Xuyên Vào Bé Gái Nhà Nghèo Có Không Gian
Chương 16: Diệt Khẩu
Muội và Tống Dịch Xuyên còn chưa kịp bàn tính xem có nên đến phủ Lý trưởng ngay hay tìm cách trì hoãn, thì chưa đầy nửa canh giờ sau, tin dữ đã truyền khắp thôn Liễu Hà nhanh như gió cuốn qua từng ngõ nhỏ. Trong lòng muội, nỗi bất an từ buổi sáng vẫn còn chưa kịp lắng xuống, vậy mà tai hoạ mới đã ập tới, nhanh đến mức không ai kịp trở tay.
Khi hai người còn đang đứng trước hiên nhà, chưa kịp dứt lời bàn bạc, đã nghe thấy tiếng chó sủa dồn dập vọng lại từ đầu thôn, tiếp đó là tiếng bước chân chạy rầm rập, tiếng người gọi nhau í ới xen lẫn tiếng thở hổn hển đứt quãng. Cả một quãng đường đất trước đó còn yên tĩnh vắng vẻ, chỉ trong chớp mắt đã náo loạn hẳn lên như tổ ong bị chọc.
“Nghe nói mấy người tiều phu đi đốn củi sáng nay tìm thấy Lý mụ Vương ngã gục trong rừng, người tím tái, bất tỉnh nhân sự!” Một bà lão hàng xóm vừa chạy qua vừa hớt hải kể lại cho những người đứng túm tụm ở đầu ngõ. “Người ta đồn bà ấy trúng gió độc giữa rừng sâu, may mà tìm thấy kịp lúc, không thì đã bỏ mạng rồi.”
Chưa dứt lời, phía sau lưng bà đã có thêm dăm bảy người khác chen vào góp chuyện, người thì quả quyết Lý mụ Vương chắc hẳn dẫm phải nấm độc mọc hoang trong rừng sâu, kẻ khác lại thì thầm rằng có khi bị vong hồn oan khuất nào đó quở phạt, phải mời thầy cúng tới trừ tà mới xong. Lời đồn cứ thế truyền hết miệng người này sang miệng người khác, mỗi người thêm mắm dặm muối một chút, càng lúc càng xa rời sự thật.
Muội nghe xong, cả người lạnh toát, nắm chặt lấy tay áo Tống Dịch Xuyên. “Trúng gió độc? Không phải, con chắc chắn không phải vậy.” Trong đầu muội, hình ảnh về những ca ngộ độc từng gặp nơi phòng cấp cứu kiếp trước bỗng ùa về dồn dập, rõ ràng đến mức khiến đầu ngón tay muội khẽ run lên.
“Ta cũng nghĩ vậy.” Tống Dịch Xuyên gật đầu, ánh mắt sắc lạnh. “Đi, xem tình hình thế nào đã.”
Không kịp giải thích thêm điều gì, hai người vội vã rảo bước xuyên qua con đường làng đầy bụi đất, mặc kệ ánh mắt dò xét của những người đi đường. Nắng sớm hắt xuống những mái tranh xám cũ kỹ, nhưng lòng muội lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà để ý, chỉ mong sao kịp đến nơi trước khi mọi chuyện trở nên quá muộn màng.
Hai người chạy vội đến nhà người tiều phu vừa đưa Lý mụ Vương về, len qua đám đông hiếu kỳ đang vây quanh cửa, tiếng bàn tán xì xào hoà lẫn tiếng trẻ con khóc ré vì bị chen lấn. Căn nhà tranh vốn đã chật hẹp nay càng thêm ngột ngạt vì quá nhiều người chen chúc, mùi mồ hôi, mùi đất ẩm và mùi khói bếp quyện vào nhau tạo thành một thứ không khí nặng nề khó chịu. Lý mụ Vương nằm bất động trên giường tre, da mặt xanh tái, môi thâm tím, hơi thở yếu ớt đứt quãng, thỉnh thoảng cả người bà lại co giật nhẹ một cách bất thường. Từng đợt co giật ấy khiến những người đứng gần không khỏi rùng mình, có người vội vàng lùi lại, miệng lẩm bẩm cầu khấn.
