Xuyên Vào Bé Gái Nhà Nghèo Có Không Gian

Chương 17: Đối Mặt Lý Trưởng

Đêm đã khuya lắm, sương lạnh giăng kín con đường đất lồi lõm dẫn từ xóm nhà tranh ra phía phủ Lý trưởng, bùn non còn sũng nước sau cơn mưa chiều bám dính vào từng bước chân, khiến gấu váy vá chằng vá đụp của cả nhà lấm lem một lớp đất nâu sậm. Muội nắm chặt vạt áo mỏng, hơi lạnh len lỏi qua từng lớp vải thấm vào da thịt, nhưng cái lạnh ấy chẳng thấm vào đâu so với cảm giác bất an đang cuộn lên từ tận đáy lòng. Kiếp trước từng là y tá cấp cứu, không biết bao lần đối diện với những ca bệnh thập tử nhất sinh giữa đêm khuya, muội tưởng mình đã quen với cảm giác căng thẳng tột độ, nhưng hoá ra lần này khác hẳn, bởi đối thủ trước mặt không phải một cơn bạo bệnh vô tri, mà là một con người có quyền lực, có mưu mô, và đang nắm trong tay sinh mạng của cả một gia đình nhỏ bé không một tấc sắt trong tay.

Phủ Lý trưởng sáng đèn suốt đêm, khác hẳn khung cảnh tối tăm im ắng của những nếp nhà tranh dọc đường vào. Ánh đèn lồng đỏ treo dọc mái hiên hắt xuống nền gạch xanh bóng loáng, xa xa còn vọng lại tiếng đàn tranh nỉ non văng vẳng từ hậu viện, một sự xa hoa lạc lõng đến chói mắt giữa cảnh tối tăm tịch mịch của cả thôn Liễu Hà, nơi phần đông dân đen giờ này đã tắt đèn đi ngủ từ lâu để tiết kiệm từng giọt dầu thắp sáng ít ỏi. Muội theo mẹ kế Chu Ngọc Lan, Tiểu Bảo và Tiểu Yến bước qua cổng lớn sơn son, Tống Dịch Xuyên đi sát bên cạnh như một tấm khiên vô hình che chắn. Cánh cổng gỗ lim sơn son thếp vàng cao gấp đôi người trưởng thành, hai con sư tử đá uy nghi trấn giữ hai bên, so với cánh cổng tre mục nát nhà muội thì khác nhau một trời một vực, như thể bước qua ngưỡng cửa này là bước sang một thế giới hoàn toàn khác, nơi cái nghèo cái đói chưa từng có chỗ len chân vào. Tiểu Bảo và Tiểu Yến líu ríu bám chặt lấy vạt áo mẹ, đôi mắt trẻ con tròn xoe vừa sợ hãi vừa choáng ngợp trước cảnh tượng nguy nga chưa từng thấy bao giờ trong đời, hai bàn tay nhỏ nắm chặt lấy nhau như tìm chỗ dựa.

Đại sảnh phủ Lý trưởng bày biện sang trọng hơn hẳn bất cứ căn nhà nào trong thôn, cột gỗ lim đen bóng, rèm gấm thêu hoa treo hai bên, giữa sảnh là một chiếc ghế thái sư chạm trổ tinh xảo, nơi Chu Bá Thành đang ngồi, dáng vẻ ung dung nhấp một ngụm trà nóng như thể đang tiếp đãi khách quý chứ không phải triệu tập giữa đêm khuya với vẻ đe doạ. Hơi ấm toả ra từ chiếc lò sưởi than đặt góc sảnh khiến cả không gian ấm áp dễ chịu, khác hẳn cái lạnh cắt da ngoài kia, nhưng muội lại cảm thấy chính hơi ấm giả tạo này mới đáng sợ hơn cả, như một cái bẫy êm ái được giăng sẵn để ru ngủ con mồi trước khi ra tay. Mùi trà thơm hoà lẫn mùi trầm hương thoang thoảng khắp gian sảnh, một thứ mùi vị xa xỉ mà cả đời Chu Ngọc Lan có lẽ chưa từng được ngửi qua ở chính căn nhà tranh dột nát của mình. Trên tường treo vài bức tranh thuỷ mặc cùng những dòng thư pháp uốn lượn, tất cả đều toát lên một vẻ phong lưu nhàn nhã đối lập hoàn toàn với bàn tay chai sạn nứt nẻ vì cày cuốc quanh năm của mẹ kế đang đứng ngay cạnh muội. Bốn tên gia đinh lực lưỡng đứng lặng lẽ hai bên cột nhà, ánh mắt sắc lẹm quét qua từng người trong đoàn, khiến không khí vốn đã căng thẳng càng thêm ngột ngạt.

