Xuyên Vào Bé Gái Nhà Nghèo Có Không Gian
Chương 18: Mẹ Kế Dao Động
Trên đường về, cả nhà lặng lẽ bước đi trong bóng tối, không ai buồn cất tiếng, chỉ có tiếng dép cỏ lạo xạo trên nền đất khô cùng tiếng gió đêm rít nhẹ qua từng khóm tre ven đường. Ánh đèn lồng treo trước cổng phủ Lý trưởng đã khuất dần sau lưng, chỉ còn vệt sáng cam nhạt hắt lên nền mây thấp, càng đi càng nhoè đi như một con mắt vẫn còn dõi theo cả đoàn người. Sương đêm giăng là là trên mặt ruộng hai bên đường, thấm lạnh qua lớp áo vá mỏng, mùi bùn non lẫn mùi rơm ẩm quen thuộc của thôn Liễu Hà phả vào mũi muội, một mùi vị bình yên đến nghẹn lòng sau những gì vừa trải qua trong đại sảnh sáng đèn kia. Tiểu Yến dắt tay Tiểu Bảo đã díu mắt buồn ngủ đi trước một quãng, cả hai vẫn còn chưa hết run rẩy sau cuộc gặp gỡ vừa rồi, thỉnh thoảng Tiểu Yến còn ngoái đầu nhìn lại phía sau như sợ có bóng người nào bám theo giữa màn đêm tĩnh mịch. Tiếng ếch nhái rộn ràng vọng lên từ mấy thửa ruộng ngập nước ven đường, xen lẫn tiếng dế rả rích trong bụi cỏ ướt sương, dệt thành một bản hoà âm quen thuộc của đêm quê chẳng mấy khi đổi khác, vậy mà tối nay muội nghe sao thấy nó nặng nề hơn hẳn mọi bận, có lẽ bởi lòng người đang mang quá nhiều tâm sự chưa kịp lắng xuống.
Muội đi phía sau cùng Tống Dịch Xuyên, bước chân cố ý chậm lại một nhịp so với cả nhà, trong lòng vẫn còn văng vẳng câu nói lạnh như dao vừa rồi của Chu Bá Thành. Kiếp trước từng không ít lần đối diện với những kẻ hung hãn giữa phòng cấp cứu lúc nửa đêm, muội hiểu rõ một điều: lời đe doạ buông ra càng bình thản, kẻ nói ra càng nguy hiểm, vì đó là loại người đã tính sẵn đường lui cho chính mình từ trước khi mở miệng. Đôi chân nhỏ bé của muội đã mỏi nhừ sau cả một buổi tối phải đứng thẳng lưng đối đáp giữa đại sảnh phủ Lý trưởng, nhưng muội không dám để lộ ra ngoài, chỉ lặng lẽ bước tiếp, cố giữ dáng vẻ bình thản để mẹ kế và hai em khỏi phải lo lắng thêm cho mình. Bất chợt, một bàn tay lạnh ngắt nắm chặt lấy tay mình. Quay sang, muội thấy mẹ kế Chu Ngọc Lan đang nhìn mình, đôi mắt đỏ hoe ầng ậng nước dưới ánh trăng mờ nhạt, một biểu cảm hoàn toàn khác hẳn với vẻ hà khắc lạnh lùng bà vẫn thường khoác lên mỗi ngày. Ánh trăng khuyết lọt qua kẽ lá tre, hắt lên gương mặt bà những vệt sáng tối chập chờn, khiến những nếp nhăn hằn sâu vì lo toan năm tháng hiện rõ hơn bao giờ hết. Muội nhớ lại, kiếp trước từng có một bệnh nhân cao tuổi nắm tay muội giữa đêm trực, đôi mắt cũng ầng ậng nước y hệt thế này, chỉ khác là khi ấy người ta sắp phải nói lời từ biệt, còn giờ đây, có lẽ đây lại là khởi đầu của một điều gì đó, chứ không phải kết thúc.