Muội cúi sát xuống quan sát, ký ức của một y tá cấp cứu kiếp trước lập tức trỗi dậy mách bảo nàng đây không phải triệu chứng của trúng gió hay cảm lạnh thông thường. Đồng tử Lý mụ Vương co nhỏ bất thường, quanh khoé miệng bà còn dính vệt bọt trắng đã khô lại, mạch đập ở cổ tay khi muội len lén bắt thử thì yếu và loạn nhịp rõ rệt. Không chỉ vậy, da bà lạnh toát dù trời đã sang giờ Tỵ nắng ấm, từng ngón tay khẽ co quắp lại theo từng cơn run rẩy, hơi thở phát ra âm thanh khò khè nặng nhọc như có vật gì chèn ngang cuống họng.
Muội đưa mắt nhìn khắp người Lý mụ Vương thêm một lượt, từ móng tay đã hơi ngả sang màu tím sẫm cho đến vành môi khô nứt, cố tìm thêm dấu vết để xác quyết phỏng đoán của mình. Nàng còn nhớ trong vùng này, dân gian vẫn truyền tai nhau về thứ lá ngón mọc dại trên các triền núi cao, chỉ cần nhai vài lá đã đủ khiến người khoẻ mạnh gục ngã trong chốc lát, triệu chứng cũng gần giống với những gì đang bày ra trước mắt. Nhưng nếu quả thật là lá ngón, chỉ e Lý mụ Vương đã không còn giữ được mạng sống đến khi được tìm thấy, chứng tỏ kẻ ra tay hẳn đã cân nhắc liều lượng rất kỹ, cốt để bà chết dần chết mòn như một tai nạn tự nhiên chứ không phải chết ngay tại chỗ.
Trong đầu muội, những mảnh ký ức rời rạc của kiếp trước bỗng chốc ghép lại thành một bức tranh rõ ràng. Nàng từng trực đêm không biết bao nhiêu ca ngộ độc như thế này, có người vì uống nhầm thuốc trừ sâu, có người bị chính người thân âm thầm bỏ thứ nước không màu không mùi vào bát canh hằng ngày. Đồng tử co nhỏ như đầu kim, tăng tiết nước bọt, co giật cơ, mạch đập chậm và loạn nhịp, tất cả những dấu hiệu ấy đều chỉ về một hướng duy nhất, đó là chất độc tác động lên thần kinh, tuyệt không phải phong hàn hay trúng gió như lời đồn đại ngoài kia. Nếu là kiếp trước, chỉ cần vài giọt thuốc giải chuyên dụng là có thể cứu được, nhưng ở nơi này, muội chẳng có gì trong tay ngoài chút nước giếng linh và mớ kiến thức chắp vá.
“Đây là trúng độc.” Muội hạ giọng thì thầm chỉ đủ Tống Dịch Xuyên nghe thấy, tay vẫn giữ nguyên trên cổ tay Lý mụ Vương. “Không phải gió độc rừng sâu như người ta đồn, mà là một loại độc dược thật sự, rất có thể bị ép uống chứ không phải vô tình trúng phải.”
Tống Dịch Xuyên siết chặt nắm tay, quai hàm bạnh ra, ánh mắt nhìn Lý mụ Vương đầy xót xa lẫn phẫn nộ. “Diệt khẩu. Bọn chúng không dám giết chết ngay tại nhà vì sợ để lại dấu vết quá rõ ràng, nên ép độc rồi vứt vào rừng sâu, coi như một cái chết ngẫu nhiên do trúng gió độc.”
Đám đông xung quanh xì xào bàn tán, không ai nghi ngờ gì thêm ngoài lời đồn trúng gió, chỉ có muội và Tống Dịch Xuyên hiểu rõ bản chất thật sự đằng sau. Có người đứng ngoài cửa lớn tiếng đề nghị mời thầy cúng thôn bên tới làm phép trừ tà, có người lại bàn tán nên khiêng Lý mụ Vương lên miếu thổ địa đầu làng xin nước thánh. Người con dâu của gia đình tiều phu thì cứ đứng tựa cửa mà sụt sùi, tay vặn vẹo vạt áo, miệng lẩm bẩm trách mình sao sáng nay lại để chồng đi rừng một mình mà không cùng đi. Một ông lão râu tóc bạc phơ trong xóm chống gậy lần tới, nhìn Lý mụ Vương hồi lâu rồi lắc đầu thở dài, bảo rằng đời người có số, tránh sao khỏi kiếp nạn, khiến muội nghe mà chỉ biết nén giận trong lòng.
