Xuyên Vào Bé Gái Nhà Nghèo Có Không Gian

Chương 14: Ngọc Bội Gia Truyền Hé Lộ

Đêm ấy, sau khi tiễn Tống Dịch Xuyên về sạp thuốc, muội không sao chợp mắt được. Ổ rơm dưới lưng xào xạc mỗi lần trở mình, tiếng côn trùng rả rích ngoài vách vọng vào đều đặn như một khúc nhạc quen thuộc của những đêm hè, nhưng đêm nay tai muội chỉ nghe được nhịp tim chính mình đập dồn trong lồng ngực. Sợi vòng cổ hạt châu đỏ nằm gọn trong một mảnh vải nhỏ giấu dưới gối, mỗi lần trở mình muội đều cảm nhận được hơi lạnh mảnh mai của những hạt châu cọ vào má, như một lời nhắc nhở rằng từ nay gánh nặng trên vai mình đã nặng thêm một phần.

Kiếp trước, những đêm trực gác ở bệnh viện, muội cũng từng nằm thao thức như vậy, đầu óc quay cuồng với hàng chục ca bệnh chưa có lời giải, nhưng ít ra khi ấy chỉ cần lật vài trang bệnh án là có thể tìm ra manh mối. Còn bây giờ, cả một câu chuyện oan khuất kéo dài mười năm chỉ gói gọn trong vài mảnh ký ức rời rạc và một sợi vòng bạc khắc chữ mờ, muốn ghép lại thành hình hài rõ ràng khó hơn gấp trăm lần việc đọc một tờ kết quả xét nghiệm. Muội trở mình thêm lần nữa, mắt nhìn lên mái tranh tối om, lắng nghe tiếng gió lùa qua khe vách kêu vi vu như tiếng ai đó đang thở dài, lòng thầm nhủ phải bình tĩnh lại, chờ cho cả nhà chìm sâu vào giấc ngủ đã rồi tính tiếp.

Chờ đến khi tiếng thở đều của mẹ kế và hai đứa em vọng sang từ gian buồng bên cạnh đã đủ sâu và đều, muội mới lặng lẽ xoay vòng bạc, bước vào không gian quen thuộc. Hơi lạnh dịu nhẹ ập vào người ngay khi vừa qua khe sáng, mùi đất ẩm quyện lẫn mùi lá thuốc the mát khiến đầu óc rối bời của muội dần lắng lại đôi phần. Ruộng thuốc vẫn xanh mướt như mọi lần, giếng linh phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ không rõ nguồn gốc. Muội khẽ nhúng tay xuống mặt nước một chút cho lòng dịu lại, cảm nhận hơi mát len qua từng đầu ngón tay, rồi tự nhắc mình như mọi lần: giếng chỉ chữa được vết thương ngoài da, giải được chút độc nhẹ, tuyệt không phải phép màu chữa bách bệnh, muốn cứu người thật sự vẫn phải cậy nhờ y thuật chân chính. Mỗi lần đứng giữa khoảng không tĩnh lặng này, muội lại thấy lòng mình dịu xuống như đang được trở về một góc nhỏ an toàn hiếm hoi giữa cả một thế giới xa lạ đầy rẫy bất trắc, nơi không ai có thể tìm đến quấy nhiễu, cũng chẳng có tiếng mẹ kế cao giọng hay tiếng roi vọt của kẻ ác tâm nào vang tới.

Muội đi thẳng đến góc ruộng nơi mình từng chôn giấu chiếc hộp gỗ nhỏ tìm được dưới đáy giếng năm nào, quỳ xuống bên luống đất mềm, hai tay khẽ đào từng lớp đất ẩm lên cẩn thận như sợ làm hỏng thứ báu vật bên dưới, lấy ra tấm ngọc bội gia truyền vẫn còn nguyên vẹn như ngày đầu.

Tấm ngọc màu xanh biếc, mặt trên khắc một đoá sen cách điệu ôm quanh một chữ triện nhỏ muội chưa từng đọc ra được ý nghĩa. Bề mặt ngọc mát lạnh, nhẵn mịn dưới đầu ngón tay, ánh sáng hư ảo của không gian phản chiếu lên khiến từng đường vân đá hiện rõ như đang có sự sống riêng của nó. Muội xoay nhẹ tấm ngọc trong lòng bàn tay, ngắm nghía từng góc cạnh dưới thứ ánh sáng dịu nhẹ không đổ bóng của không gian, cố tìm xem có vết nứt hay dấu tích thời gian nào từng để lại trên mặt đá hay không, nhưng tấm ngọc vẫn nguyên vẹn như thể vừa mới được khắc xong hôm qua, chẳng hề nhuốm chút bụi thời gian nào của mười năm đằng đẵng chôn vùi dưới đất ẩm. Nhìn kỹ dưới ánh sáng của không gian, muội chợt nhận ra nét hoa văn quen thuộc lạ thường, tựa như đã thấy đâu đó không lâu trước, nhưng đầu óc lúc ấy còn mải mê với dòng chữ trên vòng bạc nên chưa kịp để tâm.

