không để tâm lắm.
“Nhà này đã khổ từ đời trước, mẹ ruột nó bỏ đi biệt tăm từ khi nó mới lên ba, để lại một đứa con thơ cho chồng người ta gánh, giờ chồng người ta cũng chết theo dịch, còn khổ hơn nữa.”
Câu nói ấy khi ấy chỉ lướt qua tai muội như một lời than vãn thường tình của người lớn trong cơn bực dọc, nhưng giờ đây, ghép cùng với câu chuyện dang dở của Lý mụ Vương, từng chữ một bỗng nặng trịch hẳn lên.
Muội kể lại câu nói ấy cho Tống Dịch Xuyên nghe, giọng chậm rãi từng chữ như đang cố nhớ lại chính xác từng âm điệu.
“Mẹ ruột con mất tích năm con lên ba.” Muội nói, mắt nhìn xuống chiếc vòng bạc trên cổ tay, cảm giác như đang chạm vào một mảnh ký ức không thuộc về mình. “Không ai trong thôn biết vì sao bà ấy bỏ đi, kể cả cha con lúc còn sống cũng chưa từng nhắc đến, cứ như một điều cấm kỵ không ai dám hỏi.”
Tống Dịch Xuyên trầm ngâm hồi lâu, ánh mắt hắn dịch dần từ gương mặt muội xuống chiếc vòng bạc, rồi lại ngước lên, trong mắt hắn lúc này có một tia sáng vừa dè dặt vừa nôn nóng, như một người đang đứng trước một cánh cửa đóng kín nhưng lại nghe thấy tiếng động quen thuộc vọng ra từ bên trong.
“Nếu mẹ con từng là a hoàn trong phủ ngự y, biết chuyện ăn chặn gạo cứu tế khiến dịch lan rộng, rồi đúng lúc cha ta bị vu oan bắt giam thì bà cũng biến mất không dấu vết…” Hắn ngập ngừng, không dám nói hết câu, nhưng muội đã hiểu ý hắn định nói gì.
Có phải mẹ ruột mình đã phải bỏ trốn để giữ mạng, vì biết quá nhiều về cùng một âm mưu đã hại chết cha của Tống đại phu?
Ý nghĩ ấy khiến muội rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì một cảm giác vừa đau đớn vừa mơ hồ hy vọng chưa từng có kể từ khi xuyên đến thân xác bảy tuổi này. Nếu đúng vậy, mẹ ruột muội không phải là người nhẫn tâm bỏ con mà đi, mà rất có thể đã phải chọn giữa mạng sống của chính mình và đứa con thơ, một lựa chọn tàn nhẫn mà muội, với kinh nghiệm của một y tá cấp cứu từng chứng kiến biết bao cảnh sinh ly tử biệt kiếp trước, hiểu rõ hơn ai hết sức nặng của nó. Nàng nhớ đến những đêm trực kiếp trước, có những người mẹ trẻ phải buông tay đứa con mới sinh vì một quyết định sống còn trong tích tắc, và nỗi đau ấy, dù cách xa hai kiếp người, vẫn giống nhau đến nhói lòng.
“Chuyện này không thể chỉ dựa vào suy đoán.” Tống Dịch Xuyên nói, giọng đã lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày, nhưng ánh mắt vẫn còn ánh lên thứ gì đó chưa nguôi. “Trắng đen phải rõ, ta với con cần tìm thêm bằng chứng chắc chắn, không thể chỉ dựa vào một câu nói lỡ miệng của Lý mụ Vương mà vội kết luận.”
Muội gật đầu, nhưng trong lòng đã âm thầm nảy ra một ý định. Nàng nhớ đến mặt trong chiếc vòng bạc, nơi từng có một nét khắc mờ như đầu kim hiện lên thoáng qua vào cái đêm nàng cứu Tiểu Bảo, nhưng khi ấy nàng chưa kịp nhìn kỹ đã vội rút tay ra vì sợ hãi. Nếu ngâm đủ lâu trong giếng linh, biết đâu dòng chữ ấy sẽ hiện rõ hơn.
Muội siết chặt tay áo, trong lòng đã tự nhủ đêm nay dù có phải thức trắng cũng phải tìm cho ra sự thật ẩn sau nét khắc mờ nhạt ấy.
Đêm đó, chờ đến khi cả nhà đã chìm vào giấc ngủ sâu, tiếng ngáy đều đều của mẹ kế vọng ra từ gian trong, muội mới lặng lẽ xoay chiếc vòng bạc ba vòng theo chiều kim đồng hồ, bước qua khe sáng mờ ảo quen thuộc để vào không gian nhỏ của riêng mình.