Muội chỉ biết cắn răng im lặng, không dám vạch trần sự thật ngay lúc này, sợ rằng đả động đến kẻ đứng sau sẽ khiến tính mạng Lý mụ Vương gặp nguy hiểm gấp bội. Muội mượn cớ biết chút thuốc dân gian, xin phép người nhà tiều phu cho mình lại gần chăm sóc, lén múc một ít nước từ vỏ bầu khô giấu trong người, nhỏ từng giọt vào khoé miệng Lý mụ Vương.
Nước giếng linh thấm vào, một luồng hơi ấm nhàn nhạt lan toả nơi đầu lưỡi Lý mụ Vương, sắc mặt bà dần bớt tím tái, hơi thở cũng đều lại đôi chút, nhưng muội hiểu rõ đây chỉ là biện pháp cầm cự tạm thời. Giếng linh trong không gian của mình chỉ có thể trị vết thương ngoài da và giải độc nhẹ, tuyệt không phải phép màu chữa bách bệnh, càng không đủ sức giải hết một loại độc dược đã ngấm sâu vào tạng phủ suốt nhiều canh giờ như thế này. Nếu muốn cứu Lý mụ Vương qua khỏi cơn nguy kịch thật sự, vẫn phải trông cậy vào y thuật chân chính.
“Để ta.” Tống Dịch Xuyên nói khẽ, ngồi xuống bên giường, tay bắt mạch lại một lần nữa cho chắc chắn, rồi rút từ túi thuốc mang theo người ra vài vị dược liệu quen thuộc, cam thảo, hoàng liên cùng vài lát gừng tươi, nghiền nát pha với nước ấm, cẩn thận đổ từng chút một vào miệng Lý mụ Vương. Hắn vừa làm vừa khẽ giải thích cho muội nghe, những vị thuốc này tuy không thể giải hết độc nhưng ít nhiều giúp tạng phủ đỡ phần gánh nặng, kéo dài thêm thời gian cho cơ thể tự chống chọi.
Suốt cả buổi chiều đến tối, hai người thay nhau túc trực bên giường bệnh, người này chăm sóc thì người kia ra ngoài trấn an người nhà tiều phu đang hoang mang không biết nên xử trí ra sao. Tống Dịch Xuyên hết lần này đến lần khác điều chỉnh liều thuốc, theo dõi từng biến chuyển nhỏ trên gương mặt và hơi thở của bà, ánh mắt không rời nửa khắc.
Ánh nắng buổi chiều dần ngả sang màu cam nhạt rồi tắt hẳn sau rặng núi phía tây, để lại cả căn nhà chìm trong bóng tối lờ mờ, chỉ còn ánh sáng heo hắt của ngọn đèn dầu đặt trên chiếc bàn gỗ ọp ẹp cạnh giường. Bên ngoài, đám đông hiếu kỳ ban đầu cũng dần thưa vắng, người nhà tiều phu tất tả lo cơm nước, thắp thêm nhang khấn vái tổ tiên phù hộ cho tai qua nạn khỏi. Tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn, tiếng gió lùa qua khe cửa liếp cũ kỹ, tất cả hoà quyện thành một thứ âm thanh tĩnh mịch đến rợn người.
Muội ngồi bên giường, tay vẫn không rời khỏi cổ tay Lý mụ Vương để theo dõi mạch đập, lòng bất giác nhớ về những đêm trực dài đằng đẵng nơi phòng cấp cứu kiếp trước, khi ánh đèn trắng sáng choang thay cho ngọn đèn dầu leo lét này, khi tiếng máy đo nhịp tim đều đặn thay cho hơi thở khò khè muội đang lắng nghe từng chút một. Có những đêm bệnh nhân qua khỏi, có những đêm không kịp cứu, mỗi lần như thế đều để lại trong lòng muội một vết hằn không thể xoá nhoà. Giờ đây, giữa thời đại xa lạ này, muội lại một lần nữa phải đối mặt với ranh giới mong manh giữa sống và chết, chỉ khác là lần này trong tay không có thuốc men đầy đủ, chỉ có chút nước giếng linh và vài vị thuốc dân gian.
