Xuyên Vào Bé Gái Nhà Nghèo Có Không Gian
Chương 13: A Hoàn Phủ Ngự Y
Nắng trưa đã ngả bóng xuống thấp khi hai người về đến đầu thôn Liễu Hà, ánh sáng vàng nhạt trải dài trên những mái tranh xám cũ, gió lùa qua rặng tre ven đường tạo thành tiếng xào xạc đều đặn như một khúc nhạc quen thuộc của thôn quê. Muội không rẽ vào lối nhà mình, mà đứng khựng lại giữa ngã ba đường, lòng bàn tay vẫn còn hằn dấu chiếc vòng bạc siết chặt suốt cả một canh giờ dưới giếng linh, những đường hằn đỏ mờ trên da vẫn còn rát nhẹ mỗi khi nàng khẽ nắm tay lại. Nếu là kiếp trước, có lẽ nàng đã ước chừng khoảng thời gian ấy bằng chiếc đồng hồ treo tường nơi phòng trực, kim giây chạy đều đặn không sai một nhịp, nhưng ở nơi này, người ta chỉ có thể đo đếm bằng bóng nắng dịch chuyển trên nền đất và tiếng trống canh xa xa vọng lại, một nhịp thời gian chậm rãi mà nàng vẫn còn đang tập làm quen.
Muội hít một hơi thật sâu, cố nén lại cảm giác chông chênh còn sót lại sau cả một canh giờ ngồi bất động dưới giếng linh, rồi mới quay sang nhìn Tống Dịch Xuyên, ánh mắt kiên định hơn hẳn dáng vẻ một đứa trẻ bảy tuổi vẫn thường thấy. Bao năm khoác áo blouse trắng đã tập cho nàng thói quen giữ vẻ điềm tĩnh ngay cả lúc lòng dạ rối bời nhất, và giờ đây thói quen ấy lại một lần nữa được đem ra dùng, dù đối tượng không phải một ca bệnh trên giường trực mà là chính thân thế mờ mịt của bản thân.
“Huynh, con muốn ghé nhà Lý mụ Vương trước.” Muội nói, giọng đã bớt run nhưng ánh mắt vẫn còn ngân ngấn thứ cảm xúc chưa kịp lắng xuống hẳn. “Lần này con sẽ không hỏi bóng gió nữa, con sẽ nói thẳng những gì mình biết được. Nếu bà ấy vẫn giấu, ít nhất con cũng đã cho bà ấy biết, con đã tin đến mức nào rồi.”
Tống Dịch Xuyên nhìn muội một lúc lâu, không ngăn cản, chỉ khẽ gật đầu, bước theo sau như một bóng cây che chắn thầm lặng. “Được. Nhưng để ta vào cùng, con một mình đối diện với chuyện lớn thế này, ta không yên tâm.”
Hai người rẽ vào con ngõ nhỏ, bước chân giẫm lên lớp lá tre khô xào xạc dưới đất, tiếng gà trưa gáy lẻ loi đâu đó vọng lại càng khiến cả con đường thêm phần vắng lặng. Muội đưa mắt quan sát quanh, thói quen nghề nghiệp cũ khiến nàng vô thức để ý từng chi tiết nhỏ, một vũng nước đọng bên vệ đường, vài vệt rêu bám trên chân tường đất, như thể vẫn đang ghi nhớ khung cảnh xung quanh trước khi bước vào một tình huống chưa lường trước được. Nhà Lý mụ Vương nằm cuối một con ngõ nhỏ rợp bóng tre, cánh cửa gỗ khép hờ, khói bếp còn vương lại mùi lá thuốc sắc dở, thoang thoảng mùi ngải cứu và cam thảo hoà lẫn trong không khí oi nồng buổi trưa. Nghe tiếng gọi, Lý mụ Vương bước ra, vừa thấy muội đứng đó, sắc mặt bà đã đổi trong tích tắc, tay siết chặt lấy vạt áo như muốn quay vào trong đóng sập cửa lại, ánh mắt bà đảo nhanh qua vai muội nhìn về phía Tống Dịch Xuyên với vẻ dè chừng rõ rệt.
“Cháu về đi, ta đã dặn rồi, chuyện đó không nên hỏi thêm.” Bà nói, giọng cứng nhưng hơi run.