Ruộng thuốc trong không gian vẫn xanh mướt như mọi khi, hơi lạnh dịu nhẹ từ giếng nước linh toả ra khắp không gian nhỏ hẹp, mang theo mùi đất ẩm quyện lẫn mùi lá thuốc the mát dễ chịu. Muội ngồi xuống bờ giếng, ánh trăng hư ảo không biết từ đâu chiếu xuống mặt nước trong vắt, phản chiếu gương mặt bé nhỏ của chính mình đang nhìn chăm chú vào đó.
Muội hít một hơi thật sâu, để hương đất và hương thuốc quen thuộc trấn an nhịp tim đang đập nhanh hơn bình thường, thứ cảm giác an toàn hiếm hoi mà chỉ không gian nhỏ bé này mới có thể mang lại giữa cái thế giới cổ xưa đầy rẫy hiểm nguy rình rập bên ngoài.
Muội tháo chiếc vòng bạc khỏi cổ tay, cầm trong lòng bàn tay nâng niu như đang nâng một thứ dễ vỡ nhất trần đời, mặt trong vòng khắc những đường nét mòn nhẵn theo năm tháng, dưới ánh trăng hư ảo càng khó nhìn rõ hơn bao giờ hết.
Nếu thật sự có một dòng chữ ẩn giấu bên trong, chỉ hiện ra khi ngâm đủ lâu trong nước giếng linh, thì đêm nay mình phải kiên nhẫn chờ cho bằng được.
Muội từ từ nhúng chiếc vòng xuống mặt nước, hai tay giữ chặt để nó không trôi đi đâu mất giữa lòng giếng sâu không đáy. Nước giếng lành lạnh len qua kẽ ngón tay muội, cảm giác quen thuộc như bao lần trước, nhưng lần này có một điều khác lạ: ngay khi chiếc vòng chạm mặt nước, những gợn sóng nhỏ li ti bỗng lan ra xung quanh, không phải do tay muội khuấy động, mà như thể chính chiếc vòng đang tự phát ra một luồng rung động nhẹ nhàng nào đó.
Muội nín thở, mắt dán chặt vào mặt nước đang gợn sóng lăn tăn, tim đập thình thịch trong lồng ngực bé nhỏ. Là ảo giác thôi sao? Hay là… vòng bạc này thật sự có gì đó ẩn giấu bên trong, chỉ chờ đúng nước giếng linh mới đánh thức được?
Nàng ngồi yên như vậy, không dám rục rịch, sợ chỉ một cử động nhỏ cũng đủ làm gián đoạn thứ gì đó đang dần thành hình dưới làn nước trong vắt. Thời gian trôi qua chậm rãi đến sốt ruột, muội đếm nhịp thở của mình để ước lượng, một khắc, rồi hai khắc, ánh trăng hư ảo trên đầu dường như cũng ngưng đọng lại theo từng nhịp tim hồi hộp của nàng.
Trong khoảng chờ đợi dằng dặc ấy, muội chợt nhớ đến những đêm trực kiếp trước, khi phải đứng hàng giờ bên giường bệnh nhân chờ một dấu hiệu chuyển biến dù là nhỏ nhất, sự kiên nhẫn tưởng đã bỏ lại cùng kiếp sống cũ ấy, hoá ra vẫn còn nguyên vẹn trong nàng.
Đến khi gần nửa canh giờ trôi qua, muội bắt đầu thấy mặt trong chiếc vòng, nơi vốn chỉ là một khoảng bạc mòn nhẵn trơn tru, thấp thoáng ánh lên một quầng sáng mờ nhạt như sương khói, mờ đến mức nếu không chăm chú nhìn kỹ sẽ tưởng chỉ là ánh trăng phản chiếu qua làn nước gợn sóng.
Có chữ. Thật sự có chữ.
Muội ghé sát mặt xuống gần mặt nước hơn, không dám thở mạnh, cố nhìn cho thật rõ từng nét đang dần hiện lên. Nhưng đúng lúc quầng sáng mờ ảo ấy bắt đầu rõ nét hơn một chút, một tiếng động khe khẽ vang lên từ phía xa, như tiếng gà gáy đầu tiên báo hiệu trời sắp sáng vọng vào từ thế giới bên ngoài không gian.
Muội giật mình, tay hơi run lên vì lo sợ trời đã gần sáng, mẹ kế có thể tỉnh giấc bất cứ lúc nào mà phát hiện mình không có trên ổ rơm. Ý nghĩ ấy khiến sự tập trung của muội khựng lại một nhịp, và ngay khoảnh khắc ấy, quầng sáng mờ nhạt trên mặt vòng bạc cũng bắt đầu nhạt dần, như một ngọn nến sắp tàn trước cơn gió lùa.