“Tiểu Đường.” Bà gọi, giọng dịu dàng lạ thường, khác hẳn cách xưng hô cộc lốc mọi khi. “Con… con có sợ không?”
Muội khẽ lắc đầu, nắm chặt lại bàn tay mẹ kế đang run rẩy, cảm nhận rõ hơi lạnh từ những ngón tay chai sạn vì việc đồng áng bao năm. “Con không sao, mẹ đừng lo.”
Chu Ngọc Lan dừng bước, ra hiệu cho Tiểu Yến cứ dắt em đi trước, rồi kéo muội và Tống Dịch Xuyên lùi lại một quãng, đứng nép vào một gốc cây bên đường. Bóng cây đa già toả rợp một khoảng tối vừa đủ che khuất cả ba khỏi bất cứ ánh mắt dò xét nào còn lởn vởn đâu đó ngoài kia, giọng bà hạ xuống thì thầm đầy lo lắng.
“Mẹ đã nghi ngờ anh trai mình từ lâu rồi.” Bà nói, ánh mắt nhìn xa xăm về phía con đường tối, như đang hồi tưởng lại những chuyện cũ chất chứa suốt bao năm. “Từ hồi còn nhỏ, mẹ đã thấy anh cả có cách sống khác hẳn người thường, tiền bạc trong nhà lúc nào cũng dư dả bất thường so với chức lý trưởng quèn, nhưng mẹ không dám hỏi, cũng không dám nghi ngờ, vì cả đời mẹ từ lúc lấy chồng đến giờ đều sống nhờ vào thế lực của anh cả, sợ nếu làm mất lòng, mẹ con và Tiểu Bảo, Tiểu Yến sẽ chẳng còn chỗ nương thân.” Bà im lặng một thoáng, giọng chùng xuống thêm. “Có những đêm nằm bên khung cửa sổ nhà cũ, mẹ từng tự hỏi liệu bát cơm đầy hơn của nhà mình có phải đánh đổi bằng cái đói của nhà khác hay không, nhưng rồi lại tự nhủ mình chỉ là phận đàn bà, biết nhiều chỉ thêm hoạ vào thân, nên đành nhắm mắt cho qua.”
Muội đứng lặng nghe, không vội đáp lời, chỉ khẽ siết tay mẹ kế thêm một chút để bà biết mình vẫn đang lắng nghe từng câu. Gió đêm lùa qua khóm tre phía sau lưng hai người, tạo thành một chuỗi âm thanh xào xạc đều đặn như nhịp thở của cả thôn Liễu Hà đang say ngủ, chỉ có ba người bọn họ còn thức giữa cái tĩnh lặng nặng trĩu tâm sự ấy. Muội để ý thấy bàn tay mẹ kế đang siết lấy tay mình khẽ run lên theo từng nhịp thở, những ngón tay chai sần vì cầm cuốc cầm liềm bao năm giờ đây lại mềm yếu đến lạ, như thể cả sức mạnh gồng lên chịu đựng suốt bấy lâu nay đều đã dồn hết vào việc giữ chặt lấy đứa con riêng của chồng này. Muội nhìn gương mặt mẹ kế dưới ánh trăng, nhận ra đây là lần đầu tiên bà chịu mở lòng nói thật, không phải bằng giọng quát tháo cộc cằn quen thuộc mà bằng một sự yếu đuối hiếm hoi, thứ yếu đuối chỉ bộc lộ ra khi một người đã chịu đựng quá lâu trong im lặng.
Bà ngừng lại một khắc, ngón tay siết nhẹ vạt áo như đang cố gom đủ can đảm để nói tiếp, hơi thở nghe rõ trong đêm tĩnh lặng, lúc gấp gáp lúc chậm rãi, rồi mới siết chặt tay muội hơn, giọng nghẹn ngào. “Nhưng từ hôm con liều mình cứu Tiểu Bảo khỏi vết thương sưng mủ độc nặng như vậy, mẹ đã bắt đầu nhìn con bằng con mắt khác. Một đứa trẻ bảy tuổi, vốn dĩ mẹ luôn nghĩ là vô dụng, xấu bụng, hoá ra lại luôn âm thầm bảo vệ cả nhà này, kể cả với đứa em không cùng máu mủ với mình. Mẹ xấu hổ vì đã đối xử tệ bạc với con suốt bao năm qua.”