Muội không lùi bước, hít một hơi cho vững tâm rồi đưa thẳng cổ tay ra trước mặt bà, ánh sáng ban trưa hắt lên chiếc vòng bạc hoa sen vẫn còn vương chút ẩm ướt chưa khô hẳn. “Lý mụ, con vừa ngâm vòng này trọn một canh giờ trong một nơi con không thể kể ra. Mặt trong vòng có một dòng chữ hiện lên, nói rằng: Chu gia nữ, canh ba đêm hoả hoạn, gửi con cho họ Lâm.”
Từng chữ nàng thốt ra chậm rãi, rành rọt, cố ý để Lý mụ Vương nghe rõ từng âm một, không để sót một chi tiết nào có thể khiến bà tìm cớ chối bỏ. Lý mụ Vương đứng sững, cả người run lên như vừa bị ai giội một gáo nước lạnh giữa trưa hè, hai chân khuỵu xuống bậc cửa, phải vịn tay vào khung gỗ mới đứng vững được, những ngón tay gầy guộc bấu chặt vào thanh gỗ đến mức khớp xương trắng bệch. Muội nhìn vẻ mặt tái nhợt ấy của bà, theo bản năng đưa mắt quan sát hơi thở và sắc mặt, thói quen nghề y kiếp trước vẫn chưa bao giờ biến mất, chỉ khác lần này nàng không còn dụng cụ nghề nghiệp nào trong tay, chỉ có thể lặng lẽ đứng chờ bà tự trấn tĩnh lại.
“Chu gia nữ…” Bà lẩm bẩm, đôi mắt đã ầng ậng nước. “Trời ơi, là thật rồi sao. Ta cứ ngỡ mình nhìn lầm suốt bao năm qua, hoá ra…”
Bà ngồi thụp xuống bậc cửa, hai tay ôm lấy mặt một lúc lâu, vai run lên từng đợt như một con đê vừa vỡ sau bao năm cố sức ngăn giữ. Muội quỳ xuống bên cạnh, không giục, chỉ lặng lẽ đặt tay lên lưng bà, chờ đợi. Kiếp trước, muội từng không biết bao lần ngồi cạnh những người thân của bệnh nhân trong giây phút họ vỡ oà, hiểu rằng có những nỗi đau chỉ cần một khoảng lặng đủ dài để tự nó tan ra, hơn là vội vàng gặng hỏi cho bằng được.
Một lúc lâu sau, khi tiếng nấc của Lý mụ Vương đã thưa dần, bà mới run rẩy đứng dậy, đưa mắt nhìn quanh con ngõ vắng một lượt cẩn thận rồi mới ra hiệu cho cả hai bước vào trong. Căn nhà nhỏ tối om, chỉ có một khe sáng hắt qua ô cửa sổ hẹp, mùi thuốc bắc sắc dở còn vương trên bếp lò góc nhà hoà lẫn mùi ẩm mốc của vách đất lâu ngày không được quét vôi lại. Muội ngồi xuống chiếc ghế gỗ thấp kê sát vách, cảm nhận rõ hơi lạnh của nền đất nện thấm qua lớp giày vải mỏng, khác hẳn nền gạch men sạch sẽ nàng từng quen thuộc suốt bao năm trong một kiếp sống khác, xa xôi đến mức đôi lúc nàng ngỡ như chỉ là một giấc mộng đã phai màu. Bà dẫn hai người vào trong, cài chặt then cửa, kéo rèm che kín cả ô cửa sổ trước khi ngồi xuống, hai tay run run rót ba chén nước chè nguội, nhưng chưa uống ngụm nào đã bắt đầu kể, giọng đứt quãng như một dòng nước bị chặn lại quá lâu nay mới được khơi thông.
“Hơn mười năm trước, ta từng làm vú nuôi trong phủ ngự y Tống Bách Hoành.” Bà nói, mắt liếc nhanh về phía Tống Dịch Xuyên một cái dò xét, rồi lại cúi xuống. “Trong phủ khi ấy có một a hoàn tên Chu Nguyệt, xuất thân từ một nhánh nghèo của họ Chu, bị chính người trong tộc hắt hủi từ nhỏ nên mới phải bán thân làm nô bộc kiếm cơm. Con bé ấy hiền lành, tay nghề thêu thùa khéo léo, được phu nhân ngự y thương mến, cho theo hầu cận thân tín nhất trong phủ.”