Muội cứ đều đặn đếm nhịp thở của Lý mụ Vương theo cách nàng vẫn quen làm kiếp trước, mỗi khắc lại áp tai gần lồng ngực bà để lắng nghe, so sánh với nhịp trước đó xem có tiến triển hay xấu đi. Có lúc nhịp thở bỗng dưng dồn dập bất thường khiến tim muội thắt lại, tưởng chừng biến cố sắp xảy ra, nhưng rồi lại dần ổn định trở lại sau một khắc căng thẳng đến nghẹt thở. Những khoảnh khắc chờ đợi trong thấp thỏm ấy, đối với muội, còn dài hơn cả một canh giờ thực sự.
Đêm càng khuya, không khí càng thêm lạnh lẽo. Tống Dịch Xuyên vài lần đổi thuốc, gia giảm liều lượng tuỳ theo sắc mặt và hơi thở của Lý mụ Vương, có lúc hắn cau mày trầm ngâm rất lâu trước khi quyết định thêm bớt một vị dược liệu nào đó. Muội lặng lẽ quan sát, thầm khâm phục sự tỉ mỉ cẩn trọng của hắn, dù tuổi còn trẻ nhưng y thuật đã vững vàng hơn hẳn những lang y tầm thường trong vùng.
Có lúc, giữa khoảng lặng dài của canh ba, muội khẽ hỏi hắn. “Nếu đêm nay Lý mụ Vương không qua khỏi, liệu lời chứng của bà lúc tỉnh táo có còn đủ để làm chứng cứ hay không?” Tống Dịch Xuyên ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp, giọng trầm thấp. “Lời nói của người sắp mất không phải lúc nào cũng được quan phủ tin dùng, nhất là khi đối phương là Lý trưởng có quyền có thế. Nhưng ít nhất, ta và muội đã tận mắt chứng kiến, tận tai nghe thấy, đó cũng là một loại bằng chứng, dù mong manh.” Muội im lặng gật đầu, trong lòng hiểu rõ con đường phía trước còn lắm chông gai, không thể chỉ trông chờ vào một lời nói yếu ớt giữa đêm khuya.
Đến gần nửa đêm, Lý mụ Vương bỗng khẽ cựa mình, đôi mắt hé mở, ánh nhìn còn lờ đờ nhưng đã có dấu hiệu tỉnh táo trở lại. Muội mừng rỡ nắm lấy tay bà, ghé sát tai gần miệng bà để nghe cho rõ.
“Lý mụ, Lý mụ có nghe thấy con nói không? Ai đã hại bà?”
Lý mụ Vương mấp máy môi, giọng thều thào yếu ớt như một hơi gió mỏng manh sắp tắt. “Người của… Lý trưởng… ép ta uống… một thứ nước lạ… nói là trà bổ… ta vừa uống xong đã thấy đầu óc quay cuồng, chân tay tê dại… hắn muốn… bịt miệng ta vĩnh viễn…”
Bà cố nói thêm vài câu nữa nhưng hơi thở đã yếu dần, đôi mắt từ từ nhắm lại, chìm vào một giấc ngủ mê man nhưng lần này nhịp thở đã đều đặn hơn, không còn đứt quãng nguy hiểm như lúc mới được đưa về.
Muội và Tống Dịch Xuyên nhìn nhau, trong ánh mắt cả hai đều là một sự xác nhận lạnh người: mọi nghi ngờ bấy lâu giờ đã có lời chứng thực trực tiếp từ chính miệng nạn nhân.
Cả hai không ai lên tiếng thêm, chỉ lặng lẽ ngồi bên giường bệnh, để cho những lời vừa nghe được lắng sâu vào lòng. Muội siết chặt vạt áo, trong đầu ngổn ngang trăm mối suy nghĩ, không biết đêm nay khi bị triệu đến phủ Lý trưởng, liệu có thể giữ được bình an hay không, hay chính họ cũng sẽ trở thành nạn nhân tiếp theo bị diệt khẩu như Lý mụ Vương. Tống Dịch Xuyên khẽ vỗ về bàn tay đang run rẩy của muội, ánh mắt kiên định như muốn trấn an nàng, dù trong lòng hắn cũng đang dậy sóng không kém.
