Xuyên Vào Bé Gái Nhà Nghèo Có Không Gian
Chương 15: Bóng Người Rình Rập
Trời vừa hửng sáng, sương còn giăng mỏng trên mấy mái tranh xám bạc của thôn nhỏ, khói bếp lác đác bốc lên từ vài nóc nhà dậy sớm, muội đã trở mình tỉnh giấc, tay chân quen thuộc với việc nhóm lửa, xách nước, quét sân, nhưng trong lồng ngực vẫn còn nguyên vẹn cảm giác nặng trịch của câu chuyện đêm qua, như một hòn đá lạnh chưa kịp tan. Kiếp trước, mỗi lần trực đêm ở khoa cấp cứu, muội đã tập được cái tật hễ thấy chuyện gì khác thường là không thể yên tâm bỏ qua, phải truy tới tận cùng mới thôi, giờ đây cái tật ấy theo nàng xuyên qua cả một kiếp người, khiến nàng trằn trọc suốt đêm, cứ nhắm mắt lại là thấy bóng người tách ra từ bụi tre trong đêm tối.
Nàng biết mình không thể cứ ngồi nhà mà đoán già đoán non, cũng không thể giả bộ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Ăn vội bát cháo loãng, muội tìm cớ nói với Chu Ngọc Lan rằng cuộn chỉ vá áo trong nhà đã cạn, cần ra chợ mua thêm, giọng cố giữ cho tự nhiên như những lần xin phép khác, lòng thầm nhủ chỉ cần vòng qua sạp thuốc một lát, xác nhận lại mọi chuyện với Tống Dịch Xuyên là đủ yên tâm.
Chu Ngọc Lan chỉ liếc mắt qua loa, tay vẫn thoăn thoắt bận rộn với mớ rau dại vừa hái được, khẽ ừ một tiếng cho qua chuyện rồi dặn với theo phải về sớm còn phụ dọn dẹp, không mảy may nghi ngờ điều gì khác thường. Tiểu Bảo và Tiểu Yến vẫn còn đang tranh nhau chiếc ghế nhỏ cạnh bếp, tiếng cười đùa trong trẻo của hai đứa trẻ vang lên giữa gian nhà tranh, một khung cảnh bình dị đến mức khiến muội trong lòng dâng lên chút áy náy vì phải giấu giếm mọi chuyện, nhưng nàng hiểu rõ hơn ai hết, càng ít người biết chuyện đêm qua, càng ít người gặp nguy hiểm.
Con đường ra chợ sáng nay có phần vắng vẻ hơn thường lệ, vài người gánh rau gặp nhau chào hỏi qua loa rồi vội vã đi tiếp, không ai để ý đến một đứa bé gái bảy tuổi đang rảo bước nhanh hơn ngày thường, tay nắm chặt vạt áo vá đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Muội cố tình mượn cớ ra chợ mua chỉ vá áo để ghé qua sạp thuốc, chưa kịp cất tiếng chào đã thấy Tống Dịch Xuyên đứng lặng trước cửa, ánh mắt dán chặt xuống nền đất ẩm bên hông sạp, gương mặt tối sầm khác hẳn vẻ điềm tĩnh thường ngày.
“Huynh nhìn gì vậy?” Muội bước lại gần, theo ánh mắt hắn nhìn xuống, thấy rõ một dấu giày lấm bùn in hằn trên nền đất mềm, hình dạng vuông vắn với một hoa văn nhỏ ở giữa gót giày, trông chẳng giống loại giày cỏ thô sơ của dân thôn vẫn thường mang.
Nàng khom người xuống nhìn kỹ hơn, theo cái tật nghề nghiệp cũ, quan sát tỉ mỉ từng chi tiết nhỏ nhất trước khi kết luận điều gì. Dấu giày in khá sâu, mép viền còn sắc nét chưa bị gió sương làm mờ đi, chứng tỏ người để lại nó mới rời khỏi đây không lâu, có lẽ chỉ vài canh giờ trước khi trời sáng hẳn. Kích thước bàn chân cũng lớn hơn hẳn của một đứa trẻ hay một người đàn bà, rõ ràng là dấu chân một tráng đinh trưởng thành, bước đi có chủ đích chứ không phải đi ngang qua tình cờ.