Giọng bà chậm rãi kể, thỉnh thoảng lại ngừng lại hồi lâu như đang lục tìm trong ký ức đã phủ bụi hơn mười năm, ánh mắt nhìn xa xăm về phía khe cửa sổ khép kín, nơi một vệt nắng mảnh len qua khe rèm rọi thành một đường sáng mờ trên nền đất. Tống Dịch Xuyên siết chặt tay trên đầu gối, không nói gì, chỉ lặng lẽ nghe, quai hàm căng cứng, ngón tay khẽ run lên mỗi khi nghe nhắc đến tên cha mình. Muội liếc sang, nhận ra dưới lớp bình thản cố giữ trên gương mặt hắn là một nỗi đau âm ỉ chưa từng được nói ra, nàng khẽ dịch lại gần hơn một chút, không nói gì, chỉ để hắn biết có người đang ngồi cạnh.
“Đêm ngự y đại nhân bị bắt giam, cả phủ nhốn nháo, có kẻ còn phóng hoả một góc viện để phi tang giấy tờ.” Lý mụ Vương tiếp tục, giọng càng lúc càng nghẹn, tay siết chặt chén nước chè nguội đến mức những ngón tay run lên bần bật. “Chu Nguyệt sợ hãi chạy trốn ngay trong đêm hỗn loạn ấy, ta cũng phải dạt khỏi phủ không lâu sau, lưu lạc về tận thôn Liễu Hà này nương náu. Mãi sau ta mới nghe phong thanh con bé cũng trôi dạt đến một vùng gần đây, đổi tên đổi họ, rồi nên duyên với một tá điền hiền lành trong thôn mình, chính là Lâm Đại Tường, sinh hạ ra chính Tiểu Đường đây.”
Muội nghe đến đó, cả người khẽ run lên, hai bàn tay đặt trên đầu gối siết chặt vào nhau. Nghe kể lại chính câu chuyện của cha mẹ mình từ miệng một người ngoài cuộc, cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ đan xen, như đang đọc lại bệnh án của chính mình do một người khác viết hộ. Nàng từng quen với việc lật từng trang hồ sơ, ghi chép tỉ mỉ triệu chứng và diễn biến của người khác, nhưng chưa một lần nào phải tự mình làm nhân vật chính trong một câu chuyện đau lòng đến vậy, nơi mọi chi tiết đều là máu thịt của chính mình chứ không phải chữ nghĩa vô tri trên giấy.
“Ta cứ ngỡ con bé đã được yên ổn sống một đời bình lặng, ai ngờ đâu, cách đây bốn năm, giữa một đêm hoả hoạn bất ngờ nổi lên, Chu Nguyệt bồng Tiểu Đường lúc ấy mới lên ba ghé qua chỗ ta lúc nửa đêm, sắc mặt hoảng loạn chưa từng thấy.” Bà nói tiếp, giọng nghẹn lại, tay đưa lên ngực như đang cố nén lại một cơn đau cũ vừa bị khơi dậy. “Ta còn nhớ như in, tóc con bé rối bù, tay chân xước xát vì chạy vội trong đêm tối, nhưng ánh mắt vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh mỗi khi nhìn xuống đứa con nhỏ trong lòng, sợ con thức giấc hoảng sợ.”
Gửi con cho họ Lâm… Muội cảm thấy cả người mình lạnh toát, hai tay siết chặt vào nhau đến trắng bệch. Không phải câu chuyện xa lạ nữa, mà chính là câu chuyện của bản thân muội, từng chữ từng chữ khớp lại không sai một li.
“Con bé dúi vào tay ta một thứ, dặn nếu sau này có một đứa trẻ mang chiếc vòng bạc hoa sen tìm đến, nhất định phải trao lại, rồi gửi lại Tiểu Đường cho Lâm Đại Tường ngay trong đêm ấy.” Lý mụ Vương thở dài, đưa tay quệt nước mắt, giọng run lên khi nhớ lại khoảnh khắc ấy như thể nó vừa mới xảy ra hôm qua. “Từ đó không ai còn thấy Chu Nguyệt nữa. Người ta đồn con bé nhảy sông tự vẫn vì sợ liên luỵ, cũng có người bảo bị người của phủ khác truy sát đến chết. Ta không dám hỏi thêm, chỉ biết ôm chặt lấy lời dặn cuối cùng ấy mà sống, sợ đến mức không dám kể cho ai, kể cả chồng ta lúc còn sống.”