Nói đến đây, giọng bà đứt quãng hẳn, phải mất một lúc mới lấy lại được hơi. Muội đứng lặng, cảm nhận rõ hơi ấm hiếm hoi truyền qua lòng bàn tay đang siết chặt lấy mình, một thứ cảm giác xa lạ mà muội chưa từng nghĩ sẽ có ngày nhận được từ người phụ nữ vốn chỉ quen quát mắng này. Gió đêm khẽ lay động tán lá phía trên đầu, vài giọt sương còn đọng trên lá tre rơi lộp độp xuống vai áo cả hai, lành lạnh mà không ai buồn né tránh.
Muội im lặng, lòng dâng lên một cảm giác phức tạp khó tả. Kiếp trước, muội từng chứng kiến không biết bao nhiêu mối quan hệ gia đình rạn nứt rồi hàn gắn ngay trên giường bệnh viện lúc nửa đêm, những người con lặng lẽ nắm tay cha đang hấp hối sau bao năm giận hờn không nói chuyện, những người mẹ khóc nghẹn bên giường bệnh đứa con mình từng ghẻ lạnh cả một thời tuổi trẻ, hiểu rõ rằng sự thay đổi trong lòng người không bao giờ đến chỉ sau một đêm, mà thường phải đợi đến khi đối diện với ranh giới sống chết mới chịu buông bỏ những chấp niệm cũ kỹ chất chồng. Nhưng câu nói của mẹ kế lúc này, dù muộn màng, vẫn khiến lòng nàng ấm áp hơn hẳn, như một ngọn lửa nhỏ vừa nhen lên giữa đêm sương lạnh.
“Mẹ, chuyện đã qua thì thôi ạ.” Muội đáp khẽ, giọng chân thành. “Quan trọng là bây giờ.”
Chu Ngọc Lan khẽ gật đầu, đưa tay áo quệt vội giọt nước mắt còn đọng nơi khoé mắt, cố lấy lại vẻ bình tĩnh thường ngày nhưng bàn tay nắm lấy tay muội vẫn chưa buông ra, như thể sợ chỉ cần lơi lỏng một chút, khoảnh khắc gắn kết hiếm hoi này sẽ tan biến mất theo màn sương đêm. Một lúc lâu không ai nói thêm gì, chỉ có tiếng gió và tiếng côn trùng rả rích vọng lên từ bờ ruộng, cho đến khi mẹ kế khẽ hắng giọng, ánh mắt lại ánh lên một tia do dự khác, như đang cân nhắc có nên nói tiếp điều còn giấu trong lòng hay không.
Chu Ngọc Lan gật đầu, đưa mắt nhìn quanh một vòng cẩn thận như để chắc chắn không có ai theo dõi, tai bà còn dỏng lên nghe ngóng thêm một nhịp trước khi thò tay vào trong vạt áo, lấy ra một xấp giấy cũ đã ố vàng, gấp gọn cẩn thận, đưa cho muội bằng cả hai tay run run. Giấy đã cũ đến mức các nếp gấp hằn sâu gần như muốn mục, sờ vào thấy giòn khô như lá tre khô mùa đông, một mùi ẩm mốc thoang thoảng của đáy rương gỗ lâu năm còn vương lại trên từng trang. Có vài chỗ mực đã nhạt màu gần như tan biến vào thớ giấy, phải nghiêng nghiêng dưới ánh trăng mới lờ mờ đọc ra được nét chữ, chứng tỏ xấp giấy này đã được cất giữ cẩn thận qua không biết bao nhiêu mùa mưa nắng. Muội đón lấy xấp giấy trước, ngón tay lướt nhẹ qua bìa ngoài đã sờn mép, lòng dâng lên một cảm giác trân trọng lạ lùng, như đang cầm trên tay một tang vật quan trọng của một vụ án kéo dài cả thập kỷ mà kiếp trước muội chỉ từng thấy qua trên màn hình tin tức, chứ chưa bao giờ tự tay chạm vào.