“Ta phát hiện ra nó từ sáng sớm, ngay dưới khe cửa sổ gian buồng trong.” Tống Dịch Xuyên cúi xuống, ngón tay khẽ chạm vào viền dấu giày, giọng trầm hẳn xuống. “Hoa văn hình vuông này, ta từng thấy một lần trên đôi hài của một tráng đinh theo hầu Lý trưởng khi hắn đến sạp mua thuốc bổ tháng trước. Không phải ai trong thôn cũng đủ tiền sắm loại giày da như vậy.”
Hắn đứng thẳng dậy, phủi tay vào vạt áo, ánh mắt nhìn về phía gian buồng trong với vẻ nặng nề. Muội nhìn theo, mới nhận ra vị trí dấu giày nằm đúng ngay dưới ô cửa sổ nhỏ, nơi hai người tối qua đã ngồi thì thầm bàn chuyện, cách một lớp phên tre mỏng manh chẳng đủ che chắn được bao nhiêu âm thanh vọng ra ngoài đêm vắng.
Tim muội thắt lại, những mảnh ghép đêm qua ùa về trong đầu: bóng người tách khỏi bụi tre, dấu giày lấm bùn, tất cả giờ đây đã có một lời giải rõ ràng đến rợn người. “Vậy có nghĩa là… đêm qua có người của phủ Lý trưởng đứng nghe lén ngoài cửa sổ, trong lúc chúng ta đang bàn chuyện về ngọc bội và mẹ con?”
“Ta e là vậy.” Tống Dịch Xuyên đứng thẳng dậy, quai hàm siết chặt, ánh mắt quét quanh một vòng cảnh giác. “Nếu đúng là thế, chuyện chúng ta nghi ngờ Chu Bá Thành, chuyện về thân thế mẹ con, có khi đã lọt đến tai hắn ngay trong đêm.”
Xung quanh sạp thuốc, mấy người đi chợ sớm vẫn qua lại như thường, tiếng rao hàng lẫn tiếng mặc cả nhỏ to vọng đến từ phía đầu chợ, chẳng ai để ý hai người đang đứng bên một dấu giày lấm bùn mà bàn chuyện động trời. Muội bỗng thấy cả khu chợ quen thuộc này, nơi mỗi sáng nàng vẫn ghé qua mua vài xu rau dưa, giờ đây như khoác lên một lớp áo khác, ẩn giấu những con mắt dò xét mà nàng không cách nào nhìn thấy được.
Mấy bó cỏ khô và rễ cây phơi trên giá gỗ trước sạp thuốc của Tống Dịch Xuyên vẫn toả ra mùi hăng hắc quen thuộc, thứ mùi mà muội đã dần quen trong những lần ghé qua xin ít lá thuốc cầm máu hay hỏi han cách sắc thuốc hạ sốt cho Tiểu Yến. Có đôi lúc nàng thầm so sánh trong đầu, những vị thuốc nam đơn sơ này với đống thuốc viên đóng gói sẵn ở kiếp trước, hiệu quả chậm hơn nhiều, nhưng lại là tất cả những gì người dân nơi đây có thể trông cậy vào mỗi khi đau ốm. Nhìn Tống Dịch Xuyên đứng lẫn giữa những bó thuốc ấy, gương mặt vẫn còn chưa hết vẻ nặng nề vì phát hiện vừa rồi, muội bỗng thấy trân trọng hơn cái duyên phận đã đưa một người tận tâm như hắn đến bên cạnh mình giữa những ngày tháng khó khăn này.
Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng muội. Nàng nghĩ ngay đến người đầu tiên có thể gặp nguy hiểm, không phải mình, mà là người đã tin tưởng kể hết mọi chuyện cho mình nghe chỉ mới hôm qua.
“Lý mụ Vương!” Muội hốt hoảng kêu lên, nắm chặt lấy tay áo Tống Dịch Xuyên. “Nếu người của Lý trưởng đã nghe được chuyện tối qua, rất có thể trước đó họ cũng đã theo dõi Lý mụ, biết bà là người kể lại mọi chuyện cho con!”
Tống Dịch Xuyên biến sắc, không nói thêm lời nào, nắm lấy tay muội kéo đi thật nhanh về phía con ngõ nhỏ rợp bóng tre nơi Lý mụ Vương sinh sống, bước chân dồn dập trên con đường đất còn ướt sương sớm.