“Ôi chao, cả nhà em gái đến rồi.” Chu Bá Thành cất giọng niềm nở, đặt chén trà xuống bàn, ánh mắt lướt qua từng người một cách chậm rãi trước khi dừng hẳn lại nơi muội, một sự dò xét sắc lạnh ẩn giấu sau lớp vỏ thân thiện giả tạo. “Ngồi đi, ngồi đi, đêm hôm khuya khoắt gọi cả nhà đến đây, ta cũng áy náy lắm, nhưng có chút chuyện muốn hỏi thăm.”

Chu Bá Thành khoác trên người một chiếc áo bào lụa tơ tằm màu xanh ngọc, viền cổ áo thêu chỉ vàng tinh xảo, trên ngón tay còn đeo một chiếc nhẫn ngọc bích lấp lánh dưới ánh nến, tất cả toát lên vẻ giàu sang phú quý mà một chức lý trưởng quèn của một thôn nhỏ hẻo lánh như Liễu Hà lẽ ra không thể nào có được, trừ khi có một nguồn thu nhập khác ngoài luồng nào đó vẫn đang âm thầm chảy vào túi ông ta suốt bao năm qua.

Không ai trong đoàn dám ngồi xuống, cả nhà đứng im giữa gian sảnh rộng lớn như một nhóm bị cáo đứng trước vành móng ngựa, dù trên môi Chu Bá Thành vẫn nở nụ cười niềm nở đến khó hiểu. Muội len lén liếc quanh một vòng, thói quen nghề nghiệp kiếp trước khiến nàng theo bản năng quan sát vị trí cửa ra vào, số lượng người có mặt, khoảng cách giữa từng người, như đang đánh giá một hiện trường trước khi ra quyết định xử trí. Bốn tên gia đinh đứng chắn gần hết lối ra, chỉ chừa lại một khoảng trống vừa đủ hẹp, đủ để hiểu rằng buổi nói chuyện đêm nay không hề có ý định để bất cứ ai rời đi giữa chừng nếu chưa được cho phép.

Mẹ kế Chu Ngọc Lan cúi đầu chào, giọng có phần run rẩy không giấu nổi. “Anh cả gọi có việc gì ạ?”

Bàn tay bà đặt lên vai Tiểu Yến khẽ run lên, dù cố giữ dáng vẻ cung kính thường thấy mỗi khi đối diện người anh trai quyền thế, nhưng muội đứng gần đủ để nhận ra từng đợt run rẩy nhỏ truyền qua đầu ngón tay bà, một nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào máu thịt sau bao năm sống dưới cái bóng của gia tộc họ Chu.

“Chuyện nhỏ thôi.” Chu Bá Thành cười nhạt, ngón tay béo múp míp gõ nhịp lên thành ghế, ánh mắt vẫn không rời khỏi muội. “Ta nghe phong thanh dạo này cháu gái ta hay lui tới nhà Lý mụ Vương, còn hay thắc mắc chuyện xưa tích cũ về một chiếc vòng bạc gì đó. Trẻ con thì hay tò mò, nhưng có những chuyện, càng tò mò càng dễ rước hoạ vào thân.”

Trái tim bé nhỏ trong lồng ngực muội đập nhanh hơn hẳn, dù bên ngoài nàng vẫn cố giữ một vẻ mặt bình thản. Đây chính là khoảnh khắc mà kiếp trước, mỗi khi phải thông báo tin dữ cho thân nhân bệnh nhân giữa đêm trực, muội học được cách nén cảm xúc xuống tận đáy lòng, chỉ để lộ ra đúng mức cần thiết, không thừa không thiếu. Giờ đây, khoác trên mình thân xác một đứa trẻ bảy tuổi non nớt, phản xạ ấy trở thành thứ vũ khí duy nhất giúp nàng không sụp đổ ngay trước ánh mắt sắc lạnh của Chu Bá Thành.

Muội đứng thẳng người, cố giữ vẻ ngây thơ vừa đủ của một đứa trẻ bảy tuổi, nhưng ánh mắt vẫn không hề né tránh. “Thưa bác, con chỉ tò mò hỏi chuyện mẹ ruột con thôi ạ. Mẹ con mất tích từ lúc con còn nhỏ, con chỉ muốn biết thêm chút ít về người, có gì sai đâu ạ?”