Bà đứng dậy, run rẩy lần vào một hốc tường sau bàn thờ, ngón tay mò mẫm trong bóng tối một lúc lâu mới tìm được đúng chỗ giấu, lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ phủ đầy bụi, thổi nhẹ lớp bụi mờ trên nắp hộp trước khi mở ra, bên trong là một sợi vòng cổ kết bằng những hạt châu đỏ sậm, xâu chuỗi tinh xảo, mặt dây đeo khắc hình một đoá sen nhỏ y hệt hoa văn trên chiếc vòng bạc muội đang đeo. Ánh sáng yếu ớt lọt qua khe rèm chiếu vào những hạt châu đỏ, làm chúng ánh lên một sắc màu trầm ấm, như thể hơi ấm của người đeo năm xưa vẫn còn vương lại đâu đó trong từng đường vân đá.
Lý mụ Vương đặt sợi vòng cổ vào giữa hai lòng bàn tay muội, giữ nguyên như vậy một khắc lâu như đang chuyển giao một thứ gì đó thiêng liêng hơn cả một món trang sức, ánh mắt bà lấp lánh nước, vừa nhẹ nhõm vừa xót xa. “Đây…” Muội đưa hai tay run rẩy đón lấy, cổ họng nghẹn đắng không thốt nên lời, chỉ có nước mắt lặng lẽ rơi xuống từng hạt châu đỏ ấm màu trong lòng bàn tay bé nhỏ.
Mẹ ơi, đây là thứ người đã tự tay dặn dò gửi lại cho con, dù người còn chưa từng biết mặt con lớn lên như thế nào.
Tống Dịch Xuyên ngồi cạnh, lặng lẽ đặt một bàn tay ấm áp lên vai muội, không nói gì, chỉ để cho muội có một khoảng lặng trọn vẹn với thứ kỷ vật vừa nhận được. Ánh nến trong phòng lay động theo hơi thở của cả ba người, hắt lên vách những cái bóng chập chờn không yên, mùi sáp nến hoà lẫn mùi ẩm mốc cũ kỹ của căn nhà tạo thành một thứ không khí trầm lắng khó gọi tên, như thể chính căn phòng cũng đang nín thở chứng kiến khoảnh khắc này.
Muội xoay sợi vòng cổ trong lòng bàn tay, ngón tay lần theo từng hạt châu đỏ sậm màu, cảm nhận rõ bề mặt đá nhẵn mịn đã được đeo qua bao năm tháng, một vài chỗ còn sờn mòn hơn những chỗ khác như dấu tích của những lần mẹ ruột nàng vô thức mân mê nó trong lúc lo âu. Cảm giác như đang chạm vào chính hơi ấm của một người chưa từng gặp mặt nhưng đã thương mình đến mức đánh đổi cả phần đời còn lại. Kiếp trước muội từng ôm không biết bao nhiêu bệnh nhân trút hơi thở cuối trên bàn cấp cứu, quen với việc phải giữ mình tỉnh táo giữa sinh tử người khác, nhưng chưa một lần nào muội phải đối diện với thứ đau đớn thuộc về chính máu mủ ruột thịt của bản thân như lúc này.
Muội cúi đầu, để mặc cho những giọt nước mắt lăn dài xuống gò má, rơi xuống thấm ướt cả vạt áo vá nơi lòng bàn tay đang giữ chặt sợi vòng cổ. “Con không trách mẹ.” Muội khẽ nói, giọng lạc đi, không rõ là nói với Lý mụ Vương hay đang nói thẳng vào khoảng không trước mặt, nơi có lẽ linh hồn người mẹ chưa từng gặp đang dõi theo. “Con chỉ mong một ngày nào đó, được tận tay đưa vòng cổ này trả lại tay người, để người biết con đã lớn lên bình an, dù không có người ở bên.”
Không khí trong phòng chợt lắng xuống, chỉ còn tiếng ngọn nến lép bép cháy và tiếng gió khẽ lùa qua khe rèm. Lý mụ Vương nắm chặt tay muội, siết đến mức các đốt ngón tay già nua của bà hằn trắng, giọng hạ thấp đầy lo sợ, ánh mắt liên tục liếc về phía cánh cửa đã cài then như sợ có ai đang áp tai nghe lén ngoài vách.
“Con giữ kín chuyện này.” Bà nói, từng chữ run lên không giấu nổi. “Lý trưởng Chu Bá Thành mà biết con là cháu ngoại nhánh nghèo họ Chu, từng có một người a hoàn trong phủ ngự y mang cùng dòng máu với hắn, e rằng ông ta sẽ không để con sống yên. Người trong dòng họ ấy, ai cũng biết Chu Bá Thành ghét nhất là nhắc đến những nhánh nghèo hèn từng bị chính ông ta ruồng bỏ, huống hồ giờ đây nhánh ấy lại dính líu đến một vụ án mười năm trước ông ta vẫn còn muốn chôn thật sâu.”