Bàn tay hắn siết quanh cổ tay muội chắc chắn nhưng không hề thô bạo, chỉ đủ để kéo nàng chạy theo kịp những sải chân dài của mình. Muội thở dốc, đôi chân ngắn của một đứa bé bảy tuổi phải rướn hết sức mới không bị tụt lại, gió sớm tạt vào mặt lành lạnh mà lòng ngực bên trong lại nóng ran như lửa đốt. Nàng nhớ lại cảm giác này, cái cảm giác chạy đua với thời gian để cứu một mạng người, giống hệt những lần nghe chuông báo động vang lên giữa đêm khuya trong kiếp trước, chỉ khác là lần này không có băng ca, không có đội ngũ y bác sĩ chờ sẵn, chỉ có hai người và một nắm tay siết chặt.
Hai bên đường, ruộng lúa còn đọng sương sớm lấp lánh dưới ánh mặt trời vừa ló, xa xa vài bóng nông dân đã ra đồng cày cấy, cảnh vật yên bình đến mức trớ trêu so với nỗi sợ hãi đang cuộn trào trong lòng muội. Nàng chỉ mong sao mọi phỏng đoán của mình đều sai, mong Lý mụ Vương vẫn đang bình an ngồi vá áo trong căn nhà nhỏ như mọi sớm mai khác.
Đến đầu ngõ, cả hai đã cảm nhận được một sự bất thường lan trong không khí. Không có tiếng chó sủa quen thuộc, không có tiếng Lý mụ Vương lách cách dọn dẹp bếp núc mỗi sáng, chỉ có một sự tĩnh lặng đến rợn người bao trùm cả con ngõ nhỏ.
Hàng tre hai bên ngõ vẫn đung đưa xào xạc theo gió như mọi ngày, nhưng dưới tán lá xanh rợp bóng ấy, không một làn khói bếp nào bốc lên từ mái nhà Lý mụ Vương, cũng chẳng có bóng dáng con mèo mướp bà vẫn nuôi thường nằm sưởi nắng trước hiên. Sự vắng lặng ấy, với một người từng quen thuộc với sự sống động ồn ào của bệnh viện, lại càng trở nên đáng sợ hơn bất cứ tiếng động nào, bởi muội hiểu rõ im lặng bất thường như thế này thường chỉ báo hiệu một điều, có chuyện chẳng lành đã xảy ra.
Cánh cửa gỗ nhà Lý mụ Vương khép chặt, then cài kỹ càng bất thường giữa ban ngày, khác hẳn thói quen mở cửa đón nắng mỗi sớm của bà. Muội gõ cửa gọi lớn mấy tiếng, chỉ nghe tiếng vọng lại từ chính giọng mình, không một hồi đáp nào từ bên trong.
“Lý mụ ơi, Lý mụ có nhà không ạ?” Muội gọi thêm lần nữa, giọng đã run lên vì lo lắng.
Chờ thêm một lúc lâu vẫn không có động tĩnh gì, muội áp tai vào khe cửa gỗ lắng nghe, chỉ nghe được tiếng gió lùa qua kẽ hở và tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Nàng quay sang nhìn Tống Dịch Xuyên, ánh mắt hai người chạm nhau, cùng hiểu ra rằng không thể cứ đứng ngoài chờ đợi thêm nữa.
Tống Dịch Xuyên đẩy nhẹ cánh cửa, cảm nhận rõ độ lỏng lẻo bất thường của then cài, chỉ cần dùng chút lực đã bật tung ra. Hai người bước vào trong, ánh sáng ban ngày lùa qua khe cửa hắt lên một cảnh tượng khiến muội chết lặng.
Đồ đạc trong nhà bị lục tung không thương tiếc, chum vại đổ nghiêng, mấy tấm chiếu cói bị lật ngược, chiếc rương gỗ nơi Lý mụ Vương từng cất giữ sợi vòng cổ hạt châu đỏ giờ đây nằm chỏng chơ giữa nhà, nắp mở toang, bên trong trống rỗng không còn một món đồ nào. Chiếc giường tre đơn sơ nơi bà vẫn ngủ mỗi đêm bị xô lệch khỏi vị trí cũ, tấm chăn vá nhiều mảnh rơi vãi dưới đất, một chiếc guốc gỗ mòn vẹt của bà lăn lóc gần cửa, chiếc còn lại chẳng biết đã văng đi đâu mất. Mùi ẩm mốc quen thuộc của căn nhà tranh nghèo giờ đây lẫn thêm một mùi tanh nồng lợm giọng, thứ mùi mà bất cứ ai từng làm việc trong ngành y đều không thể nhầm lẫn được. Ở góc vách gần bàn thờ tổ tiên, một vệt máu khô sẫm màu loang trên nền đất, kéo dài thành một đường mảnh như dấu vết của một cơ thể bị lôi đi.