Chu Bá Thành khẽ nheo mắt, nụ cười trên môi ông ta nhạt dần đi một phần, thay vào đó là một ánh nhìn sắc lạnh hơn hẳn. “Chuyện người lớn ngày xưa, trẻ con không nên đào bới làm gì, dễ khơi lại những vết thương chẳng ai muốn nhớ đến. Ta khuyên cháu, cứ ngoan ngoãn ở nhà làm ăn, đừng đi rêu rao mấy chuyện vớ vẩn về thân thế, kẻo có ngày cả gia đình cháu, đất canh tác, nơi ăn chốn ở, đều không còn giữ nổi nữa.”

Câu nói tưởng như bâng quơ ấy khiến cả gian sảnh chợt lặng đi. Chu Ngọc Lan đứng sững, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt bà mở to nhìn người anh trai mình vẫn luôn kính trọng bấy lâu, như thể lần đầu tiên nhìn thấy rõ một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ ẩn sau lớp vỏ quen thuộc suốt bao năm. Tiểu Yến sợ hãi nép sát vào người bà, kéo tay Tiểu Bảo đứng im không dám cựa quậy.

Bàn tay Chu Ngọc Lan bất giác siết chặt lấy vạt áo, các khớp ngón tay trắng bệch vì dùng lực quá mức, hơi thở bà trở nên gấp gáp hơn hẳn, lồng ngực phập phồng như đang cố nén một tiếng nấc nghẹn chưa kịp bật ra thành tiếng. Từ nhỏ đến lớn, bà vẫn luôn coi người anh trai duy nhất của mình là chỗ dựa vững chắc nhất giữa cuộc đời đầy bất trắc, mọi lời anh cả nói ra bà đều tin tưởng tuyệt đối, chưa từng một lần dám hoài nghi, dẫu đôi khi trong lòng có thoáng qua chút bất an mơ hồ về sự giàu có bất thường của gia tộc mình. Nhưng ngay khoảnh khắc này, khi câu đe doạ trần trụi vừa buông ra nhắm thẳng vào một đứa trẻ bảy tuổi, thứ niềm tin ấy như một bức tường thành kiên cố bỗng chốc nứt toác, sụp đổ tan tành ngay trước mắt, để lộ ra phía sau một khoảng trống hoang mang tột độ.

Người anh trai mình từng dựa dẫm, hoá ra tàn nhẫn đến mức này… Muội đọc được rõ ràng nỗi bàng hoàng ấy trong ánh mắt mẹ kế, một sự rạn vỡ âm thầm đang diễn ra ngay trước mắt. Nàng nhớ lại kiếp trước, từng chứng kiến không ít người thân bệnh nhân đứng chết lặng khi phát hiện ra sự thật kinh hoàng về người mình từng tin tưởng cả đời, ánh mắt hoang mang ấy, sự sụp đổ niềm tin ấy, chưa bao giờ khác nhau nhiều, dù là ở thời đại nào. Muội khẽ liếc sang mẹ kế, thấy đôi môi bà mấp máy như muốn nói điều gì đó nhưng cuối cùng lại không bật ra được thành lời, chỉ có ánh mắt là không ngừng run rẩy, đảo qua đảo lại giữa gương mặt Chu Bá Thành và gương mặt của chính muội, như đang cố gắng chắp nối lại tất cả những mảnh ghép rời rạc từng bị bỏ qua suốt bao năm.


Không khí trong đại sảnh như đông cứng lại, chỉ còn tiếng lửa than tí tách cháy trong lò sưởi góc phòng và tiếng gió đêm rít khẽ ngoài song cửa. Muội hít một hơi thật sâu, cố giữ giọng mình bình tĩnh nhất có thể, không thừa nhận cũng không phủ nhận bất cứ điều gì, chỉ khéo léo đánh một đòn thăm dò ngược lại. Đây là một canh bạc, nàng hiểu rõ, nếu phán đoán của mình về vụ gạo cứu tế thất thoát bốn năm trước là đúng, phản ứng của Chu Bá Thành ngay khi nghe nhắc đến sẽ là câu trả lời trung thực nhất, trung thực hơn bất cứ lời khai nào có thể ép ra được từ miệng một kẻ quyền thế lọc lõi như ông ta.