Hoa văn này… hình như từng thấy trên chiếc thẻ bài của đại phu.

Muội ngồi thừ người một khắc, cố lục lại trong trí nhớ hình ảnh chiếc thẻ bài gỗ cũ Tống Dịch Xuyên từng cho nàng xem lướt qua trong đêm hắn kể chuyện cha mình, ánh mắt nhìn xuống tấm ngọc bội trong tay càng lúc càng chắc chắn hơn. Không thể nào là trùng hợp được, hai hoa văn giống nhau đến từng đường nét thế này. Ý nghĩ ấy khiến tim muội đập nhanh hẳn lên, hai tay bất giác run lên nhè nhẹ, cảm giác chẳng khác nào cái lần kiếp trước muội đọc thấy một chỉ số xét nghiệm bất thường giữa đêm trực, biết rằng phía sau con số lạnh lùng ấy là cả một mạng người đang treo lơ lửng. Muội vội cất ngọc bội vào trong vạt áo, rời khỏi không gian, chạy như bay ra khỏi nhà bất chấp đêm khuya gió lạnh, tìm đến sạp thuốc nhỏ nơi rìa thôn. Con đường đất dưới chân lởm chởm đá vụn cấn vào lòng bàn chân trần, gió đêm lạnh buốt tạt qua mặt mang theo hơi sương từ ruộng đồng, nhưng muội không hề chậm bước, chỉ một mực chạy về phía ánh đèn dầu leo lét còn sáng cuối con đường. Đôi ba lần vấp phải rễ cây trồi lên mặt đất, muội loạng choạng suýt ngã, nhưng chỉ kịp gượng lại rồi lại lao đi tiếp, trong đầu chỉ còn độc một ý nghĩ phải cho Tống Dịch Xuyên xem ngay tấm ngọc bội này, càng sớm càng tốt, như thể chậm thêm một khắc thôi thì sự thật sẽ lại vụt mất như bao lần trước.


Tống Dịch Xuyên còn thức, đang ngồi bên ngọn đèn dầu lay lắt, tay cầm cuốn sổ ghi chép các vị thuốc thu mua trong ngày, ánh lửa nhỏ hắt bóng hắn in lên vách phên thành một hình dáng cô độc giữa đêm khuya tĩnh mịch. Mùi thuốc bắc thoang thoảng vương trong không khí, lẫn với mùi khói dầu leo lét, khiến cả gian sạp nhỏ mang một vẻ trầm mặc quen thuộc mà muội đã ghé qua không biết bao nhiêu lần từ ngày quen biết hắn. Nghe tiếng gõ cửa khe khẽ giữa đêm khuya, hắn giật mình mở cửa, thấy muội đứng đó thở hổn hển, mồ hôi lấm tấm trên trán dù trời đêm se lạnh, mới định lên tiếng trách đã bị muội giơ tấm ngọc bội ra trước mặt, cắt ngang lời.

Muội đứng trước cửa, ngực còn phập phồng chưa kịp lấy lại hơi, giọng đứt quãng vì vừa chạy một mạch không nghỉ. “Huynh xem thử cái này, con thấy hoa văn quen lắm, hình như giống với thẻ bài của cha huynh.”

Tống Dịch Xuyên sững người, đón lấy tấm ngọc bằng hai tay run nhẹ, xoay dưới ánh đèn dầu ngắm nghía thật kỹ, quai hàm mỗi lúc một siết chặt. Hắn lật đật quay vào trong, bước chân vội vã suýt vấp phải chiếc ghế gỗ kê cạnh bàn, lấy từ đáy rương ra chiếc hộp gỗ cũ, mở nắp, đặt tấm thẻ bài khắc bốn chữ Tống Bách Hoành, Ngự Y cạnh tấm ngọc bội của muội.