“Đây là những trang giấy nháp mẹ lén giữ lại từ hồi mới về làm dâu, giấu trong đáy rương gả cưới suốt bao năm nay, chưa từng dám mở ra xem lại.” Bà nói, giọng thì thầm đầy cảnh giác. “Hồi ấy, có một lần anh cả sang nhà chơi, vô ý để quên một tập sổ nháp trên bàn, mẹ tò mò lật xem thử, thấy toàn những con số kỳ lạ, ghi tên các hộ trong thôn kèm số khẩu, có chỗ gạch xoá sửa đi sửa lại. Mẹ không hiểu rõ là gì, chỉ thấy linh cảm bất an nên lén giữ lại một phần trước khi trả sổ, giấu kỹ đến tận bây giờ.”
Tống Dịch Xuyên đón lấy xấp giấy, hai tay khẽ khựng lại một thoáng như cân nhắc xem có nên mở ngay hay không, rồi mới cẩn thận mở ra dưới ánh trăng mờ nhạt, mắt lướt nhanh qua từng dòng chữ nguệch ngoạc. Muội đứng sát bên, nín thở dõi theo từng cử động của hắn, lòng đập loạn nhịp không kém gì những lần kiếp trước đứng chờ kết quả xét nghiệm khẩn cấp của một ca bệnh nguy kịch, thứ cảm giác vừa mong chờ vừa sợ hãi đan xen đến nghẹt thở. Những con số chênh lệch giữa hộ khai và hộ thực hiện rõ trên trang giấy, cùng vài dòng ghi chú nhỏ về số gạo “dư” mỗi mùa, kèm theo đó là vài cái tên quen thuộc lặp đi lặp lại, trong đó có cả nét chữ nguệch ngoạc ghi rõ ba chữ Tưởng Văn Húc ở góc trang. Muội chăm chú nhìn theo từng con số, thói quen tỉ mỉ đối chiếu dữ liệu còn sót lại từ kiếp làm nghề y tá trực cấp cứu năm xưa khiến muội tự nhiên để ý ra một quy luật nhỏ, cứ vài tháng lại có một đợt chênh lệch lớn hơn hẳn những đợt còn lại, như thể trùng vào mùa thu tô thuế của thôn.
Hắn im lặng hồi lâu, ngón tay lần theo từng dòng số liệu như đang đối chiếu với một điều gì đó đã ghim sâu trong trí nhớ suốt bao năm dò la khắp các thôn trấn. Có một khoảnh khắc, hắn dừng hẳn lại ở một dòng ghi chú mờ nhạt, quai hàm khẽ siết chặt, ánh mắt tối sầm đi như vừa chạm phải một vết thương cũ chưa từng lành hẳn. Muội đứng cạnh, im lặng không giục giã, chỉ lặng lẽ quan sát, hiểu rằng có những khoảnh khắc con người cần được để yên với ký ức của riêng mình trước khi có thể cất lời.
“Đây chính là một phần bằng chứng chúng ta đang cần tìm.” Tống Dịch Xuyên nói, giọng đã có chút phấn khích lẫn trong sự thận trọng, ngón tay hắn miết nhẹ lên góc trang giấy như sợ một cơn gió mạnh cũng đủ cuốn mất chứng cứ quý giá này. “Tuy chưa đủ để buộc tội hoàn toàn, nhưng ghép cùng lời khai của Lý mụ Vương và những manh mối khác, đây sẽ là một mắt xích quan trọng.”