Không được, chưa đủ một canh giờ, chữ còn chưa hiện hết mà.
Muội cắn chặt môi, cố giữ bình tĩnh, hai tay vẫn giữ nguyên chiếc vòng dưới mặt nước, nhưng thời gian không chờ đợi ai, quầng sáng cứ mờ dần, mờ dần, cho đến khi chỉ còn sót lại đúng một nét duy nhất, rõ ràng và sắc nét hơn hẳn những nét còn lại trước khi tắt hẳn, như thể cố tình lưu lại cho muội nhìn thấy trước khi biến mất hoàn toàn vào lớp bạc mòn nhẵn.
Muội nín thở đến mức tưởng chừng cả buồng ngực cũng ngừng đập theo, hai mắt căng ra không dám chớp lấy một cái, sợ chỉ một khoảnh khắc lơ đãng cũng đủ bỏ lỡ thứ duy nhất còn sót lại.
Một chữ Hán đơn giản, nét bút mảnh nhưng dứt khoát, hiện rõ mồn một trong tích tắc cuối cùng ấy.
Chữ “Chu”.
Muội chết sững, hai tay vẫn còn ngâm dưới làn nước lạnh, mắt mở to nhìn chằm chằm vào khoảng bạc giờ đã trở lại phẳng lặng như chưa từng có gì xảy ra. Đầu óc muội quay cuồng, ghép nối từng mảnh manh mối rời rạc lại với nhau trong tích tắc.
Chu… họ Chu. Chính là họ của mẹ kế Chu Ngọc Lan, cũng là họ của Lý trưởng Chu Bá Thành.
Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng muội, không phải vì hơi nước giếng, mà vì một linh cảm bất an vừa dấy lên từ tận đáy lòng. Nếu mẹ ruột mình thật sự có liên quan đến dòng họ Chu, liệu có phải chính là một nhánh nào đó của gia tộc đang nắm quyền lực trong tay Lý trưởng, người đang âm mưu tái diễn thủ đoạn ăn chặn gạo cứu tế ngay lúc này?
Muội vớt chiếc vòng lên khỏi mặt nước, nước nhỏ giọt tí tách xuống nền đất mềm, tay nàng run run đeo lại vòng vào cổ tay, cảm giác như vừa chạm vào một cánh cửa dẫn đến một sự thật lớn lao mà bản thân còn chưa đủ sức đối diện trọn vẹn.
Chưa đủ một canh giờ, chữ chỉ hiện được một nét rồi tắt. Muốn biết trọn vẹn dòng chữ ấy nói gì, mình cần một khoảng thời gian dài hơn, yên tĩnh hơn, không thể vội vàng giữa đêm khuya sợ mẹ kế phát hiện thế này được.
Muội ngồi lặng bên bờ giếng một lúc lâu, ánh trăng hư ảo trên đầu dần nhạt đi báo hiệu đã đến giờ phải rời khỏi không gian. Nàng nhìn xuống ruộng thuốc xanh mướt xung quanh, lòng vừa nôn nao vừa thấp thỏm một nỗi sợ mơ hồ chưa từng có, như thể đang đứng trước ngưỡng cửa của một câu chuyện lớn hơn bản thân mình rất nhiều, một câu chuyện mà chỉ cần bước sai một bước, cái giá phải trả có thể là cả tính mạng của những người nàng yêu thương.
Trong không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng nước giếng khẽ róc rách, muội chợt thấy mình bé nhỏ đến lạ, một đứa trẻ bảy tuổi mang trong lòng ký ức của một người đã trưởng thành, đứng giữa ranh giới của hai kiếp sống, hai thân phận, mà vẫn phải một mình gánh lấy bí mật động trời vừa hé lộ.
Chu gia… mẹ ơi, người rốt cuộc là ai, và người đã trải qua những gì trước khi biến mất khỏi cuộc đời con?
Muội đứng dậy, xoay chiếc vòng bạc ngược chiều kim đồng hồ, bước ra khỏi không gian, trở về với gian bếp lạnh quen thuộc, nơi mẹ kế và hai đứa em vẫn còn say giấc. Nàng nằm xuống ổ rơm, kéo tấm chăn mỏng lên tận cằm, nhưng đôi mắt vẫn mở trừng trừng nhìn lên mái nhà tối om, một chữ “Chu” cứ hiện đi hiện lại không ngừng trong tâm trí, như một hạt giống vừa gieo xuống, chờ ngày nảy mầm thành cả một sự thật chưa ai dám gọi tên.