Hai món đồ đặt song song dưới ánh đèn, hoa văn đoá sen cách điệu trên cả hai gần như in hệt nhau, chỉ khác kích cỡ và chất liệu. Ánh lửa dầu chao nhẹ hắt lên mặt ngọc những vệt sáng vàng ấm, khiến đường nét khắc càng thêm rõ ràng, như thể hai món tín vật vốn tách rời suốt mười năm trời nay mới có dịp gặp lại nhau dưới cùng một mái nhà. Muội đứng bên cạnh nhìn hai món tín vật đặt cạnh nhau, lòng chợt dâng lên một cảm giác khó gọi thành lời, vừa như chứng kiến một cuộc hội ngộ muộn màng, vừa như đang đứng trước một lời buộc tội câm lặng đã chờ đợi suốt mười năm mới có dịp cất lên.

Ngọc bội thắt lưng hán phục · phong cách cổ điển

Ngọc bội thắt lưng hán phục · phong cách cổ điển

237.826đ

Xem chi tiết →

Hắn ngồi lặng một khắc, ánh mắt đi đi lại lại giữa hai món tín vật đặt song song dưới ánh đèn dầu, như đang cố ghim chặt hình ảnh ấy vào tâm trí trước khi cất lời. “Đây là ấn ký riêng của phủ ngự y.” Tống Dịch Xuyên nói, giọng khàn đi vì xúc động, ngón tay run run lướt theo đường nét khắc trên ngọc bội của muội. “Cha ta từng kể, loại ngọc bội khắc ấn ký này không phải ai trong phủ cũng được ban, chỉ dành riêng cho những a hoàn, gia nhân thân tín bậc nhất, những người được tin tưởng đến mức có thể ra vào phòng sách riêng của cha ta bất cứ lúc nào.”

Muội siết chặt hai tay vào nhau, cảm giác từng mảnh manh mối rời rạc bấy lâu đột nhiên khớp lại thành một hình hài rõ nét đến rợn người, tim đập dồn đến mức nàng phải hít một hơi thật sâu trước khi mở miệng. “Vậy có nghĩa là… mẹ con không chỉ là một a hoàn bình thường trong phủ, mà còn là người được tin tưởng đến mức biết rõ những chuyện riêng tư nhất của ngự y đại nhân?”

“Đúng vậy.” Tống Dịch Xuyên gật đầu, ánh mắt hắn dán chặt vào tấm ngọc bội như đang cố khắc sâu thêm một lần nữa hình ảnh ấy vào tâm trí. “Nếu Chu Nguyệt cô nương được ban tín vật này, ắt hẳn bà đã từng chứng kiến hoặc nghe được những gì cha ta bàn bạc trong phòng sách, có thể chính là những trang sớ tố cáo việc ăn chặn gạo cứu tế mà cha ta định trình lên triều đình.”

Muội cúi đầu nhìn xuống tấm ngọc trong lòng bàn tay, hình dung ra một a hoàn trẻ tuổi lặng lẽ đứng hầu bên ngoài phòng sách, tai vô tình nghe được những điều không nên nghe, để rồi cả cuộc đời sau đó phải trả giá bằng những năm tháng trốn chạy không ngừng nghỉ. Kiếp trước, muội cũng từng chứng kiến không ít y tá, bác sĩ vô tình biết được sai phạm của cấp trên rồi phải chịu đủ mọi áp lực trù dập, nhưng chưa bao giờ mức độ tàn khốc lại đến mức phải đánh đổi bằng cả sinh mạng như câu chuyện của mẹ mình. Ở cái thời ấy, người ta cùng lắm chỉ bị điều chuyển công tác hay cắt thưởng cuối năm, còn ở đây, một người đàn bà chỉ vì tình cờ đứng gần một cánh cửa phòng sách mà phải bỏ xứ chạy trốn cả đời, thậm chí không dám cho chính đứa con mình dứt ruột đẻ ra biết mặt cha. Nghĩ đến đó, lòng muội quặn lên một nỗi xót xa khó tả, vừa thương cho người mẹ chưa từng gặp mặt, vừa thấy sợ hãi trước sự tàn nhẫn của cái thế đạo mình đang sống.

Muội hít một hơi thật sâu, đầu óc quay cuồng ghép nối lại toàn bộ câu chuyện, ngón tay vô thức miết lên mặt ngọc bội mát lạnh như đang tìm một điểm tựa. “Vậy phải chăng, chính vì mẹ con biết quá nhiều, nên khi ngự y đại nhân bị vu oan bắt giam, mẹ con mới sợ hãi đến mức phải bỏ trốn ngay trong đêm hỗn loạn ấy?”