Chu Ngọc Lan nắm chặt tay muội, ánh mắt kiên định hiếm thấy ánh lên dưới bóng trăng, khác hẳn dáng vẻ cam chịu bà vẫn mang suốt bao năm làm dâu trong nhà này. “Con giữ kỹ thứ này. Mẹ không giúp được nhiều, cả đời mẹ vốn chỉ biết cam chịu, nhưng nếu có ngày cần mẹ đứng ra làm chứng trước quan phủ, mẹ sẽ nói thật, dù có phải từ mặt anh trai ruột của mình.”
Giọng bà run lên ở câu cuối, rõ ràng đây là một quyết định không hề dễ dàng, đối với một người phụ nữ cả đời sống dựa vào cái bóng của gia tộc mình. Muội nhìn khoé mắt mẹ kế còn ầng ậng nước dưới ánh trăng, chợt nhớ đến những đêm trực cấp cứu kiếp trước, có những người thân bệnh nhân cũng phải đứng trước một lựa chọn cắn răng đánh đổi máu mủ để cứu lấy lẽ phải, và muội hiểu, sự can đảm ấy chưa bao giờ là chuyện dễ dàng với bất cứ ai. Muội siết chặt lấy bàn tay mẹ kế, một cảm giác gắn kết mới mẻ, ấm áp dâng lên trong lòng, hoàn toàn khác hẳn những ngày đầu tiên xuyên đến, khi mẹ kế chỉ là một bóng hình lạnh lùng hà khắc trong ký ức còn mơ hồ của Lâm Tiểu Đường.
“Cảm ơn mẹ.” Muội nói, giọng nghẹn lại vì xúc động thật sự. “Con sẽ giữ kỹ, và con hứa, sẽ không để mẹ và các em gặp nguy hiểm vì chuyện này.”
Chu Ngọc Lan không đáp lại ngay, chỉ đưa tay xoa nhẹ lên mái đầu muội một cái, cử chỉ vụng về nhưng chân thật, khác hẳn những cái tát hay tiếng quát mắng bà từng dành cho muội trong những ngày đầu. Tống Dịch Xuyên đứng lặng lẽ bên cạnh quan sát cả hai, ánh mắt hắn dịu lại hẳn so với vẻ căng thẳng dò xét thường thấy khi đối diện với manh mối mới, như thể khoảnh khắc mẹ con nhận nhau này còn quý giá hơn cả xấp giấy tờ bằng chứng đang nằm gọn trong tay. Xa xa, một tiếng gà eo óc gáy sớm vọng lại từ đầu thôn, nhắc cả ba rằng đêm đã khuya lắm rồi, phải nhanh chóng trở về trước khi trời sáng hẳn, kẻo lại thêm phiền toái không đáng có.
Ba người tiếp tục bước đi trong đêm, xấp giấy tờ được muội cẩn thận gói lại trong một mảnh vải thô, giấu sâu trong vạt áo cạnh sợi vòng cổ hạt châu đỏ, hai thứ bằng chứng cùng nằm áp sát lồng ngực nhỏ bé của muội như đang truyền hơi ấm cho nhau. Gió đêm thổi qua đồng ruộng mang theo hơi sương lành lạnh, luồn qua lớp áo vá khiến muội khẽ rùng mình, nhưng trong lòng lại có một thứ nhiệt lượng âm ỉ không tắt, thứ cảm giác của một người vừa tìm được thêm một đồng minh không ngờ tới giữa trận chiến tưởng như đơn độc. Phía trước, bóng dáng hai đứa em nhỏ đã khuất dần sau khúc quanh con đường, tiếng bước chân của chúng chỉ còn văng vẳng rất khẽ giữa màn đêm. Ánh trăng khuyết vẫn lặng lẽ soi rọi xuống thôn Liễu Hà, phủ lên những mái tranh, những thửa ruộng, những con đường mòn quen thuộc một lớp ánh bạc mỏng manh, khiến cả thôn trông như đang chìm trong một đêm yên tĩnh hiếm có. Nhưng muội biết rõ, dưới lớp vỏ bình yên giả tạo ấy, biết bao sóng ngầm vẫn đang cuộn trào không ngơi nghỉ, chỉ chờ một khắc sơ hở là bùng lên dữ dội hơn bất cứ điều gì đã từng xảy đến.