“Bác nói phải, chuyện xưa tích cũ, con trẻ tò mò cũng chỉ vậy thôi ạ.” Muội cúi đầu tỏ vẻ ngoan ngoãn, nhưng câu tiếp theo lại cất lên chậm rãi, từng chữ như có chủ đích. “Con chỉ nghe người ta đồn đại, đợt gạo cứu tế năm nay hình như cũng có chút chuyện lạ, giống hệt như lời đồn về đợt gạo bốn năm trước từng khiến cả thôn mắc dịch nặng. Con nghĩ chắc chỉ là đồn thổi vu vơ thôi, chứ chuyện lớn thế, chắc phải có người để mắt tới từ lâu rồi ạ.”

Câu nói tưởng như ngây ngô của một đứa trẻ khiến sắc mặt Chu Bá Thành biến đổi trong một tích tắc ngắn ngủi, tay ông ta đang cầm chén trà khẽ khựng lại giữa không trung, ánh mắt loé lên một tia sắc lạnh không giấu nổi trước khi kịp thời lấy lại vẻ bình thản quen thuộc. Chỉ một khắc ngắn ngủi ấy thôi, nhưng đủ để muội xác nhận chắc chắn điều mình phỏng đoán bấy lâu không hề sai lệch, cũng đủ để nàng hiểu rõ mình vừa chạm đúng vào tử huyệt của kẻ trước mặt. Bốn tên gia đinh đứng hai bên cột nhà bất giác siết chặt nắm đấm, ánh mắt trao đổi với nhau một cái thật nhanh rồi lại lập tức cúi đầu như chưa từng có chuyện gì xảy ra, nhưng sự lúng túng thoáng qua ấy cũng không lọt khỏi ánh mắt quan sát tinh tường của muội.

Chu Ngọc Lan đứng bên cạnh, toàn thân cứng đờ, dường như đã ngừng thở trong khoảnh khắc ấy. Bà nhìn con gái kế của mình, một đứa trẻ bảy tuổi vừa dám thẳng thắn đối đầu với một kẻ quyền thế nắm cả sinh mạng của cả nhà trong tay, lòng vừa sợ hãi thay cho muội, vừa có một cảm giác gì đó rất khó gọi tên đang dấy lên, có lẽ là một chút tự hào lẫn lộn giữa nỗi kinh hoàng tột độ.

Tiểu Bảo tuy còn nhỏ tuổi nhất nhưng cũng lờ mờ cảm nhận được bầu không khí ngột ngạt đang bao trùm cả gian sảnh, đôi mắt tròn xoe ngơ ngác nhìn hết người này đến người khác, bàn tay nhỏ xíu níu chặt lấy vạt áo chị gái Tiểu Yến, môi mím lại không dám khóc thành tiếng dù rõ ràng đang sợ hãi đến run người.

“Cháu gái này, đúng là lanh lợi hơn tuổi thật.” Ông ta cười khan, giọng đã lạnh hẳn đi so với vẻ niềm nở ban đầu. “Chuyện đồn đại linh tinh, cháu đừng nghe rồi tin sái cổ. Thôi, đêm cũng đã khuya, cả nhà về nghỉ ngơi đi, có gì hôm khác ta lại thăm hỏi sau.”

Giọng nói ấy tuy đã cố lấy lại vẻ ung dung quen thuộc nhưng vẫn không giấu được chút gượng gạo trong từng câu chữ, như một lớp sơn mài vừa bị nứt một đường rạn nhỏ, đủ để lộ ra phần gỗ mục bên dưới cho ai đủ tinh ý nhận ra. Muội cúi đầu vâng dạ, không dám nấn ná thêm một khắc nào, trong lòng thầm nhủ mình đã đạt được điều cần đạt được đêm nay: xác nhận chắc chắn rằng Chu Bá Thành chính là kẻ đứng sau vụ gạo cứu tế thất thoát, đồng thời cũng hiểu rõ mối nguy hiểm treo lơ lửng trên đầu cả nhà giờ đã tăng lên gấp bội.

Cả nhà lục tục cáo từ, Chu Ngọc Lan vội vàng cúi đầu cảm tạ, kéo tay hai đứa trẻ ra khỏi đại sảnh trước, Tống Dịch Xuyên nắm chặt tay muội, cả hai chậm rãi lùi theo sau, cẩn trọng từng bước một. Ánh mắt Chu Ngọc Lan khi rời đi vẫn không ngừng liếc lại phía sau, như thể còn chưa hết bàng hoàng trước những gì vừa nghe được, bước chân bà loạng choạng suýt vấp phải bậc thềm đá, phải nhờ Tiểu Yến vội vàng đỡ lấy mới đứng vững lại được.