Tống Dịch Xuyên trầm ngâm một lúc, tay vô thức siết chặt quanh mép bàn gỗ cũ kỹ, ánh mắt như đang nhìn xuyên qua ngọn đèn dầu để trở về một khoảng thời gian mười năm trước mà chính hắn cũng chỉ nghe kể lại. “Ta nghĩ đúng là như vậy.” Hắn đáp, giọng trầm xuống nặng nề. “Người biết bí mật của kẻ có quyền, thường chỉ có hai con đường: một là bị diệt khẩu, hai là phải chạy trốn thật xa, thật nhanh, không được để lại dấu vết nào.”

Muội im lặng một lúc lâu, ánh mắt dõi ra khoảng tối ngoài khe cửa sổ, nơi ánh trăng khuyết treo lơ lửng giữa những tán lá xào xạc, một cơn gió nhẹ lùa qua khe hở làm ngọn đèn dầu chao đi mấy nhịp. Nàng để cho dòng suy nghĩ tự sắp xếp lại theo đúng cách kiếp trước từng lần tìm nguyên nhân bệnh tật qua từng manh mối rời rạc, trước khi lên tiếng. “Vậy sau khi trốn khỏi phủ, mẹ con lưu lạc về thôn Liễu Hà, gặp cha con, sinh ra con. Nhưng bốn năm trước, lại có một đêm hoả hoạn khác khiến mẹ con phải bỏ con lại lần nữa. Hai đêm hoả hoạn, cách nhau đến sáu năm, liệu có phải cùng một bàn tay gây ra không?”

Tống Dịch Xuyên nhìn muội, trong ánh mắt hắn hiện lên một sự nể phục lẫn xót xa khó tả trước cách suy luận sắc bén của một đứa trẻ bảy tuổi, hắn im lặng một khắc như đang tự hỏi liệu có nên để một đứa trẻ gánh vác những suy luận nặng nề đến vậy hay không, nhưng rồi vẫn quyết định nói thẳng, vì hắn biết muội xứng đáng được biết sự thật hơn ai hết. “Nếu đêm hoả hoạn đầu tiên là do người trong phủ ngự y ra tay diệt khẩu những kẻ biết chuyện, thì rất có thể, đêm hoả hoạn thứ hai bốn năm trước, chính là lúc kẻ ấy tìm ra được tung tích mẹ con sau nhiều năm dò la, và một lần nữa ra tay truy sát.”

Muội ngập ngừng một khắc, môi mấp máy như còn do dự có nên nói ra cái tên ấy hay không, nhưng rồi tự nhủ né tránh cũng chẳng ích gì khi mọi manh mối đều đã chỉ thẳng về một hướng. “Chu Bá Thành.” Nàng buột miệng, giọng lạnh tanh, hai tay siết chặt lại đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. “Người duy nhất có đủ quyền lực trong thôn này để vừa ăn chặn gạo cứu tế, vừa biết rõ gốc gác họ Chu, vừa có thể âm thầm truy lùng một người phụ nữ suốt nhiều năm mà không ai hay biết.”

Cả hai người nhìn nhau trong im lặng, ngọn đèn dầu giữa họ chao nhẹ theo một cơn gió lùa qua khe cửa, kéo dài những cái bóng trên vách phên thành những hình thù méo mó, chập chờn. Tiếng côn trùng ngoài đêm khuya vẫn rả rích không ngớt, nhưng trong gian buồng nhỏ hẹp này, cả hai đều cảm nhận rõ một sự tĩnh lặng nặng nề đến mức nghe được cả tiếng dầu đèn tí tách cháy.

Hắn ngồi lặng thêm một lúc, đưa mắt nhìn ngọn đèn dầu đang cháy lay lắt như thể đang nhìn thấy cả một chuỗi năm tháng dài đằng đẵng của oan khuất gia đình mình lướt qua trong ánh lửa nhỏ nhoi ấy. “Hai bi kịch mười năm trước.” Tống Dịch Xuyên khẽ nói, giọng nghẹn ngào không giấu nổi. “Hoá ra cùng một gốc.”


Muội ngồi lặng một lúc, tay vẫn cầm tấm ngọc bội, ngón tay khẽ vuốt ve từng đường vân đá mát lạnh, lòng vừa đau xót vừa có một cảm giác kỳ lạ như đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự thật lớn lao hơn những gì mình từng tưởng tượng. Kiếp trước muội quen với việc lần tìm nguyên nhân bệnh tật qua từng triệu chứng nhỏ nhặt, ghép nối từng dấu hiệu rời rạc thành một bức tranh bệnh lý hoàn chỉnh, nhưng chưa bao giờ muội nghĩ có ngày phải dùng chính cách tư duy ấy để lần theo dấu vết của chính người sinh ra mình. Ngọn đèn dầu trên bàn đã cháy vơi đi quá nửa, bấc đèn thỉnh thoảng lại kêu lép bép nho nhỏ, hắt lên khuôn mặt cả hai người những vệt sáng tối chập chờn không yên, tựa như chính căn phòng nhỏ này cũng đang nín thở chờ đợi điều gì đó sắp sửa lộ ra.