Muội đứng sững, hai tay run lên bần bật, cảm giác buồn nôn dâng lên tận cổ họng. Kiếp trước muội từng chứng kiến không ít hiện trường tai nạn đẫm máu trong công việc y tá cấp cứu, quen với việc giữ mình bình tĩnh trước máu me, nhưng lần này khác hẳn, vì người có thể đã đổ máu ở đây chính là ân nhân vừa mới đêm qua còn nắm tay muội, kể cho muội nghe câu chuyện về mẹ mình bằng cả tấm lòng.
Cái phản xạ nghề nghiệp cũ trong nàng vẫn còn đó, phần lý trí lạnh lùng vẫn đang âm thầm đo đếm màu sắc vệt máu, ước lượng thời gian nó đã khô, nhưng phần con người trong muội, phần đã sống bảy năm ở kiếp này, gọi Lý mụ Vương bằng một tiếng bà thân thương mỗi ngày, lại chỉ muốn gào lên thật to, muốn chạy đi tìm khắp mọi ngóc ngách xem người phụ nữ tốt bụng ấy có đang nằm đâu đó chờ được cứu hay không.
“Lý mụ…” Muội lắp bắp, chân muốn bước tới gần vệt máu hơn để xem xét kỹ, nhưng Tống Dịch Xuyên đã nhanh tay kéo muội lùi lại, thân hình cao lớn của hắn che chắn trọn tầm nhìn của muội khỏi cảnh tượng ấy.
“Đừng lại gần.” Giọng hắn trầm xuống đầy cảnh giác, ánh mắt quét khắp căn nhà một lượt, tay vẫn giữ chặt vai muội không rời. “Có kẻ đã ra tay trước một bước rồi. Tình hình nguy hiểm hơn cả hai ta tưởng tượng rất nhiều. Chúng không chỉ nghe lén được chuyện tối qua, mà còn hành động ngay trong đêm, chứng tỏ đây là một mạng lưới đã chuẩn bị sẵn sàng từ trước, chỉ chờ có cớ là ra tay.”
Muội nuốt khan, cố trấn tĩnh lại nhịp thở đang dồn dập. “Vậy Lý mụ… liệu có còn sống không?”
Tống Dịch Xuyên không đáp ngay, chỉ siết nhẹ vai muội như một cách trấn an, ánh mắt hắn dừng lại một lúc lâu trên vệt máu chưa khô hẳn. “Máu chưa khô lâu, lượng máu cũng không quá nhiều để một người trưởng thành mất mạng ngay tại chỗ. Có lẽ họ chỉ đánh bà bị thương rồi bắt đi, chưa chắc đã ra tay giết ngay. Nhưng ta không dám chắc chắn điều gì trong lúc này.”
Muội nghe vậy mà lòng chỉ vơi bớt được đôi chút, nàng biết cách suy đoán ấy không sai với những gì mình từng học, một lượng máu ít ỏi loang trên nền đất thường là dấu hiệu của một vết thương ngoài da, không phải một cú đánh chí mạng, nhưng giữa thời buổi loạn lạc này, bị bắt đi còn sống chưa chắc đã là điều may mắn hơn. Nàng chợt nhớ đến chiếc vòng bạc cũ nơi cổ tay mình, tự hỏi liệu giếng linh bên trong, thứ chỉ có thể chữa lành vết thương ngoài da và giải một phần độc nhẹ, có giúp ích được gì nếu quả thật tìm thấy Lý mụ Vương đang trọng thương ở đâu đó hay không. Ý nghĩ ấy khiến nàng vừa thấy có chút hy vọng, vừa thấy bất lực, bởi thứ năng lực kỳ lạ ấy chưa bao giờ là phép màu có thể cứu được tất cả.
Giữa lúc cả hai còn đang hoảng loạn cố gắng lần tìm thêm manh mối trong căn nhà bị lục tung, mắt muội chợt dừng lại nơi góc bếp, nơi chiếc nồi đất nấu cháo mọi khi Lý mụ Vương vẫn dùng nằm úp ngược, tro bếp nguội lạnh đã tắt từ lâu, chứng tỏ chuyện xảy ra không phải giữa đêm khuya mà có lẽ ngay từ lúc trời còn chưa sáng hẳn, khi bà vừa nhóm lửa xong. Một bóng người cao lớn bất chợt xuất hiện ngay đầu ngõ, dáng đứng chắn ngang lối ra duy nhất, tay chống một thanh côn gỗ, ánh mắt lạnh tanh quét qua cả hai người đang đứng giữa hiện trường.