Nhưng ngay khi muội vừa quay lưng bước được vài bước, giọng nói lạnh như băng của Chu Bá Thành đã vang lên ngay sau lưng, đủ khẽ để chỉ mình muội nghe rõ, không lọt đến tai bất cứ ai khác trong đoàn người đang rời đi. Không biết ông ta đã rời khỏi ghế thái sư và tiến đến gần từ lúc nào, hơi thở nồng mùi trà đặc phả sát sau gáy khiến từng sợi lông tơ trên da muội dựng đứng cả lên, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng còn hơn cả cơn gió đêm buốt giá ngoài kia.

“Con nít ranh mà lắm chuyện.” Ông ta buông từng chữ chậm rãi, sắc lạnh như một lưỡi dao mài sẵn. “Chỉ sợ không sống đủ lâu để kể hết.”

Muội khựng bước, cả người cứng đờ trong một khắc ngắn ngủi, nhưng vẫn cố giữ dáng đi bình thường, không quay đầu lại, không để lộ bất cứ phản ứng nào có thể khiến Chu Bá Thành hài lòng vì đã doạ được mình. Trong đầu nàng, ký ức kiếp trước bất chợt hiện lên, những lần đối diện với kẻ say rượu hung hãn vung dao giữa phòng cấp cứu, muội học được rằng, chỉ cần để lộ một khắc yếu đuối, đối phương sẽ càng được đà lấn tới không thương tiếc. Nhưng lần này, đối thủ không cầm dao trong tay, mà cầm cả vận mệnh của một gia đình nghèo khó không một tấc sắt để tự vệ, điều đó còn đáng sợ hơn bất cứ lưỡi dao sắc bén nào từng chĩa vào người nàng ở kiếp trước.

Tống Dịch Xuyên siết chặt tay muội hơn, cảm nhận rõ độ run rẩy dù rất nhỏ trong lòng bàn tay bé bỏng ấy, bước chân hắn cũng nhanh hơn một chút, kéo muội ra khỏi đại sảnh trước khi có bất cứ điều gì tệ hơn có thể xảy đến. Hắn không quay đầu lại nhìn Chu Bá Thành, nhưng sống lưng thẳng tắp và bàn tay siết chặt đến trắng bệch quanh cổ tay muội đã đủ nói lên toàn bộ cơn giận dữ đang âm ỉ cháy trong lòng hắn lúc này.

Ra đến ngoài cổng phủ, gió đêm lạnh buốt ùa vào mặt, muội mới dám thở phào một hơi thật sâu, nhưng câu nói vừa rồi vẫn còn văng vẳng trong đầu, như một lời cảnh cáo trần trụi rằng con đường tìm lại sự thật phía trước, giờ đây không còn chỉ là chuyện dò la âm thầm nữa, mà đã chính thức trở thành một cuộc đối đầu sinh tử không thể tránh khỏi. Sau lưng, hai cánh cổng sơn son nặng nề từ từ khép lại, tiếng bản lề gỗ nghiến ken két vang lên trong đêm tĩnh mịch như một hồi chuông báo hiệu, cắt đứt hẳn khoảng sáng ấm áp xa hoa phía sau lưng, trả cả đoàn người về lại với bóng tối lạnh lẽo quen thuộc của con đường đất dẫn về xóm nhà tranh nghèo khó.

Muội ngước nhìn bầu trời đêm phía trên đầu, vài vì sao lẻ loi vẫn còn le lói giữa từng lớp mây xám đang kéo đến mỗi lúc một dày, không khí nặng trĩu như đang ủ sẵn một cơn giông sắp sửa ập xuống thôn Liễu Hà nhỏ bé này. Bàn tay nhỏ bé của nàng vẫn còn nắm chặt trong tay Tống Dịch Xuyên, hơi ấm từ đó truyền sang phần nào giúp nàng trấn tĩnh lại nhịp tim đang đập loạn, chuẩn bị tinh thần cho một quãng đường về còn dài phía trước, nơi còn biết bao điều cần phải đối mặt.

Phía trước một quãng ngắn, Chu Ngọc Lan vẫn chưa hết bàng hoàng, thỉnh thoảng quay đầu nhìn lại phía sau như còn chưa dám tin những gì tai mình vừa nghe thấy là sự thật. Trong lòng bà, hình ảnh người anh trai từng dốc lòng nương tựa suốt mấy chục năm qua giờ đã vỡ vụn thành muôn mảnh, thay vào đó là một nỗi sợ hãi xen lẫn phẫn nộ mới mẻ, thứ cảm xúc mà cả đời sống cam chịu của bà chưa từng một lần được phép bộc lộ ra ngoài.