Tống Dịch Xuyên đứng dậy, bước chân chậm rãi đi vòng quanh chiếc bàn gỗ một lượt như đang cố sắp xếp lại suy nghĩ ngổn ngang, rồi mới quay lại cất cả hai món tín vật trở lại hộp gỗ, gói ghém cẩn thận từng lớp vải lót bên trong. “Chúng ta cần thêm bằng chứng.” Hắn nói. “Chỉ dựa vào suy đoán, dù có hợp lý đến đâu, cũng không đủ để đưa Chu Bá Thành ra trước công đường. Ta cần tìm cho được người từng chứng kiến đêm hoả hoạn thứ hai, hoặc bất cứ ai còn giữ giấy tờ liên quan đến việc ăn chặn gạo mười năm trước.”

Muội gật đầu, đưa mắt nhìn theo động tác cẩn trọng của hắn, lòng thầm cảm kích vì cách hắn nâng niu tấm ngọc bội chẳng khác gì nâng niu chính một phần ký ức về cha mình. Nàng nhận lại tấm ngọc bội từ tay hắn, siết chặt trong lòng bàn tay như đang nắm giữ một phần linh hồn của mẹ mình. “Con sẽ cẩn thận hơn. Từ giờ, con sẽ không mang theo cả hai tín vật cùng lúc nữa, phòng khi có chuyện bất trắc.”

“Khôn ngoan.” Tống Dịch Xuyên khẽ gật đầu tán thưởng, ánh mắt nhìn muội thoáng chút xót xa khi nghĩ đến việc một đứa trẻ bảy tuổi đã phải học cách đề phòng kỹ càng đến vậy, rồi tiễn muội ra đến cửa, dặn dò thêm vài câu cẩn trọng trước khi để muội một mình bước trên con đường mòn tối om trở về nhà.

Cánh cửa gỗ khép lại sau lưng, tiếng then cài lách cách vang lên trong đêm vắng. Muội bước ra con đường mòn, sương đêm đã bắt đầu lắng xuống phủ một lớp mờ mỏng trên mặt cỏ ven đường, hơi lạnh len qua lớp áo vá mỏng khiến nàng khẽ rùng mình. Trăng khuyết treo lơ lửng phía chân trời đã ngả sang màu bàng bạc, ánh sáng yếu ớt của nó đủ để muội nhìn rõ lối mòn quen thuộc nhưng không đủ soi tỏ những bụi cây rậm rạp hai bên đường, khiến từng cái bóng lay động theo gió cũng trở nên đáng ngờ hơn thường lệ. Đi được nửa đường, nàng bất giác quay đầu nhìn lại phía sạp thuốc nhỏ đã khuất sau rặng tre, ánh đèn dầu trong đó cũng vừa tắt phụt, chỉ còn lại bóng tối đặc quánh bao trùm cả một góc thôn. Lòng nàng dâng lên một cảm giác an tâm lạ lùng dù đêm tối vây quanh, bước chân trên con đường đất khô rộp nhẹ nhàng hơn hẳn lúc chạy đi lúc nãy, tay vẫn khẽ nắm chặt vạt áo nơi giấu tấm ngọc bội như sợ làm rơi mất thứ báu vật vừa tìm thêm được một mảnh ghép quan trọng.

Ngày mai, mình phải nghĩ cách nào đó tìm thêm người biết chuyện, càng sớm càng tốt. Muội thầm nhủ, bước chân rảo nhanh hơn qua đoạn đường tối nhất, nơi hai bên chỉ có ruộng đồng im lìm trải dài dưới ánh trăng khuyết mờ nhạt.

Nàng không hề hay biết, ngay lúc cánh cửa gian buồng nhỏ vừa khép lại sau lưng mình, một bóng người đã lặng lẽ tách khỏi bóng tối dày đặc phía sau bụi tre đối diện, cúi thấp người rút lui theo hướng ngược lại, bước chân nhẹ như không hề chạm đất, để lại trên nền đất ẩm một dấu giày lấm bùn in rõ hình một con dấu nhỏ hình vuông quen thuộc, thứ vốn chỉ có gia đinh thân cận của phủ lý trưởng mới được phép mang theo bên người.