Ngoài sân, tiếng gà gáy sớm nhất trong xóm đã lác đác vang lên, báo hiệu trời sắp sang canh năm. Người nhà tiều phu ngồi gà gật cạnh bếp lửa tàn, thỉnh thoảng lại giật mình choàng tỉnh, đưa mắt lo lắng nhìn về phía giường bệnh. Muội xoa xoa đôi mắt đã mỏi nhừ vì thức trắng, nhưng không dám lơi lỏng phút nào, bởi nàng hiểu rõ hơn ai hết, ranh giới giữa sống và chết của Lý mụ Vương lúc này mong manh đến nhường nào.
Gần sáng, khi cả hai vừa định thay phiên nhau chợp mắt một lát, tranh thủ dưỡng sức trước khi trời sáng hẳn, tiếng bước chân nặng nề vang lên ngoài sân, kèm theo ánh đuốc bập bùng soi rõ bóng dáng quen thuộc của tráng đinh phủ Lý trưởng, lần này đi cùng hai người khác, tay cầm một tấm thẻ bài gỗ sơn đỏ khắc chữ triệu tập. Tiếng giày nện xuống nền đất khô cứng, đều đặn và dứt khoát, vang lên giữa không gian tĩnh mịch của buổi tinh mơ khiến ai nấy trong nhà đều giật mình tỉnh hẳn giấc. Ánh đuốc chập chờn hắt bóng những gã tráng đinh cao lớn lên vách tường đất, kéo dài thành những hình thù méo mó, âm u.
Muội vội vàng đứng dậy, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Trời vẫn còn tối, phía chân trời chỉ vừa hửng lên một vệt sáng xám nhạt, báo hiệu bình minh còn chưa thực sự đến, vậy mà đám người của Lý trưởng đã không đợi được đến sáng, vội vã kéo tới ngay trong đêm. Điều đó chỉ càng chứng tỏ nỗi lo sợ và cấp bách trong lòng kẻ đứng sau mọi chuyện.
Người dẫn đầu đưa tấm thẻ bài gỗ sơn đỏ ra trước mặt, giọng nói cố giữ vẻ trịnh trọng nhưng không giấu nổi chút hống hách vốn có của kẻ mang theo quyền thế sau lưng. Ánh đuốc soi rõ hàng chữ khắc sâu trên mặt gỗ, nét chữ vuông vức lạnh lùng như chính mệnh lệnh nó mang theo. Muội liếc nhìn tấm thẻ bài, trong lòng thầm đoán đây hẳn không phải lần đầu tiên nó được dùng để triệu tập những ai mà phủ Lý trưởng muốn dò xét hoặc răn đe.
“Lý trưởng có lệnh.” Tráng đinh đứng thẳng người, giọng đanh gọn không chút cảm xúc, ánh mắt quét qua muội rồi dừng lại ở Tống Dịch Xuyên. “Mời toàn thể nhà Lâm Đại Tường, cùng với vị lang y này, đến phủ nói chuyện ngay trong đêm nay. Không được chậm trễ, không được vắng mặt bất cứ ai.”
Muội siết chặt tay, cảm nhận rõ một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Đây không còn là một lời mời nhẹ nhàng như buổi sáng, mà là một mệnh lệnh mang tính đe doạ trần trụi, buộc cả gia đình phải đối mặt trực tiếp với kẻ đứng sau tất cả những tội ác này.
Tống Dịch Xuyên đứng dậy, đưa mắt nhìn muội, gật đầu khe khẽ như một lời trấn an, rồi quay sang tráng đinh, giọng điềm tĩnh nhưng cứng cỏi. “Được, chúng tôi sẽ đến ngay.”
Ngoài trời, bóng đêm vẫn còn dày đặc, chỉ có vài vì sao lẻ loi le lói giữa từng lớp mây xám xịt đang kéo tới, như báo trước một cơn giông sắp sửa ập xuống thôn Liễu Hà nhỏ bé này. Gió đêm thổi qua rặng tre đầu ngõ, phát ra tiếng xào xạc như tiếng thở dài của cả một vùng đất đang chìm trong bất an. Muội ngoái đầu nhìn lại căn nhà tranh nơi Lý mụ Vương vẫn đang mê man trên giường bệnh, lòng thầm cầu mong bà có thể gắng gượng qua được đêm nay, rồi mới quay gót theo Tống Dịch Xuyên bước ra khỏi cổng, tiến về phía ánh đuốc đang chờ sẵn, không biết phía trước là hoạ hay phúc.