Muội siết chặt sợi vòng cổ trong tay, cảm nhận rõ hơi lạnh dâng lên từ gáy, không phải vì sợ cho riêng mình, mà vì đột nhiên nhận ra: hoá ra ngay từ đầu, mẹ ruột muội không chỉ là một a hoàn vô danh chạy trốn khỏi tai hoạ, mà có thể còn mang trong mình một phần huyết mạch của chính kẻ đang nắm quyền sinh sát cả thôn Liễu Hà này. Ý nghĩ ấy khiến lồng ngực nàng nghẹn lại, như thể cả bầu không khí trong căn phòng nhỏ hẹp này bỗng chốc trở nên đặc quánh, khó thở.
Cả ba người ngồi im lặng một lúc, chỉ có tiếng gió lùa qua khe rèm khẽ lay động ngọn nến, kéo dài thêm sự căng thẳng vốn đã đặc quánh trong căn phòng nhỏ. “Lý mụ muốn nói…” Tống Dịch Xuyên lên tiếng, giọng trầm xuống, ánh mắt sắc lại như vừa chạm đến một mảnh ghép quan trọng. “Chu Nguyệt cô nương và Chu Bá Thành, cùng chung huyết thống?”
Lý mụ Vương gật đầu, môi mím chặt lại như phải dồn hết can đảm mới nói tiếp được câu này, hai bàn tay đan chặt vào nhau đặt trên đầu gối, run lên theo từng nhịp thở. “Cùng một tổ, khác nhánh. Nhánh của Chu Nguyệt nghèo hèn, bị nhánh chính của Chu Bá Thành coi là vết nhơ không muốn nhắc tới. Nếu ông ta hay tin có kẻ mang máu mủ ấy còn sống, lại đang nắm trong tay dấu vết về đêm hoả hoạn ở phủ ngự y mười năm trước…”
Bà không nói hết câu, nhưng ánh mắt bà đã đủ khiến cả căn phòng nhỏ chìm vào một sự im lặng nặng nề. Muội nhìn Lý mụ Vương, rồi nhìn sang Tống Dịch Xuyên, trong đầu tự nối tiếp câu nói còn bỏ dở ấy bằng chính suy luận của mình: nếu Chu Bá Thành coi việc có một nhánh nghèo hèn mang họ Chu là điều xấu hổ, thì việc nhánh ấy còn dính líu đến một vụ án minh oan cho ngự y, hẳn sẽ là một mối hoạ ông ta quyết không để tồn tại.
Giống hệt như một khối u ác tính vừa bị phát hiện, kẻ mang bệnh luôn tìm mọi cách cắt bỏ trước khi nó kịp di căn. Ý nghĩ ấy khiến muội rùng mình, tay vô thức siết chặt hơn sợi vòng cổ hạt châu đỏ giấu trong vạt áo.
Tống Dịch Xuyên nhìn muội, gương mặt hắn lần đầu tiên lộ rõ một tia lo lắng không giấu diếm. “Từ hôm nay, con phải cẩn trọng hơn gấp bội. Đừng để lộ ra bất cứ điều gì, kể cả trước mặt mẹ con.”
Muội gật đầu, tay vẫn siết chặt sợi vòng cổ hạt châu đỏ trong lòng bàn tay, cảm giác ấm áp vừa có được từ kỷ vật của mẹ giờ đã pha lẫn một nỗi bất an mơ hồ đang len dần vào từng đường gân thớ thịt. Nàng đứng dậy cáo từ Lý mụ Vương, cẩn thận cất sợi vòng cổ vào trong lớp vải bọc quanh eo, tay còn nán lại một khắc trên nắp hộp gỗ cũ như để khắc ghi thêm lần nữa hình dáng nơi cất giữ kỷ vật quý giá này. Ngoài kia, nắng trưa vẫn rọi vàng con ngõ nhỏ rợp bóng tre, tiếng ve rừng đâu đó vẫn rả rích không ngớt như chẳng hề hay biết những gì vừa xảy ra trong căn nhà nhỏ, nhưng trong lòng muội, một cơn giông đã âm thầm kéo đến từ phía chân trời chưa ai nhìn thấy.