Tống Dịch Xuyên đi bên cạnh, thỉnh thoảng liếc nhìn muội một cái thật nhanh rồi lại dời mắt đi, như đang cố kìm một câu hỏi chưa dám thốt thành lời. Muội nhận ra ánh mắt ấy nhưng không lên tiếng trước, chỉ lặng lẽ bước đi, để cho khoảng lặng giữa hai người tự nó lấp đầy bằng tiếng gió, tiếng côn trùng và tiếng bước chân đều đặn trên nền đất khô. Kiếp trước, muội từng học được một điều từ nghề y tá cấp cứu: có những lúc im lặng lại là cách an ủi hiệu quả nhất, hơn hẳn bất cứ lời động viên sáo rỗng nào, bởi người ta cần thời gian để tự mình chấp nhận một sự thật quá lớn trước khi có thể nói ra thành lời. Đêm nay, cả ba người bọn họ, mỗi người đều mang trong lòng một gánh nặng riêng: mẹ kế với quyết định phản bội máu mủ để bảo vệ lẽ phải, Tống Dịch Xuyên với món nợ minh oan cho cha chưa trả xong, còn muội, với hành trình tìm lại người mẹ ruột chưa từng một lần được gọi tiếng “mẹ ơi” trọn vẹn. Nhưng có lẽ chính vì cùng mang gánh nặng ấy, ba người mới thấy gần nhau hơn bao giờ hết, như những mảnh ghép rời rạc đang dần khớp lại thành một bức tranh hoàn chỉnh giữa đêm tối thôn Liễu Hà.
Khi về gần đến cổng nhà, ánh đèn dầu leo lét vẫn còn thắp trong gian bếp nhỏ, Tiểu Yến và Tiểu Bảo đã thiếp đi ngay trên phản gỗ từ lúc nào, hơi thở đều đặn bình yên. Chu Ngọc Lan buông tay muội ra, chỉnh lại tà áo, cố lấy lại vẻ mặt bình thản thường ngày trước khi bước qua ngưỡng cửa, sợ nếu để lộ quá nhiều cảm xúc sẽ khiến hai đứa nhỏ tỉnh giấc sinh nghi trước thời điểm chưa thích hợp để kể hết mọi chuyện. Tống Dịch Xuyên dừng lại ở đầu ngõ, khẽ cúi đầu chào từ biệt, ánh mắt hắn nhìn muội thêm một khắc trước khi quay người rời đi về phía sạp thuốc nhỏ của mình, bóng dáng gầy gò khuất dần trong màn sương đêm lãng đãng phủ khắp lối đi. Muội đứng nhìn theo bóng hắn một lúc lâu, lòng vẫn còn ngổn ngang trăm mối tơ vò, rồi mới quay vào nhà, siết chặt xấp giấy tờ và sợi vòng cổ hạt châu đỏ trong tay áo, mang theo cả một đêm dài đầy biến động bước vào giấc ngủ chập chờn còn lại của đêm nay.
Muội khẽ đặt lưng xuống cạnh hai đứa em đang ngủ say, kéo tấm chăn vá mỏng phủ lại cho cả ba, ngoài kia ánh trăng khuyết đã ngả về phía tây, sắp lặn hẳn sau rặng núi mờ xa. Trước khi thiếp đi, muội còn kịp nghe tiếng mẹ kế tắt ngọn đèn dầu trong gian bếp, tiếng thở dài rất khẽ vọng qua vách liếp mỏng, nhẹ nhàng mà chất chứa biết bao điều chưa nói hết. Đêm nay, thôn Liễu Hà rồi cũng sẽ chìm vào giấc ngủ như mọi đêm khác, chỉ có lòng người là đã khác đi ít nhiều.