Muội nhận ra ngay đó là một trong những tráng đinh vẫn thường theo hầu Lý trưởng Chu Bá Thành mỗi khi ông ta đi thu thuế ngang thôn, gương mặt góc cạnh, thân hình vạm vỡ, toát ra một vẻ hung hãn quen thuộc của kẻ ỷ thế cậy quyền. Bờ vai rộng của hắn gần như che kín cả lối ra vào con ngõ hẹp, ánh nắng sớm hắt bóng hắn đổ dài trên nền đất, cắt ngang qua chính giữa vệt máu khô nơi ngưỡng cửa, như một điềm báo chẳng lành.
Cái bản năng đánh giá tình huống nguy hiểm từ kiếp trước trong muội lập tức trỗi dậy, thứ bản năng vẫn thường giúp nàng phân loại mức độ khẩn cấp của bệnh nhân chỉ trong tích tắc, giờ đây lại giúp nàng nhận ra ngay kẻ trước mặt không đến để nói chuyện phải trái, mà đến để ra lệnh, và bất cứ phản kháng nào cũng có thể khiến mọi chuyện xấu thêm.
Tống Dịch Xuyên lập tức đứng chắn trước mặt muội, thân hình căng cứng như một bức tường sẵn sàng đối phó với bất cứ tình huống xấu nào có thể xảy đến.
Tráng đinh khẽ nhếch mép, ánh mắt hắn dừng lại trên gương mặt muội một lúc lâu, như đang cố tìm kiếm điều gì đó trong biểu cảm của một đứa trẻ bảy tuổi, rồi buông ra một câu lạnh tanh, không chút vòng vo.
Muội cố giữ cho gương mặt mình phẳng lặng như mặt nước ao tù, không để lộ ra bất cứ dấu vết sợ hãi hay nghi ngờ nào, dù trong lòng từng đợt sóng lo âu vẫn đang cuộn lên không ngừng. Nàng hiểu rằng trước một kẻ đã quen nhìn mặt người mà đoán ý, một chút sơ hở nhỏ nhất cũng có thể khiến cả nàng lẫn Tống Dịch Xuyên rơi vào cảnh nguy hiểm hơn.
“Lý trưởng mời tiểu cô nương ghé phủ nói chuyện.” Hắn nói, giọng đều đều nhưng ẩn chứa một sự đe doạ không cần che giấu. “Đừng để người phải mời lần hai.”
Câu nói vỏn vẹn mấy chữ ấy lại nặng như đá tảng đè lên vai muội. Mời ghé phủ nói chuyện, nghe qua thì nhã nhặn, nhưng ai cũng hiểu đó chẳng khác nào một mệnh lệnh không thể chối từ, đằng sau lớp vỏ bọc lịch sự là cả một thế lực sẵn sàng ra tay tàn nhẫn với bất cứ ai dám nghe lén hay cản đường, minh chứng rõ ràng nhất chính là căn nhà tan hoang cùng vệt máu khô sau lưng họ.
Nói xong, hắn không đợi phản ứng của cả hai, quay người bước đi thẳng, dáng vẻ ung dung như thể vừa hoàn thành một việc vặt hằng ngày, bóng lưng khuất dần sau rặng tre đầu ngõ mà không một lần ngoái lại, để lại muội và Tống Dịch Xuyên đứng chết lặng giữa con ngõ nhỏ, xung quanh vẫn còn phảng phất mùi máu tanh lẫn trong không khí buổi sớm mai vốn dĩ trong lành.
Tống Dịch Xuyên xoay người nhìn muội, gương mặt hắn không còn giữ được vẻ trấn tĩnh như lúc trước, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một tia lo lắng hiếm hoi. Muội nhìn hắn, rồi nhìn lại căn nhà hoang tàn phía sau lưng, nhìn con ngõ nhỏ vốn dĩ bình yên giờ đây bỗng chốc hoá thành một cái bẫy giăng sẵn. Nàng biết, kể từ khoảnh khắc tráng đinh kia buông lời mời gọi ấy, nàng đã không còn đường lui, chỉ có thể bước tiếp về phía trước, dù phía trước là hang hùm miệng sói cũng phải đi.